Nữ Hoàng Tuyển Phu - Quyển 2 - Chương 19

Nữ Hoàng Tuyển Phu
Quyển 2 - Chương 19: Đá nhân duyên
gacsach.com

Lúc này thân thể Thủy Mộ Hoa hơi suy yếu, đưa mắt nhìn Hàn Linh lúc này dựa vào trong lòng ngực của Sở Mặc, ánh mắt nhất thiết, hình như có loại cảm xúc khôn kể bao hàm trong đó. Hàn Linh đối diện ánh mắt như vậy của hắn, cảm giác được hắn có chuyện muốn nói với mình, vì thế tránh thoát tay của Sở Mặc, trấn an hắn nói: “Mặc, chàng ở chỗ này chờ ta một chút, ta cùng Mộ Hoa một mình tán gẫu một lát.”

“Không được!” Sở Mặc kiên trì mà vây nàng lại, không đồng ý để nàng rời đi một bước.

Nếu là đổi lại là ngày thường, nàng có lẽ sẽ nhượng bộ, nhưng mà hôm nay, người sáng suốt đều có thể nhìn ra Thủy Mộ Hoa đang bị thương, nàng có thể nào không để ý không màng tới? Nàng lại lần nữa kéo tay của hắn ra, đối diện với hắn, quyết tuyệt nói: “Mặc, nếu chàng yêu ta, nên tôn trọng ta. Mộ Hoa là bằng hữu của ta, nếu chàng hạn chế ta cùng bằng hữu lui tới, như vậy từ nay về sau, ta cũng sẽ đoạn tuyệt cùng chàng lui tới.” Nàng cần thiết cùng hắn lập ra điều lệ, nếu không sau này mất đi quyền tự chủ, nàng ngay cả quyền lợi cùng bằng hữu ở chung đều không có. Nếu là như thế này, nàng thà rằng từ bỏ đoạn cảm tình này, cũng không cần trở thành tù nhân của tình yêu.

“Nàng... Vì hắn, nàng muốn cùng trẫm đoạn tuyệt lui tới?” Ánh mắt của Sở Mặc lộ ra tuyệt vọng và bi thương, nàng làm sao có thể nói ra lời nói tuyệt tình như thế? Chẳng lẽ nàng không cảm giác được trái tim khẩn thiết của mình đối với nàng sao?

Hàn Linh cũng biết mình nói hơi nặng lời, giọng điệu hơi mềm nói: “Mặc, không cần hoài nghi lòng của ta đối với chàng, nếu ta thật sự làm lơ chàng, ta cũng sẽ không cùng chàng ở bên nhau. Cho chúng ta lẫn nhau một ít không gian được không? Có đôi khi áp bách đến càng chặt, phản kháng liền càng lớn mạnh, chàng cũng không hy vọng sau này ta đối với chàng sinh hận đi?”

Sở Mặc cuối cùng khó địch lại ánh mắt sáng quắc của nàng, nhượng bộ một bước, cùng Hàn Dực hai người dạo bước mà đi về phía phương hướng ở bên kia. Hắn cũng không có đi xa, ngừng ở đối diện cách đó không xa, từ góc độ của hắn vẫn là có thể nhìn thấy rõ ràng cử chỉ của hai người bọn họ. Ánh mắt của hắn thật giãy giụa, không muốn nhìn thấy bọn họ ở chung, nhưng mà không hy vọng nàng cảm thấy cùng chính mình ở bên nhau có áp lực, đáy lòng rất là khó xử. Nếu nàng giống như nữ tử bình thường khác, hắn thế nhưng có thể dùng sức mạnh và thủ đoạn đem nàng vây ở bên người, không rời một bước, nhưng mà nàng là đặc biệt, có một bộ nguyên tắc và chủ trương của riêng mình, sẽ không bởi vì hắn cường thế mà đi vào khuôn khổ. Cũng đúng là bởi vậy, hắn mới cảm thấy đau đầu.

“Mộ Hoa, huynh có phải bị thương hay không? Là làm sao bị thương, có nặng lắm không?” Hàn Linh nhìn Thủy Mộ Hoa từ trên xuống dưới, rất là lo lắng.

Thủy Mộ Hoa chỉ là nhẹ nhàng mà lắc đầu, nói không đáng ngại, hắn từ trên người lấy ra một cái bình nhỏ màu vàng, giao vào trong tay của nàng nói: “Thuốc này, có thể tạm thời ngăn chặn độc ở trên người của nàng, nếu là gần đây độc phát, liền trước tiên uống vào.”

Hàn Linh đem bình thuốc nắm ở trong tay, trong lòng cảm động, chẳng lẽ là hắn chính là bởi vì nhận được bình thuốc này mới bị thương nặng như thế?

