Nữ Hoàng Tuyển Phu - Quyển 2 - Chương 35

Nữ Hoàng Tuyển Phu
Quyển 5 - Chương 35: Thủ trưởng bá đạo Long Khiếu Thiên
gacsach.com

“Ông...” Hàn Linh quả thực không biết nói gì, có một thủ trưởng bá đạo như vậy, nàng nơi nào còn có thể có ngày xuất đầu? Nàng không khỏi mà vì tiền đồ của mình mà lo lắng.

Long Khiếu Thiên trước khi đi, lại giao đãi một câu: “Còn có, nếu là bị ta phát hiện có người giúp cô, bọn họ phải chịu trượng trách hai mươi. Quân lệnh như núi, bản tướng quân nói được thì làm được.”

Hàn Linh thật vất vả bình ổn tâm cảnh, mới bắt đầu động tay làm việc, nàng tin tưởng chỉ cần nhẫn quá nhất thời, chờ nàng xoay người, đến lúc đó Long Khiếu Thiên là tròn hay dẹp, vậy còn không phải tùy tiện nàng tới niết?

Nhịn, nhịn, nhịn, bây giờ nàng muốn học duy nhất chính là cái chữ nhịn này.

“Linh nhi, ta giúp nàng đi.” Hàn Như Phong chủ động yêu cầu hỗ trợ, nhìn nàng một người làm việc, hắn rất đau lòng.

Hàn Linh liếc xéo hắn, nói: “Huynh không sợ ăn trượng hình?”

Hàn Như Phong không chút nghĩ ngợi liền lắc đầu nói: “Không sợ! Linh nhi, để cho ta tới đi.” Hắn đoạt lấy nàng cây chổi trong tay, ra sức mà làm việc.

Hàn Linh trong lòng chảy xuôi quá một cổ ấm áp, vô luận như thế nào, hắn đều là thiệt tình đối đãi chính mình, nàng ngược lại cảm thấy chính mình từ trước như vậy đối với hắn chợt lạnh chợt nhóng, rất là không nên. Từ trong tay hắn đoạt lấy cây chổi, nàng tự tin mà ngẩng đầu nói: “Lấy tới! Còn không phải là quét tước sao? Chỉ là chuyện nhỏ!”

Hàn Như Phong bám riết không tha mà đoạt cây chổi của nàng: “Nàng sẽ mệt chết, vẫn là ta đến làm đi.”

Hàn Linh sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng nói: “Hàn Như Phong, huynh tránh qua một bên cho ta! Ta nhưng không muốn nam nhân của ta bởi vì ta mà bị người đét mông.”

Hàn Như Phong nghe được mừng thầm, tươi cười đầy mặt: “Linh nhi, kỳ thật trượng trách không phải đét mông, là đánh sống lưng.”

Hướng hắn chu môi một cái, Hàn Linh nói: “Vậy cũng giống nhau. Nếu các ngươi thật muốn giúp ta, vậy bưng nước, lau mồ hôi cho ta, cộng thêm hát một bài hát, tâm tình ta tốt, làm việc tự nhiên cũng liền ra sức.”

Nàng nghĩ đến thật đẹp, nếu là có ba cái mỹ nam hầu hạ ở bên, đừng nói quét rác, lau sàn nàng cũng vui. Nhưng trên thực tế, chân chính chịu vì nàng ra sức, cũng chỉ có mình Hàn Như Phong. Hai người khác, một người là một cái mệnh lệnh một động tác, một người khác còn lại là túm đến muốn mệnh, nơi nào chịu ở trước công chúng vì nàng làm thêm vào phục vụ? Mỗi lần chỉ có loại này thời điểm, nàng mới nghĩ đến Hàn Như Phong tốt, một tay một cái túi nước, một tay là khăn lụa sạch sẽ, thỉnh thoảng lại vây xung quanh nàng, chịu thương chịu khó.

