Nữ Hoàng Tuyển Phu - Quyển 1 - Chương 33

Nữ Hoàng Tuyển Phu
Quyển 1 - Chương 33: Các lão sư mỹ nam
gacsach.com

Tiếng gió thổi dừng lại, bụi vẫn hất lên, từ bên trong phòng một người đi ra, đầu tiên ánh vào mi mắt chính là một đầu tóc bạc dài đến eo của hắn, lộn xộn mà rối tung.

Mắt, vẫn là cặp mắt hẹp dài mị hoặc kia;

Mi, vẫn là đôi lông mi rậm phác hoạ hình dạng hoàn mỹ kia;

Môi, vẫn là hai cánh môi gợi cảm mà đầy đặn kia;

Chỉ có đầy đầu tóc đen biến đổi màu sắc kia, màu bạc nhìn thấy mà giật mình đâm vào tròng mắt của nàng, nàng sợ đến ngây người.

Hắn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao tóc của hắn...

Mọi người ở trong viện đều ngơ ngẩn mà nhìn hắn, hắn đạp bụi đất mà đến, rơi xuống đất không tiếng động, gió mát tùy ý thổi lất phất tóc bạc của hắn, cả người càng hiện ra mờ ảo và hư ảo, như ở trong mộng.

Hắn thay đổi, không chỉ là màu tóc. Nàng có thể cảm giác được ở xung quanh người của hắn có một luồng khí tràng khác thường đang lưu chuyển, hắn phảng phất như là thoát thai hoán cốt, trên người mang theo tiên khí.

“Chúc mừng lão đại, ngài rốt cuộc bước vào cảnh giới thiên kiếm, từ đây bang Thiên Ma của ta liền có thể vô địch khắp thiên hạ.”

“Chúc mừng lão đại, lão đại vạn tuế!”

“...”

“...”

Tứ đại hộ pháp quơ chân múa tay mà vây quanh Dạ Ma Thiên, vui sướng và kích động đầy mặt, nàng hoàn toàn mơ hồ.

“Đây là chuyện gì xảy ra?” Hàn Linh quay đầu lại dò hỏi Băng Tư ở phía sau, hắn là người tập võ, hẳn là đối với cái này hiểu biết rất nhiều.

“Nếu như thuộc hạ đoán không lầm, Dạ Ma Thiên là cưỡng ép tu luyện đột phá cửa ải, có khả năng bước vào đạt tới cảnh giới tối cao của người học võ... thiên kiếm.”

Sau đó nàng không hiểu ra sao mà nhìn hắn, hắn nhắc tới đông đông (?), nàng hoàn toàn không hiểu.

Nguyệt hộ pháp nghe vậy, lại gần tới giải thích nói: “Cái gọi là thiên kiếm, chính là cảnh giới tối cao của người học võ tha thiết ước mơ. Tiến vào cảnh giới thiên kiếm, chẳng khác nào mở thiên nhãn, thông linh sáu cảm giác, có thể cảm giác được bất luận động tĩnh gì trong vòng phạm vi mười dặm.”

“Vậy chẳng phải giống như radar ư?” Nàng nhỏ giọng nói thầm, bỗng nhiên nàng hiểu rõ, hiểu rõ hắn vì sao vây chính mình ở trong phòng khổ luyện võ công, vì sao hắn nóng lòng tăng lên võ lực của mình. Hắn là đang tự trách, trách cứ chính mình không có đủ năng lực bảo hộ nàng.

Trong mũi chua xót một trận, đầy đầu tóc bạc của hắn, đều là bởi vì nàng.

Bởi vì nàng tùy hứng và ích kỷ, hại tóc của hắn thành màu bạc.

Nàng thề, cho dù có thể hết cuộc đời này của nàng, cũng phải làm cho mái tóc của hắn một lần nữa nhuộm thành màu đen.

Nàng xoay người, lặng lẽ tháo xuống dây chuyền ở trên cổ, đó là một viên ngà voi mài giũa tạo thành hoa tai hình trăng khuyết, ở mặt trên còn có khắc tên của nàng “Linh”. Đó là Hoàng đế lão cha một ngày nọ nhất thời hứng khởi, không biết từ chỗ nào lấy được một con voi, để khiến cho nàng vui vẻ. Lúc ấy, nàng thật sự rất hâm mộ Hàn Chi Hoa, nàng có một phụ thân hết sức yêu thương nàng. Mà nàng, trước nay cũng chưa có hưởng thụ qua tình thương của cha, cho dù chỉ là một chút thân tình keo kiệt.

