Nữ Hoàng Tuyển Phu - Quyển 2 - Chương 11

Nữ Hoàng Tuyển Phu
Quyển 2 - Chương 11: Tin tưởng ta
gacsach.com

Phía trước trong phòng một cây xà ngang rơi xuống, phát ra tiếng vang nặng, Hàn Linh quay đầu lại, kia đúng là phòng nàng cư trú. Theo phương hướng tầm mắt của nàng nhìn lại, một bóng người bỗng nhiên xuất hiện ở cửa phòng, động tác của hắn chậm chạp, một bàn tay lung tung mà sờ soạng ở cạnh cửa. Bàn tay không cẩn thận sờ đến chỗ nóng rực, hắn đột nhiên không kịp phòng ngừa mà thu tay lại, khói dày đặc sặc đến hắn không nhịn được mà ho khan. Ánh mắt của hắn không có tiêu cự, ánh lửa thấp thoáng ở trong mắt của hắn, tùng tùng nhảy lên, một cái tay khác của hắn lại chặt chẽ mà che chở một cái đồ vật dùng miếng vải đen bao lại.

Hàn Linh chỉ vào phương hướng của hắn, sợ hãi kêu ra tiếng: “Hắn... Hắn ở nơi đó.”

Hàn Dực cũng phát hiện, thi triển khinh công bay đến bên người chủ tử, che chở hắn rời khỏi đám cháy.

“Chủ tử, ngài không có việc gì chứ?”

Sở Mặc nhíu mày lại, không nhịn được mà ho khan. Đợi ho khan dừng lại, hắn lại khôi phục biểu tình lạnh băng, hờ hững mà lên tiếng trả mời: “Không có việc gì.” Tuy là chủ tớ, hắn vô hình bên trong vẫn là đối với Hàn Dực có xa cách và đề phòng.

Hàn Linh tò mò mà đánh giá hai mắt của hắn, rõ ràng là đôi mắt sáng ngời có thần như vậy, thế nhưng vào ban đêm không nhìn thấy đồ vật, nàng có chút không thể tưởng tượng. Duỗi tay ở trước mắt của hắn lắc lắc một chút, nửa đường lại bị hắn tiệt xuống dưới, hung hăng mà bóp chặt, đau đến nàng oa oa kêu thẳng.

Sở Mặc ném tay của nàng ra, giao đồ vật trong miếng vải đen vẫn luôn bảo vệ ở trong tay vào trong tay của nàng, lạnh lùng mà nói: “Ngân phiếu của ngươi.”

Hàn Linh chần chờ mà tiếp nhận bao vải đen ở trong tay của hắn, cả người ngây dại, một cảm xúc kỳ lạ len lỏi ở trong ngực. Ngước mắt muốn vào chỗ sâu bên trong đôi mắt đen của hắn, nàng thấy được bóng dáng của mình, nhưng mà hắn lại không nhìn thấy nàng. Trong cổ họng của nàng tắc nghẹn: “Ngươi... Ngươi đi vào phòng của ta, chính là vì lấy ngân phiếu sao?”

Sở Mặc ngưng mi, hơi di chuyển ánh mắt, lại vẫn là không có tiêu cự. Hàn Linh trong mũi chua xót, trong ngực bùng nổ một cổ tức giận, đột nhiên mắng to về phía hắn nói: “Ngươi có phải điên rồi hay không? Vì ngân phiếu, ngươi thế nhưng không màng tính mạng của mình? Ngươi là đồ ngốc sao? Ngân phiếu không có, còn có thể kiếm lại, chúng nó bất quá là vật chết, là vật ngoài thân, nhưng mà mạng người không có, còn có thể trả về được sao?” Trên mặt ướt át một trận, nghĩ đến hiểm cảnh mới vừa rồi của hắn, trong lòng của nàng nghĩ mà sợ. Nàng đã mất đi Trạch Dã, không thể lại trơ mắt mà nhìn hắn chịu chết, tuy rằng hắn không phải là Trạch Dã, chỉ là có một khuôn mặt giống với Trạch Dã, nhưng mà nàng cũng không muốn hắn xảy ra chuyện.

Nàng giống như phát cuồng chạy về phía trước gần đám cháy nhất, ngân phiếu ở trong tay một tờ lại một tờ rải vào biển lửa, nàng nhất định là nổi điên, trước mắt ngân phiếu không hề là ngân phiếu, mà chỉ là một tờ lại một tờ bùa đòi mạng.

“Ta để cho ngươi lấy, ta để cho ngươi lấy...” Nàng điên cuồng gào thét ném toàn bộ ngân phiếu ở trong tay vào trong biển lửa, nhìn chúng nó chậm rãi từ trên không trung rơi xuống, rơi vào trong biển lửa, thiêu đốt sáng rực, thẳng đến hóa thành tro tàn.

Sở Mặc nghiêng tai lắng nghe tiếng vang ở xung quanh, hắn tưởng tượng không ra nàng đến tột cùng đang làm cái gì, chỉ là cảm giác được nàng có chút phẫn nộ và thất thường. Hàn Dực liền ở bên người hắn, không rời nửa bước, hắn trầm giọng hỏi: “Nàng đang làm cái gì?”

Hàn Dực cũng có chút ngây ra, nữ tử ở trước mắt, vẫn là nữ tử yêu tiền như mạng, vì chỗ giấu báu vật tầm thường mà đại động can qua* kia sao? Hắn đứt quãng trả lời: “Nàng... Nàng đốt toàn bộ ngân phiếu.”