Quét gần nửa canh giờ, chỉ là hoàn toàn toàn bộ một góc núi băng của Diễn Luyện Tràng, nàng không khỏi mà nhụt chí, cái này phải làm đến ngày tháng năm nào mới có thể làm cho xong đây?

“Diễn Luyện Tràng như thế nào liền lớn như vậy?” Nàng vứt cây chổi, ngồi xổm dưới đất, mồ hôi trên người đã chảy ra không ít.

Hàn Như Phong thấy thế, vội thò qua tới: “Linh nhi, uống nước, ta giúp nàng lau mồ hôi.”

Hàn Linh tiếp nhận túi nước, một bên uống, một bên quan sát khắp nơi. Nàng không thể lại ngu như vậy tiếp tục làm, cố sức lại tốn thời gian, còn không lấy lòng.

Phía xa xa, nhìn thấy hai tên binh lính đẩy một cái xe lượng hình dạng quái dị đi qua Diễn Luyện Tràng, trên xe chuyên chở chút binh khí, cấu tạo của xe có chút giống bãi rác hôm nay, chỗ phía cuối có một vết xe, có thể phóng ra có thể thu lại.

Một ý niệm ở trong đầu nàng hiện lên, nàng đứng dậy hỏi: “Xe kia là dùng để làm gì?”

Long Chi Dực hướng cái phương hướng kia nhìn lướt qua, trả lời: “Đó là dùng để bốc xếp và vận chuyển trường mâu, tấm chắn chờ binh khí nặng, bởi vì bốc xếp và vận chuyển vật phẩm trọng lượng nặng hơn, cho nên cha ta cố ý để cho người thiết kế xe vận chuyển lượng này, phương tiện trên dưới dỡ xuống binh khí.”

Hàn Linh giãn ra mà bật cười, kế để bụng đầu, bước nhanh chạy đi qua, ngăn xe kia lại: “Các ngươi nghe đây, từ giờ trở đi, xe của ngươi bị ta trưng dụng.”

Lời lẽ không được xía vào của Hàn Linh, làm cho hai tên binh lính rất là không thể hiểu được, khó xử mà nhìn về phía Long Chi Dực: “Nhị công tử, cái này...” Long Chi Dực tuy không rõ dụng ý của nàng, nhưng vẫn là gật đầu một cái, bọn lính thấy thế đành phải để xuống xe rời đi.

“Linh nhi, nàng dùng nó để làm cái gì?” Hàn Như Phong đi vòng quanh xe một vòng, hắn vẫn là không nhìn ra đươc cái xe này đến tột cùng có tác dụng hay gì.

Hàn Linh không để ý đến hắn, trực tiếp quay đầu lại phân phó Băng Tư: “Băng Tư, đi gom hết toàn bộ tất cả cây chổi có thể sử dụng trong quân doanh.”

Sau nửa canh giờ, một chiếc xe hốt rác hoàn toàn mới chính thức lắp ráp thành công. Đuôi xe song song buộc lại hơn mười cây chổi, liên tiếp chặt chẽ, mà đầu xe đặt một con ngựa, do ngựa tới thay thế sức người dắt xe. Vì thế, ở cổ đại, liền có phát minh xe rác đời thứ nhất, từ nay về sau càng là không ngừng mà tiến hành cải thiện thay đổi, thậm chí truyền bá đến bốn nước khác, trở thành công cụ chuyên dụng quét tước nơi sân diện tích lớn.

“Giá!” Hàn Linh ngồi ở trên càng xe, hươ roi ngựa giục ngựa, vui vẻ mà cười to, “Như Phong, hát một bài hát tới nghe một chút.”

Trên Diễn Luyện Tràng, vì thế có một màn như vậy, một nam một nữ ngồi ở trên một chiếc xe ngựa hình thù kỳ quái, một người tiếng hoan hô thanh xướng, một người huơ roi giục ngựa, từ đông chạy sang tây, lại từ tây chạy sang đông, xe ngựa lướt qua, lá rụng quét hết.

