Nữ Hoàng Tuyển Phu - Quyển 2 - Chương 04

Nữ Hoàng Tuyển Phu
Quyển 2 - Chương 4: Kết phường làm buôn bán
gacsach.com

Sở Mặc làm lơ biểu tình phẫn nộ của nàng, hướng Hàn Dực mệnh lệnh nói: “Đi mướn những người này đổi vàng bạc châu báu toàn thành ngân phiếu, mang theo cho thuận tiện chút.”

Hắn lại quay đầu nhìn về phía thủ lĩnh sơn tặc, biểu tình lúc này của hắn giống như bị người cắt thịt: “Người này, giết hắn!”

Thủ lĩnh sơn tặc sợ tới mức chân mềm, vội vàng quỳ xuống đất xin tha: “Đại gia, ngươi buông tha tiểu nhân đi, tiểu nhân về sau nhất định hối cải để làm người mới, không bao giờ làm việc này.”

Sở Mặc con ngươi hơi co lại, không chút nào lay được, gằn từng chữ: “Giết hắn!”

Một tia ánh sáng bạc chợt lóe, bảo kiếm trong tay Hàn Dực nhanh chóng mà xẹt qua cổ của thủ lĩnh sơn tặc, lưu lại một đường dấu vết nhợt nhạt. Mà đường dấu vết nhợt nhạt này, đã muốn lấy trọn tính mạng của hắn.

Hàn Linh chỉ là lạnh lùng mà nhìn này hết thảy, cũng không có tỏ vẻ đồng tình, nàng phe phẩy đầu, thở dài nói: “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.”

Sở Mặc lại lần nữa nhìn nàng với con mắt khác, nàng quả nhiên không giống người thường, không có như nữ tử bình thường tràn lan đồng tình và nhát gan nhu nhược, có thể khách quan mà phán đoán, bình tĩnh mà xem kỹ, rất là khó có được. Hắn không khỏi mà liên tưởng tới ngày đó ở thư viện nàng cùng Trấn Nam Vương giằng co một phen lời lẽ, có lẽ nàng thật sự có tiềm chất làm nữ hoàng, thậm chí sẽ làm được rất xuất sắc.

Hàn Linh lúc này đã dời đi mục tiêu, cười hì hì tiến lên, cùng hắn thương lượng nói: “Ngươi xem, chúng ta tốt xấu cũng là một cái đoàn thể, tuy rằng ta không có ra sức lực gì, nhưng mà ta vẫn luôn ở trên tinh thần ủng hộ các ngươi, cho nên cái này... có phải hẳn là chia cho ta nhiều thêm một ít hay không?”

Sở Mặc nhíu mày nói: “Ngươi là công chúa Hàn quốc, không lo áo cơm, muốn đống vàng bạc châu báu này làm cái gì?”

Hàn Linh cũng không phục mà phản bác: “Vậy ngươi vẫn là hoàng đế Tần quốc đâu, còn cùng ta đoạt đống tài bảo đó?”

Con ngươi lạnh băng co rút lại, trong ánh mắt âm u thâm thúy lộ ra một cổ hàn ý nhiếp người, không đợi hắn phát tác, Hàn Linh đã thật không cốt khí mà lùi bước, yếu ớt mà lầm bầm nói: “Người ta là muốn lấy chút tiền tới làm buôn bán thôi.”

“Làm buôn bán?” Sở Mặc càng thêm hồ đồ, thân là công chúa còn cần làm buôn bán? Huống hồ nàng hiểu được như thế nào làm buôn bán sao?

“Đúng vậy, vạn nhất ngày nào đó ở trong cung chịu không nổi nữa, ta còn có thể tự mình nuôi sống chính mình, ngươi nói có phải rất cần thiết hay không?” Tính tình Hàn Hoàng bất định, đối với nàng khi tốt khi xấu, trời mới biết ngày nào đó hắn có thể cảm thấy nàng đã không có giá trị lợi dụng hay không, sau đó xua đuổi nàng ra cung.

“Nếu không như vậy, chúng ta kết phường làm buôn bán đi? Ngươi làm chủ tịch, ta tới làm tổng giám đốc chấp hành, đạt được lợi nhuận, chúng ta chia đôi lợi nhuận.”

