Nữ Hoàng Tuyển Phu - Quyển 2 - Chương 02

Nữ Hoàng Tuyển Phu
Quyển 2 - Chương 2: Nội lực bùng nổ
gacsach.com

Tiếp tục vào sâu khu rừng, bên tai không ngừng vang lên tiếng dã thú gầm nhẹ, nàng không cách nào phán đoán đây là con dã thú gì, chỉ là nghe khiến cho người không rét mà run. Tay nàng gắt gao mà túm dây cương ngựa, ngưng thần cảnh giác động tĩnh xung quanh, con ngựa giống như cũng đã bị tiếng gầm kia ảnh hưởng, không chịu đi về phía trước.

Nàng có chút ảo não, dùng sức mà kéo ngựa, Tiểu Tân Tân đột nhiên nhảy dọc một cái thoát ra túi ấm nhảy vào trong lòng ngực của nàng, giống như đã nhận ra cái nguy cơ gì. Liền ở trong khoảng khắc nàng hoảng thần, phía sau một trận gió mạnh đột nhiên đánh úp lại, nàng đang muốn phản ứng, lại bị một con quái vật khổng lồ nặng nề mà đâm vào. Thân thể của nàng vọt mạnh một cái, ngã vào trong đất. Sau lưng truyền đến một trận đau đớn xé rách, nàng cảm giác được có hai cái móng vuốt thật sâu mà xẹt qua phía sau lưng của nàng, nàng nhịn không được kêu thảm thiết ra tiếng.

Ngựa bị hoảng sợ, giống như điên mà nhanh chân chạy đi.

Nhưng thật ra Tiểu Tân Tân đột nhiên nhảy dựng lên, đâm về phía quái vật khổng lồ ở phía sau nàng.

Thừa dịp cái khoảng cách này, nàng xoay người nhảy lên, nhảy cách xa vài bước, đợi thấy rõ vật ở phía sau, nàng hoảng sợ, thế nhưng là một con sơn báo, sơn báo mang theo dải vằn.

Tiểu Tân Tân bị hung hăng mà ném ra, sơn báo kia lại tiếp tục hung mãnh mà đánh úp lại về phía nàng, Hàn Linh bỗng nhiên mở lớn hai mắt, hiện giờ đã đến thời khắc sinh tử tồn vong, không chấp nhận được nàng một chút do dự. Song chưởng của nàng đẩy chắn về phía trước, cổ thần bí lực lượng kia ở trong cơ thể cũng ở trong lúc nghìn cân treo sợi tóc mở mà trào dâng ra.

“A...”

Chỉ một thoáng, cuồng phong nhăn lại, gió cuốn lá tàn, thế như lôi đình.

Tiếng thét chói tai lâu dài không thôi, mà tiếng gió kia cũng hô hô càng tăng lên, đợi khi tất cả bình ổn, sức lực cả người của nàng đã hư thoát, mềm mại mà tê liệt ngã xuống trên mặt đất.

Trần ai lạc định, đợi khi nàng lại nhìn chăm chú xem sơn báo tập kích nàng kia, sơn báo kia thế nhưng đã bị đâm chết ở trên cây. Nàng khiếp sợ mà nâng lên đôi tay của mình nhìn ngắm, tiếng cười quái dị liên tiếp truyền khắp khắp khu rừng, không thể tưởng được nàng thế nhưng có tiềm lực lớn như vậy, có thể làm một con sơn báo sống sờ sờ bị tàn phá cho đến chết.

Cảm giác thành tựu lập tức xông thẳng ót, nàng vui vẻ đến gần như quên hết tất cả. Qua một trận, nàng mới nghĩ tới Tiểu Tân Tân, tìm kiếm khắp nơi, đều không thấy được bóng dáng của nó. Không xong, chẳng lẽ Tiểu Tân Tân bị ngộ hại?

“Ngao...”

Một tiếng nức nở réo rắt thảm thiết từ trên ngọn cây phía trên đỉnh đầu truyền đến, thì ra Tiểu Tân Tân mới vừa rồi bị đuôi gió quét đến, thổi đến phía trên ngọn cây, một đôi mắt sư tử ngập nước thật sự chọc người trìu mến.

Đã không có ngựa, Hàn Linh chỉ có thể ôm Tiểu Tân Tân tiếp tục đi bộ lên đường, cánh rừng này quá mức nguy hiểm, nàng vẫn là sớm một chút rời đi thì tốt hơn.

Ở nàng rời đi sau đó không lâu, sau cây đa cách đó không xa hai người đi ra, một người dạo bước đến trước sơn báo ngồi xổm thân xem kỹ, một người khác sau đó nhìn bóng dáng xa xa của Hàn Linh, lâm vào trầm tư. Hắn tại sao không biết trên người nàng thế nhưng có nội lực mạnh như vậy, vậy vì sao lần trước khi hắn muốn lấy tính mạng của nàng, nàng lại không phản kháng?

Trên người của nàng cất giấu quá nhiều bí ẩn, hắn càng ngày càng cảm thấy hứng thú.

“Hàn Dực, trên người còn có thuốc trị thương không?”

Hàn Dực hơi hơi sửng sốt, chợt hiểu rõ dụng ý của chủ tử, trong lòng tò mò, vì sao chủ tử đối với công chúa Hàn quốc này càng ngày càng để bụng? Mới vừa rồi trong thời khắc nguy cấp, chủ tử liền có ý tứ ra tay tương trợ, chỉ là không dự đoán được đối phương thế nhưng có lực lượng bảo hộ chính mình cường hãn như vậy. Từ trong lòng ngực móc ra một cái bình sứ, hai tay dâng lên, chủ tử tùy tay cầm lấy liền đuổi kịp người ở phía trước.