Ở nơi xa của Diễn Luyện Tràng, Long Chi Vũ bồi phụ thân đứng ở bên sân quan sát: “Cha, ngài mau xem!” Long Khiếu Thiên híp mắt nhìn xe ngựa chạy băng băng qua lại giữa sân, dở khóc dở cười, hắn vất vả thiết kế xe vận chuyển vũ khí, chỉ chớp mắt lại thành xe rác dọn dẹp nơi sân.

Thời gian ăn cơm, rốt cuộc vẫn là đúng hạn mà đuổi kịp. Tễ ở chính giữa một đống binh lính, Hàn Linh vùi đầu ăn nhiều, tay trái màn thầu, tay phải nước canh, trong miệng một bên nhai còn một bên cảm thán: “Haiz, thức ăn của quân doanh thật chẳng ra gì.”

Long Chi Dực ưu nhã mà nhai màn thầu, khinh bỉ nói: “Vậy nàng còn ăn nhiều như vậy?” Cũng không phải là? Trong miệng nàng mới vừa ăn xong, tay trái đã lại duỗi thân tới mâm của hắn đoạt đồ ăn, đây là biểu hiện của người ghét bỏ thức ăn kém nên có sao?

Hàn Linh nhét đầy cái miệng nhỏ không buông tha mà thầm nói: “Ta là người lao động, lao động quang vinh nhất. Mấy người các ngươi cũng không ra sức như thế nào, đều đừng ăn, nuôi mập một mình ta, mọi người đều hạnh phúc.”

Long Chi Dực thiếu chút nữa nghẹn lại, chưa thấy qua người không da không mặt mũi như vậy.

Lúc này, tiếng người ở ngoài doanh trướng bắt đầu vang lên, mọi người lục tục đứng lên, khom người đón chào Đại tướng quân của bọn họ.

“Đại tướng quân.”

“Cha.”

Long Khiếu Thiên thoát đi một thân nhung trang, thay đổi bộ thường phục, cả người thoạt nhìn hình dáng nhu hòa rất nhiều. Hắn cùng Long Chi Vũ hai người cùng nhau đi về phía một bàn này của Hàn Linh. Khi tới gần, Long Khiếu Thiên quan tâm hỏi: “Công chúa ăn còn quen không?” Hắn vén áo ngoài ngồi ở bên người Hàn Linh, đánh giá tướng ăn lược hiện bất lương của nàng, khóe môi mỉm cười.

Hàn Linh vùi đầu tiếp tục chính mình ăn, nhận định hắn là lấy việc công làm việc tư, hiệp tư trả thù, không muốn để ý tới hắn, thuận miệng đáp lại một câu: “Quen rồi, thật sự quen rồi, ăn thơm làm sao.”

Long Khiếu Thiên khẽ nhướng lông mày, làm bộ thở dài: “Một khi đã như vậy, vậy thức ăn của công chúa cũng không cần thiết cải thiện, vốn đang nghĩ chuyên môn cho công chúa mở cái bếp nhỏ, rốt cuộc công chúa là cành vàng lá ngọc...”

Hàn Linh nghe vậy, vội vàng ngẩng đầu: “Từ từ, cần thiết, rất cần thiết.”

Long Khiếu Thiên lại vào lúc này lộ ra một bộ mặt rất là tiếc nuối, lắc đầu nói: “Bản tướng quân lệnh ra như núi, hy vọng bản tướng quân mang binh ra tới cũng có thể nói làm làm được, ngàn vạn đừng cho bản tướng quân xem thường cô.”

Hàn Linh tức giận đến trên dưới môi run, thật vất vả từ trong kẽ răng nghẹn ra năm chữ: “Xem như ông lợi hại!”

Long Khiếu Thiên hơi hơi nghiêng đầu cười trộm, quay đầu lại phân phó con trai nói: “Dực Nhi, lát nữa mang công chúa đi doanh trướng chuyên dụng của nàng.”