“Huynh là cố ý tới đưa thuốc cho ta?” Thủy Mộ Hoa im lặng không nói, chỉ là cười nhạt, sắc mặt trắng bệch cũng nhiều thêm vài phần huyết sắc, cầm lòng không đậu mà nắm lấy tay của nàng, chỉ cần có thể vì nàng làm một chút chuyện, hắn vui vẻ chịu đựng. Hàn Linh đưa mắt muốn tiến vào một cái đầm thanh tuyền của hắn, tình ý của hắn nàng đều có thể cảm thụ được đến.

Thủy Mộ Hoa đã cảm giác được ở phía xa Sở Mặc đang đi về phía bọn họ, hắn không khỏi mà cười khổ, hắn nhất định là không quen nhìn hành động thân mật giữa bọn họ, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, hắn nhắc nhở nói: “Linh nhi, những ngày gần đây cách xa Sở Mặc một chút, có người muốn lấy tính mạng của hắn.”

Hàn Linh kinh ngạc, vội hỏi nói: “Ai? Ai muốn lấy tính mạng của hắn?”

Thủy Mộ Hoa lắc đầu: “Thực xin lỗi, ta không thể nói, nếu ta nói, người chết sẽ là ta.” Hắn khẽ nhăn mày, quan hệ lợi hại này trong đó, không phải dăm ba câu là có thể nói rõ ràng. Hắn có thể để cho chính là bảo nàng tốt, không để nàng chịu bất luận thương tổn gì, cái này vốn là người khác hạ mệnh lệnh với hắn, hiện giờ lại thành chính hắn một lòng muốn thực hiện sứ mệnh.

“Các ngươi đã nói xong chưa?” Sở Mặc đến gần, trực tiếp tiến lên tách hai người ra, bá đạo mà kéo Hàn Linh vào trong lòng ngực. Thật đáng chết, nói chuyện thì nói chuyện, làm gì còn lôi lôi kéo kéo? Hắn là thật sự nhìn không được, không thể không lại đây cắt đứt bọn họ.

“Nói xong rồi.” Hàn Linh ngẩng đầu đối diện với khuôn mặt tuấn tú tràn đầy ghen tuông của hắn, nhớ tới lúc trước Trạch Dã cũng là ngang ngược như vậy, phàm là nhìn thấy có nam sinh khác tới gần nàng, hắn nhất định dùng đôi mắt lạnh của hắn đem đối phương trực tiếp đông lại. Lại nói tiếp bây giờ biểu tình của hắn cùng Trạch Dã quả thật giống nhau như đúc, dường như khí tràng trên người của hắn càng tăng lên vài phần, nàng cười ngọt ngào khoác lên tay của hắn, nói: “Đúng rồi, không phải muốn thử đá nhân duyên sao? Bây giờ liền đi thử.”

Lúc này đám người ở trước đá nhân duyên rõ ràng đã ít hơn vài phần, ba người cùng nhau chen đến phía trước, thấy có một tiểu tăng canh giữ ở bên tảng đá, Hàn Linh tiến lên hỏi: “Tiểu sư phụ, đá nhân duyên này thử nhân duyên như thế nào vậy?”

“Mời các thí chủ xem, trên đá có hai cái dấu bàn tay, nam trái nữ phải, chỉ cần hai vị thí chủ đồng thời đặt tay vào trong cái dấu bàn tay này, nhắm mắt lại, trong lòng mặc niệm ba lần ‘duyên định tam sinh’. Nếu là hai vị thí chủ có thể nhìn thấy cảnh tượng giống nhau, như vậy đã nói lên hai vị có duyên.”

“Chỉ đơn giản như vậy?” Nghe tới giống như có chút nguy hiểm, Hàn Linh cẩn thận nghiên cứu tảng đá lớn này, ý đồ dùng phương pháp khoa học đi giải thích nó, nhưng mà dù làm sao cũng giải thích không thông. Không bằng thử xem, xem hắn nói rốt cuộc linh hay không linh.

Cùng Sở Mặc nhìn nhau liếc mắt một cái, hai người cùng ăn ý mà đặt bàn tay vào trong dấu bàn tay, sau khi trong lòng mặc niệm ba lần “duyên định tam sinh”, một bức cảnh tượng kỳ dị dần dần hiện lên ở trong đầu của bọn họ. Thế nhưng là cảnh tượng hai người mới gặp ở trong đầm nước, còn có đêm đó nàng đã canh giữ ở bên hồ chờ đợi hắn tới, mà hắn đích xác tới, lại bởi vì hai mắt không tiện, lại nhìn thấy có người canh giữ ở bên người nàng, cho nên đi mà quay lại.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/