Khi xem được con voi kia được bọn họ xưng là voi thần thú, nàng nhất thời hứng thú chơi quá độ, để cho bọn thị vệ đồng loạt bắt voi, ngay tại chỗ nhổ xuống ngà voi, để cho nàng chơi đùa. Nàng còn có thể nhớ rõ ràng, ngày đó bọn thị vệ bị nàng chơi đùa rất thảm, nàng nghĩ bây giờ ở trong lòng của bọn họ có thể còn ghi hận nàng.

Nàng từng mắng lão cha không xứng làm một phụ thân, chính là bây giờ nghĩ đến, khi đó, hắn có thể là đối với nàng có điều hoài nghi, chính là hắn không dám xác định, cho nên hắn vẫn luôn vây quanh nàng, muốn từ đó nhìn ra manh mối. Nàng nhất định là ở chỗ nào lộ ra đầu mối, cho nên hắn mới khẳng định nàng không phải nữ nhi của hắn. Có lẽ, nếu Hàn Chi Hoa thật sự còn tồn tại, hắn cũng sẽ không tàn nhẫn mà đối đãi với nữ nhi của hắn như vậy, để cho nữ nhi của hắn trở thành vật hi sinh của chính trị. Chính là bây giờ, hết thảy đều không thể biết được.

Nàng nắm hoa tai ngà voi ở trong lòng bàn tay, ở mặt trên kia còn có nhiệt độ cơ thể của nàng.

“Dạ Ma Thiên, nói cho ngươi một cái tin tức tốt, ta có tin tức của Yêu Nhi.” Nàng nâng mắt cười, ngắm nhìn hắn, lúc này hắn có nhiều thêm vài phần thành thục và mị hoặc.

Gương mặt đông lạnh của hắn tức khắc có biến hóa, lúc nàng còn không kịp chớp mắt trong nháy mắt, hắn đã vô thanh vô tức* mà nhẹ nhàng đến trước người của nàng, kích động túm hai vai của nàng hỏi: “Nàng ở nơi nào?”

*vô thanh vô tức [无声无息]: không có âm thanh, không có hơi thở.

“Nàng bị sư phó của nàng mang về trong môn phái tiếp tục tu luyện võ công, nàng để cho người truyền tin cho ta, nói cho ta nàng hết thảy bình an. Còn để cho ta chuyển giao một món tín vật cho ngươi, để cho ngươi nhất định phải chờ nàng, cuối cùng sẽ có một ngày nàng sẽ trở về gặp ngươi.”

Nàng mở lòng bàn tay ra, hoa tai ngà voi đã nằm ở nơi đó, không có ánh sáng trong suốt, không có khuynh hướng cảm xúc sáng long lanh, nó mộc mạc đến không cách nào hấp dẫn tầm mắt của người khác. Nhưng ai có thể biết kỳ thật nó vô cùng cứng rắn, nó chịu được mài giũa, cho dù trải qua gió sương nước mưa ngàn năm, nó vẫn tồn tại như cũ, nó là vĩnh hằng.

Biểu tình của Dạ Ma Thiên có chút kích động, tay khẽ run tiếp nhận, môi của hắn dán ở trên hoa tai, nơi đó có mùi thơm của cơ thể của nàng vẫn còn lưu lại như cũ. Hắn từng vô số lần hôn qua cái hoa tai kia, ở lúc khi hắn yêu nàng, hắn là nhận ra cái hoa tai kia, mặc dù hắn không cách nào nhìn thấu nàng thay đổi nam trang.

Hết thảy liền đến kết thúc này đi, nàng không thể lại để cho Yêu Nhi ảnh hưởng đến hắn, thương tổn hắn.

Có lẽ chờ đến một ngày nào đó nàng nghĩ thông suốt, nàng sẽ chính miệng nói cho hắn, nàng vẫn luôn ở bên người của hắn.