“Công chúa đêm nay nghỉ ngơi sớm một chút, sáng mai còn có nhiệm vụ, khảo nghiệm càng thêm gian khổ, chỉ là vừa mới bắt đầu mà thôi.” Bên môi hắn hiện lên một ý cười, thấy gian trá như thế nào đó.

Hàn Linh nhìn chằm chằm bóng dáng rời đi của hắn, tàn nhẫn cắn một miếng màn thầu, một đám so với con cáo còn giảo hoạt hơn, nàng rốt cuộc khi nào mới có thể có ngày xuất đầu?

Sau khi dùng cơm, Long Chi Dực mang nàng đi vào doanh trướng Long Khiếu Thiên chuyên môn vì nàng chuẩn bị, dọc theo đường đi, đôi mắt của Hàn Linh liền vẫn luôn không rời khỏi mặt của Long Chi Dực nửa khắc, ánh mắt cực nóng mang theo sức sát thương cực mạnh.

“Băng Tư, Như Phong, hai người các ngươi đi ra ngoài trước, ta có lời muốn đơn độc cùng Long Chi Dực nói.” Giọng điệu nói chuyện của nàng cực kỳ quái dị, trên mặt mang theo nụ cười gượng.

Long Chi Dực bị nàng nhìn chằm chằm đến trong lòng chột dạ, trong lòng nói hắn cũng không có phạm sai lầm gì mà.

“Nàng muốn làm sao?”

“Chàng nói ta muốn làm sao?” Nàng tiếp tục cười gượng, một bên sai khiến Băng Tư cùng Hàn Như Phong rời khỏi doanh trướng.

Một khi trong trướng chỉ còn lại có nàng cùng Long Chi Dực hai người, nàng bỗng nhiên nổi bão, nhào về phía Long Chi Dực, bóp cổ hắn kêu gào: “Long Chi Dực đáng chết, ta bóp chết chàng! Chàng tại sao lại có một lão cha biến thái như vậy? Hắn ý định là muốn chỉnh chết ta sao?”

Long Chi Dực một đường thối lui đến mép giường, lôi kéo tay nàng, nhíu mày: “Nàng điên đủ rồi chưa? Lại không phải là ta chỉnh nàng.”

“Ai bảo chàng là con của ông ta? Ta không đối phó được ông ta, chẳng lẽ còn không đối phó được chàng sao?” Hàn Linh ý định tìm hắn phát tiết, bóp chết hắn không bỏ.

“Ta nói cho chàng! Về sau cha chàng ngược đãi ta một lần, ta liền từ trên người của chàng hết thảy đòi lại về.” Nàng liếc mắt nhìn hắn một cái về phía sau giường, thả người nhảy lên, phác gục hắn ở trên giường, thừa cơ tàn nhẫn cắn môi dưới của hắn. Lúc này không ăn đậu hủ, khi nào còn có thể tìm được một cái cơ hội tốt như vậy?

Long Chi Dực nơi nào dự đoán được nàng sẽ đến một chiêu này, ngốc lăng tại nơi đó, đã quên mất phản ứng. Xúc cảm mềm mềm trên môi, tác động thần kinh mẫn cảm nhất ở trên người, nhè nhẹ quấn quýt ở trên dưới toàn thân mở ra.

Hàn Linh thử lại cắn hắn một chút, thấy hắn không có phản ứng, nàng liền phóng đại lá gan hôn sâu hắn. Giờ khắc này, nàng đã hy vọng hồi lâu, trên thực tế từ khi mới gặp hắn một khắc kia, nàng liền bắt đầu động tâm. Đồ ngốc này dưa ngây ngốc, liền thích chơi khốc, cho dù đã yêu nàng, hắn cũng không muốn thừa nhận, bất quá nàng biết, cũng có thể cảm giác được trái tim của hắn.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/