Sở Mặc hoàn toàn nghe không hiểu nàng nói cái gì “chủ tịch”, “tổng giám đốc hấp hành” rốt cuộc là có ý tứ gì, chỉ nghe hiểu nàng muốn cùng hắn cùng nhau kết nhóm làm buôn bán, hơn nữa là chia đôi lợi nhuận. Thật là buồn cười, bàn tính của nàng không khỏi đánh đến quá tốt chút.

Hắn giơ thẳng lên một ngón tay trỏ, rũ mi mắt, bên môi lộ ra một tia cười khẽ: “Chia một phần chín, ngươi một, trẫm chín, mỗi tháng đưa cho trẫm một phần sổ con chi phí và lợi nhuận kỹ càng tỉ mỉ. Nếu ngươi đồng ý, việc này liền quyết định như vậy, nếu không, không bàn nữa.” Giọng điệu không được xía vào, thịnh khí lăng nhân, lại làm người khác không cách nào phản bác.

Hắn cũng thật đủ hắc, nào có ai nói sinh ý như vậy, so với nàng còn tàn nhẫn, Hàn Linh hung hăng mà cắn chặt răng, có còn tốt hơn so với không có, gật đầu đáp: “Được, thành giao!”

Trên một cái trấn nhỏ cách so với cánh rừng, Hàn Dực phụ trách đổi tất cả vàng bạc và châu báu đều thành ngân phiếu, cả một chồng ngân phiếu lớn, mỗi một tờ đều là mệnh giá vạn lượng, chừng khoảng hai trăm tờ, người xem hoa mắt. Hàn Linh tiếp nhận ngân phiếu, vội vàng dùng miếng vải đen che nó kín mít, giấu ở trước ngực. Tài không ngoài lộ, nhưng ngàn vạn không thể đánh mất, về sau đường lui của nàng đã có thể toàn dựa vào nó.

Sở Mặc ngậm ý cười mà nhìn nàng, trong lòng ngực nàng cất ngân phiếu hai trăm vạn lượng, lại chỉ gọi một chén cháo loãng tới uống, nói là sợ làm cho không đồ quỷ chú ý. Hắn không khỏi mà buồn cười, rõ ràng là một người thông minh, tại sao cũng có lúc phạm hồ đồ? Nếu người ta thật sự theo dõi nàng, còn sẽ lưu ý nàng ăn ngon hay dở sao?

Lúc này bọn họ thân ở một nhà tửu lầu, đúng là lúc tửu lầu nhân khí vượng nhất, sở dĩ chọn nơi này, cũng là vì nàng một câu “Đại ẩn ẩn vu thị*, nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất”. Đều không biết nàng là nghĩ như thế nào, sau khi trong người mang số tiền lớn, thì hoàn toàn thay đổi thành người khác, nghi thần nghi quỷ, thấy ai đều cảm thấy đối với nàng có ý đồ.

*Câu nói đầy đủ là “Đại ẩn ẩn vu triều, trung ẩn ẩn vu thị, tiểu ẩn ẩn vu hoang dã”. Đây là câu thành ngữ của người Trung Quốc có nghĩa là: nơi lẩn trốn tốt nhất là nơi nguy hiểm nhất, được chia làm ba loại: nơi ẩn giấu sâu nhất là trong triều đình, sau đó là thành thị đông đúc, mà cách đơn giản nhất chính là tìm nơi hoang dã mà ở.

Này không, tiểu nhị vừa mới nói câu “Cẩm Lâu ở phía đối diện đêm nay hoa khôi sẽ diễn xuất”, nàng liền khẩn trương mà cho rằng tiểu nhị là muốn dụ dỗ nàng đi nơi phong nguyệt, sau đó nghĩ cách mê choáng nàng, đoạt ngân phiếu trên người nàng. Sở Mặc và Hàn Dực hai người trực tiếp làm lơ nàng, từng người trở về phòng của mình nghỉ ngơi.