Dạ Ma Thiên đột nhiên cười to một tiếng trong trẻo, cả viện cũng mang theo màu sắc tràn đầy. Hắn đeo hoa tai ở trên cổ của hắn, mặt mày đều là ý cười, không khí đông lạnh vây quanh người của hắn tức khắc biến mất không thấy, thay thế chính là vui vẻ và ấm áp.

Thì ra, với hắn mà nói, hạnh phúc đơn giản như thế.

“Từ hôm nay trở đi, môn học của ta liền giao cho ngươi. Ta đáp ứng chuyện của Yêu Nhi, nhất định sẽ làm được. Nếu là ngươi không thể để cho ta ở trong khảo hạch mười ngày sau được toàn bộ đều tốt, ngươi liền chờ tiến cung làm thái giám đi.”

Hắn nghiêng khiêu tuấn mi uy hiếp, sợ tới mức nàng lập tức dùng tay che lại phía dưới. Nghĩ lại, không đúng, nàng vốn dĩ không có cái kia, nàng một trận may mắn.

Gia hỏa này thật đúng là lục thân bất nhận*, nàng tốt xấu cũng là cậu em vợ trên danh nghĩa của hắn, hắn cũng xuống tay được ư?

*lục thân bất nhận là sự từ bỏ tình thân trong nhận thức, mất hết tính người (lục thân bao gồm bố, mẹ, anh, em, vợ, con đều không nhận).

Nàng khẽ xì cười, tảng đá lớn ở trong lòng rốt cuộc rơi xuống. Được rồi, khó có được hắn tiến bộ như thế, vậy nàng liền phát huy đầy đủ tác phong giáo viên cay độc của nàng, dạy dỗ hắn lão đại của thiên hạ đệ nhất bang này thật tốt.

Ở đình viện sau giờ ngọ*, gió mát ôn hòa.

*giờ ngọ là từ 11 giờ đến 13 giờ.

Rõ ràng giữa sân có một cái bàn đá, đủ để chứa được bốn người, nhưng cố tình ngồi chỉ có nàng.

Hàn Linh đau đầu mà nhìn Dạ Ma Thiên lười nhác nằm ở trên ghế mây, lại quay đầu nhìn xem các loại dáng đứng của các soái ca, chẳng qua nàng chỉ là mời bọn họ tới đảm nhiệm dạy kèm tại nhà cho Dạ Ma Thiên mà thôi, có cần phải một đám bày ra cái mặt thúi đối với nàng không?

Ở bên tay trái, Long Chi Dực ôm kiếm đứng thẳng, sắc mặt lạnh lẽo cứng rắn, nhìn thẳng về phía trước, mắt nhìn thẳng. Ở bên tay phải, thân hình cao dài của Triệu Hi dựa nghiêng ở dưới cây hòe, dáng vẻ lười biếng, cùng Dạ Ma Thiên không phân cao thấp, một đôi con ngươi lam thỉnh thoảng lại hiện lên ánh sáng. Tầm mắt hơi dời, cùng hắn song song mà đứng chính là Thủy Mộ Hoa một thân bạch y, dáng vẻ thanh nhã nhã nhặn lịch sự của hắn nhìn không ra bất kỳ một cái cảm xúc gì. Hai người này đứng ở một chỗ, mỗi bên lộ vẻ phong nhã tài hoa, thật đúng là một cái đường phong cảnh xinh đẹp.

Mà ở phía sau của nàng, Hàn Như Phong và Băng Tư một trái một phải đứng, một người mặt thúi, trừng mắt nhìn Dạ Ma Thiên hết mức, một người khác biểu tình lãnh khốc ngàn năm không đổi, dáng đứng như tùng.

Cục diện như vậy thật sự có chút bế tắc, cho đến khi Mộ Dung Anh hấp tấp chạy vào trong viện, ngồi phía đối diện với nàng, nàng mới ho nhẹ đánh vỡ cái cục diện bế tắc này.

“Dạ Ma Thiên, vài vị này chính là lão sư phụ đạo mà ta chọn lựa kỹ càng tìm cho ngươi. Trong tương lai trong vòng mười ngày, bọn họ sẽ chia nhau tiến hành chương trình học phụ đạo chuyên nghiệp đối với ngươi. Dưới đây, sẽ do ta tới giới thiệu từng người cho ngươi...”

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/