*đại động can qua (大动干戈): đi đến chiến tranh.

Sở Mặc kinh ngạc, cùng hắn ý tưởng giống nhau, cũng nguyên nhân chính là thấy nàng coi trọng ngân phiếu như thế, hắn mới ở sau khi xảy ra hoả hoạn, trước tiên vọt vào phòng của nàng, lấy ngân phiếu của nàng ra. Ai ngờ hắn ở trên tường sờ soạng nửa ngày, thật vất vả mới tìm được cục gạch giấu ngân phiếu kia, phí không ít thời gian, mới chậm trễ thời cơ chạy trốn của hắn.

Ném xong tất cả ngân phiếu rồi, Hàn Linh cảm giác toàn thân nhẹ nhàng, chạy về bên người Sở Mặc, kéo tay của hắn nôn nóng mà xem kỹ: “Để cho ta nhìn xem, có bị thương đến nơi nào hay không?” Trên tay của hắn có chút dấu vết màu đỏ, đó là dấu vết bị lửa bỏng rát lưu lại, may mà không phải rất nghiêm trọng. Nàng cũng phát hiện trên bàn tay của hắn có không ít hoa ngân, giống như vết thương do kiếm, lại giống như vết thương do đao, cũng có không ít vết sẹo rất nhỏ. Mỗi đêm hắn đều là sờ soạng tới chiếu cố chính mình như thế này sao? Trong lòng của nàng hơi đau, dâng lên một cổ thương xót.

“Ngươi không phải chán ghét ta sao? Vì cái gì còn phải làm việc ngốc? Nếu đã không có ngươi, ta còn muốn những ngân phiếu đó làm cái gì?”

Đối mặt với chất vấn của nàng, trong lòng của Sở Mặc chảy xuôi qua một cổ ấm áp, hắn ở trong đáy lòng của nàng thật sự so với ngân phiếu quan trọng, phải không? Ở bên môi hiện lên một ý cười nhợt nhạt, hắn rốt cuộc đã biết giá trị của mình, giá trị con người của hắn ít nhất cao hơn hai trăm vạn lượng, tuy rằng buồn cười, nhưng hắn vẫn là vừa lòng.

Hàn Linh nào biết đâu rằng hắn suy nghĩ này đó, chỉ muốn tìm một chỗ sắp xếp cho hắn, dù sao tửu lầu là không cách nào đợi được.

“Ngươi cùng ta tới.” Nàng tự nhiên mà vậy mà dắt tay của hắn, đi ra ngoài.

Hắn vội vàng mà thu tay lại, cả người ở vào cảnh giới, lưng cứng đờ, biểu hiện hắn khẩn trương.

“Tin tưởng ta.”

Một câu mềm nhẹ của nàng, làm thần kinh toàn thân của hắn dần dần thả lỏng. Lần đầu tiên, hắn nguyện ý làm người ở ban đêm nắm tay của hắn, lần đầu tiên, hắn nguyện ý tin tưởng một người quen biết không đến năm ngày, hắn nhất định là trúng tà.

Hàn Dực nhìn bóng dáng của chủ tử đi theo Hàn Linh rời khỏi, trong lòng cảm khái vô hạn. Hắn và chủ tử ở chung gần mười năm, sớm thành thói quen chủ tử lạnh nhạt, hắn cũng hiểu rõ nguyên nhân chủ tử sở dĩ như thế, nhưng mà hôm nay, rốt cuộc có người đánh vỡ thói quen của chủ tử. Hắn rất may mắn, có lẽ từ đây về sau, có một số việc, có một số người, đều sẽ dần dần mà thay đổi.

Lôi kéo Sở Mặc đi vào Cẩm Lâu ở phía đối diện, dọc theo đường đi thân mình của hắn đều cực kỳ cứng đờ, nơi chốn lộ ra khẩn trương và phòng bị. Hàn Linh lôi kéo hắn đi vào Cẩm Lâu, kêu một tiếng về phía tú bà ở bên trong: “Mụ mụ tỷ, cho ta một cái sương phòng.”

Tú bà kinh ngạc đánh giá nam tử ở bên người nàng, từ vật liệu may mặc và ngọc bội ở bên hông trên người của hắn tới xem, nhất định là người rất có thân phận. Đôi mắt của nàng sáng lên, vội vàng hô lên: “Được chứ, Mai Nhi, mau dẫn đường cho hai vị công tử.”

Một cái sương phòng lịch sự tao nhã, rời xa ồn ào náo động, trên thực tế thân ở bên trong Cẩm Lâu, sẽ không cách nào làm được rời xa ồn ào náo động.

“Mai Nhi, ngươi đi ra ngoài đi.”

Sau khi đã đuổi Mai nhi, Hàn Linh cúi người tiến đến trước mặt của Sở Mặc, cẩn thận mà quan sát đến hai tròng mắt của hắn, trừ bỏ ánh mắt có chút tan rã ở ngoài, hoàn toàn nhìn không ra chỗ khác thường gì.

Ánh mắt của hắn bỗng nhiên buồn bã, từ giữa phụt ra ra hai tia hàn quang: “Ngươi nhìn chằm chằm trẫm, làm gì?”

“Ngươi có thể nhìn thấy ta?” Hàn Linh cực kỳ kinh ngạc.

Sở Mặc âm thanh lạnh lùng nói: “Trẫm cảnh cáo ngươi, chuyện đôi mắt của trẫm, nếu ngươi dám tiết lộ nửa chữ, trẫm nhất định sẽ giết ngươi!”

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/