Trở lại phòng của nàng, Hàn Linh đứng ngồi không yên, cổ đại này cũng không có cái két sắt gì đó, thật là không có phương tiện. Nhìn chung quanh một vòng, bỗng nhiên nhớ tới biện pháp giấu kinh thư của Vi Tiểu Bảo, nàng nhanh trí vừa động, tiến đến ven tường gõ cục gạch, nhìn xem chỗ nào tương đối hơi lỏng chút, có lẽ có thể tạm thời gửi ngân phiếu ở bên trong.

“Thịch thịch thịch...”

Một trận vội vàng tiếng đập cửa qua đi, Hàn Linh không mời tự xuống đất vọt vào phòng của Hàn Dực.

“Mượn kiếm của ngươi dùng một chút.”

Hàn Dực cảnh giác mà nhìn nàng, có cảm thấy nàng không có cái lòng tốt gì: “Làm gì?”

“Chỉ mượn trong chốc lát, lập tức trả cho ngươi.” Không màng hắn có nguyện ý hay không, nàng cầm lấy kiếm của hắn liền chạy lấy người. Khi ra cửa, lại gặp được Sở Mặc, vì thế ba người cùng nhau đến phòng của nàng, nhìn nàng lấy kiếm ở trên vách tường mân mê một trận.

“Được, cái này cuối cùng an toàn.”

Hàn Linh vừa lòng mà nhìn một lần nữa lắp lên cục gạch, lại ở bên ngoài treo một bức họa, che đậy một chút. Lần này chắc sẽ an toàn đi.

Khi quay đầu lại lần nữa, đón nhận ánh mắt khinh bỉ hai người khác, nàng cười ha hả nói: “Lo trước khỏi hoạ, lo trước khỏi hoạ.”

Nơi đây cách hoàng thành chỉ có một ngày hành trình, Hàn Linh còn không muốn nhanh như vậy hồi cung, vì thế thuyết phục hai người ở đây dừng lại thêm một ngày. Mới vừa nghe tiểu nhị nói Cẩm Lâu phía đối diện đêm nay có diễn xuất, nàng cũng có chút tâm động, muốn đi coi cho biết vẻ ngoài của thanh lâu cổ đại.

“Không đi, trẫm không có hứng thú.” Vừa đến buổi tối, Sở Mặc lại biến trở về tư thái người sống chớ gần, so với ban ngày thì không biết lạnh nhạt bao nhiêu lần. Hàn Linh thậm chí ngay cả mặt của hắn cũng không thấy, chỉ có thể cách cửa sổ cùng hắn đối thoại.

Hàn Linh có chút buồn bực, không đi thì không đi thôi, chẳng lẽ nàng còn không thể tự mình đi?

“Ta đây nhưng tự mình đi?” Nghiêng tai lắng nghe, bên trong một chút động tĩnh cũng không có, nàng mất mặt mà chu chu môi, xoay người đi rồi khỏi.

Nàng rời đi không lâu, cửa phòng dần dần mở ra. Sở Mặc sờ soạng bước ra cửa phòng, ánh mắt của hắn mê ly, ánh mắt mông lung, men theo chân tường, nhắm mắt hắn theo đó mà đi đến phòng cách vách.

“Hàn Dực.”

Hắn hô lên, Hàn Dực ở trong phòng lập tức chạy ra tới, vẻ mặt của hắn có chút kinh ngạc, thông thường lúc này, chủ tử đều không cho hắn tới gần, cho nên hắn cũng không cần lưu lại thủ hộ ở bên người chủ tử, không biết hôm nay vì sao khác thường như thế.

“Chủ tử có gì phân phó?”

“Ngươi đuổi theo nàng, bảo hộ an toàn của nàng.”

“Vậy còn chủ tử ngài thì sao?” Hàn Dực lo lắng mà nhìn chủ tử, cặp mắt đen bóng kia của chủ tử, ở trong đêm đen lại có vẻ tan rã không tiêu cự, trong lòng của hắn theo đó cũng đau đớn.

Giọng điệu của Sở Mặc lạnh lẽo, mang theo vài tia tức giận: “Trẫm còn không phải một phế nhân!” Quay người lại, hắn lại dọc theo chân tường sờ soạng trở về phòng.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/