Hàn Linh vừa đi, vừa cảm giác trên lưng nóng rát một mảnh, nàng rốt cuộc chịu đựng không nổi, dựa vào một thân cây ngồi xuống. Mới vừa rồi bị sơn báo ở trên lưng quào hai đường vết thương, cũng không biết có thể lưu lại vết sẹo hay không.

Nàng nhìn xung quanh một chút, nghĩ thầm bên trong khu rừng này, có vết chân mới, hẳn là sẽ không có người tới, nàng liền yên tâm mà cởi ra xiêm y trên người, muốn xem kỹ tình trạng miệng vết thương một chút.

Sở Mặc đi đến nửa đường, đột nhiên gặp được nàng dừng lại cởi bỏ xiêm y của mình, một đôi chân tức khắc ngừng ở chỗ cũ, tiến cũng không được, lùi cũng không xong. Đáng chết, nàng liền không có một chút ý thức an toàn? Ở bên trong núi rừng, liền dám tùy tiện mà cởi áo tháo thắt lưng?

Da thịt trắng nõn trơn trượt từng tấc từng tấc hiện ra, mái tóc của nàng khẽ rơi, rũ xuống một bên vai, quay đầu nhìn xung quanh chỗ vết thương ở sau lưng. Hắn cũng theo đó mà nhìn về phía trên lưng nàng, hai đường vết thương sâu hoắm mang theo màu máu chói mắt, nhìn thấy ghê người. Trong lòng của hắn theo đó mà đau xuống, nếu là đổi lại những người đó các phi tử trong cung của hắn, nhìn thấy vết thương này đã sớm dọa đến hôn mê bất tỉnh, ai còn có thể giống nàng bình tĩnh vững vàng như vậy?

“Tê... đáng chết, khẳng định sẽ lưu lại sẹo. Tiểu Tân Tân, ngươi nói nếu là trên lưng để lại sẹo, có phải rất xấu hay không?”

Tiểu Tân Tân ngồi xổm ngồi ở phía sau nàng, thấp thấp mà nức nở, cũng vì nàng cảm thấy đau lòng, chính là nó cũng không có thể ra sức.

Một cái bước chân trầm ổn tiếng tới gần, Hàn Linh hoảng sợ, vội kéo xiêm y lên. Nàng làm sao có thể nghĩ đến trong rừng trừ bỏ nàng, còn có những người khác ở đây?

“Tại sao là lại ngươi? Ngươi đang theo dõi ta?” Nàng nói ra suy đoán của mình, nếu không nàng thật sự nghĩ không ra hắn xuất hiện tại đây lý do.

Sở Mặc ngồi xổm người đến trước người nàng, giọng điệu thả mềm nói: “Ngươi bị thương, trẫm giúp ngươi thoa thuốc.”

Có chút khó có thể thích ứng hắn thình lình đột nhiên dịu dàng, Hàn Linh cự tuyệt ý tốt của hắn, xua tay nói: “Không cần, ta tự mình làm là được.”

“Ngươi làm được sao?” Mặc kệ nàng phản đối, Sở Mặc một phen xoay qua thân mình của nàng, cởi đi trói buộc trên người nàng, chuyên tâm mà thoa thuốc cho nàng.

“Đau...” Trong nháy mắt thuốc vào miệng vết thương, đau đớn tê tâm liệt phế, nàng nắm một cái đã bắt được quần áo trước ngực hắn.

“Đừng sợ, rất nhanh sẽ không có việc gì.” Giọng nói của hắn nhẹ nhàng, mềm mại, mang theo âm thanh mê hoặc, khiến cho cả người nàng đều thả lỏng lại. Bất tri bất giác mà dựa vào trước ngực hắn, có một lát hoảng hốt, nàng giống như cảm giác được Trạch Dã thật sự về tới bên người nàng. Nàng có thể nghe được tiếng tim đập của hắn, cảm giác được hô hấp của hắn, hắn đang ở bên người nàng.

Thân mình của Sở Mặc rõ ràng mà cứng đờ, đầu ngón tay chạm đến da thịt như ngưng chi của nàng, có lẽ có nàng bồi ở bên người, cũng là một chuyện thú vị.

“Ngao, ngao ngao...” Tiểu Tân Tân ở một bên nhìn không được, nó còn đang bị thương mà, nó cũng muốn được thoa thuốc.

Hai người đồng thời bừng tỉnh, trên mặt có chút xấu hổ. Hàn Linh nhanh chóng mà mặc chỉnh tề, chống đỡ thân cây đứng lên.

“Cảm ơn, ta không có việc gì.” Vòng qua hắn, nàng mang theo Tiểu Tân Tân, lại tiếp tục lên đường. Sợ chính mình lại sinh ra ảo giác, nàng vẫn nên cách xa hắn ra, không muốn cùng hắn có bất luận cái gút mắt gì.

Thân mình đột nhiên nhẹ tênh, Sở Mặc từ phía sau bế ngang người nàng lên, dùng lời mệnh lệnh nói: “Phụ hoàng của ngươi giao phó ngươi cho trẫm, trẫm phải phụ trách đưa ngươi an toàn về Hàn cung.”

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/