Nguyên Ninh Truyện - Quyển 1 - Chương 11

Chương 11. Chiếc trâm Thiên Tuyết

Lúc Nguyên Ninh rời khỏi Ngọc Lan Viện thì trời cũng đã dần khuya. Có mùi hoa yên chi nhẹ nhàng mà ngọt ngào thoảng qua. Đợi đến khi Nguyên Ninh ngẩng mặt nhìn lên, chỉ thấy trước mắt là một dải khói sương mờ ảo. Dãy đèn lồng ở đó được giăng nối tiếp nhau, theo đó mà kéo dài tưởng chừng như vô tận. Tất cả bị cuốn vào khoảng không tối tăm, quạnh hiu đến độ chẳng thấy được một ánh hồng quang.
 
Nguyên Ninh trong lòng tràn đầy tâm sự, theo đó mà cùng với Tố Liên lặng lẽ trở về. Ngã ba đường trước mặt làm đêm tối càng thêm vắng lặng, vì mải lo nghĩ ngợi nên Nguyên Ninh bước nhầm một bước. Đúng lúc đó thì thanh âm của Tố Liên cất lên: "Chủ nhân nhầm đường rồi ạ, bên đó là lối đi dẫn đến vườn ngự uyển.”
 
Nguyên Ninh lúc này mới nhận ra, nàng ngoảnh mặt nhìn lại để xác định bản thân ở đâu, chợt thấy cuối góc tường sau lưng dường như có bóng ai thấp thoáng. Nguyên Ninh lặng lẽ quay đầu về, từ từ bước tiếp rồi thấp giọng khẽ nói: "Tố Liên, em đừng nhìn lại! Thì ra kể từ lúc chúng ta bước khỏi Ngọc Lan Viện, đã có người âm thầm theo dõi.”
 
Tố Liên nghe đến đó thì mi tâm chợt động, nàng cũng liền nhỏ giọng mà đáp lời: "Xem bộ Hạ Phu Nhân đối với mối quan hệ giữa chủ nhân và Tĩnh Huệ Phu Nhân vẫn còn có chút nghi ngờ.”
 
Nguyên Ninh thở dài: "Tình hình thế này, chúng ta làm sao nói rõ mưu kế của cô ta cho nghĩa tỷ nghe?"
 
Tố Liên nhớ đến chuyện gì, liền khẽ hít vào một hơi rồi nhỏ giọng: "Chẳng phải khi nãy chủ nhân bước nhầm về hướng vườn ngự uyển sao?"
 
Nguyên Ninh nghe đến đó thì đuôi mày giãn ra, nàng mỉm cười nhìn Tố Liên mà gật đầu: "Khi nãy ta bước vội, thì ra không phải nhầm đường..."
 
Tố Liên cũng ôn thuận mỉm cười, chủ tớ của nàng cứ vậy mà thẳng lối về Nhã Cúc Viện. Cuối góc tường dường như có một góc áo lay động, nhân ảnh theo đó mà cũng bám đuôi theo.
 
Thuỷ Linh đã đợi sẵn trong phòng để chuẩn bị nước nóng cho Nguyên Ninh rửa mặt. Nguyên Ninh bước qua thềm cửa, đi đến bàn trang điểm ngồi xuống mà nhìn ra cửa sổ, trong đầu nàng có một thoáng suy tư.
 
Thuỷ Linh bước đến một bước hầu hạ Nguyên Ninh rửa mặt. Thông qua chiếc gương đồng, Nguyên Ninh nhìn thấy Thuỷ Linh đang vui vẻ tháo trang sức trên đầu nàng. Nguyên Ninh cũng thôi nghĩ ngợi mà trầm tĩnh cất tiếng: "Thuỷ Linh, ta có chuyện này muốn nhờ em.”
 
Thuỷ Linh ngừng tay rồi nhanh chóng đáp lời: "Chủ nhân có gì muốn dặn dò nô tỳ ạ?"
 
Nguyên Ninh đưa tay với đến chiếc quạt lụa đang nằm trên bàn: "Ta muốn em đem chiếc quạt này đến cho một người.”
 
***
 
Sáng hôm sau chúng phi tần lại có mặt đầy đủ tại Nghênh Xuân Cung. Bây giờ tuy mùa hạ đã đến, nhưng mà sáng sớm trời hãy còn se lạnh. Vậy nên chúng phi tần vẫn đang mặc y phục mùa xuân.
 
Được may bằng vải gấm tiến cung, y phục mùa xuân có tổng cộng ba lớp áo. Trong cùng là chiếc áo cổ chéo gọi là "giao lĩnh". Kế tiếp là lớp áo thứ hai dùng để giữ ấm. Lớp áo này còn tuỳ theo ý thích của từng người. Có nàng tiếp tục mặc thêm một lớp áo giao lĩnh bên ngoài, có nàng lại thích dùng loại áo cổ tròn "viên lĩnh".
 
Ngoài cùng là chiếc áo "đối khâm". Đây là loại áo có hai vạt song song để khoác bên ngoài, nhằm tăng thêm vẻ thướt tha, uyển chuyển. Trong số các phi tần ở đó, Thục Phi ăn vận đặc biệt kiều diễm hơn hẳn. Trên áo của nàng thêu hoa văn bướm vờn hoa bí. Cánh bướm được thêu bằng tơ vàng chỉ bạc, vậy nên mỗi khi tà áo lay động, cánh bướm lại lấp lánh trong nắng mai, sống động như thể bọn chúng có linh tính. Vạt áo giao lĩnh của Thục Phi lại thêu hình hoa lựu, màu đỏ của nó bật lên giữa sắc vàng của vải gấm, càng làm cho Thục Phi trở nên nổi bật.
 
Trong mớ trang sức lấp lánh trên đầu nàng, nổi bật hơn hẳn là một đoá kim sức hình hoa quỳnh. Hoa quỳnh là một loài hoa hiếm, nghe nói nó chỉ nở giữa đêm khuya, mùi hương bay xa vạn lý. Thục Phi cài đoá kim sức này, một mặt để cho người khác biết chỉ có nàng mới xứng với loại hoa quý hiếm như thế, mặt khác hoa quỳnh trong thi văn có tên là "đàm hoa", đây cũng chính là khuê danh của Thục Phi.
 
Bên này Quý Phi nhìn về phía Đàm Hoa mà cười lạnh, hoa văn bướm vờn hoa bí và hoa lựu đều có ngụ ý cả. Trong thi văn, bướm gọi là "hồ điệp", còn dưa bí gọi là "qua điệt". Chữ "điệp" của “hồ điệp” đồng âm với chữ "điệp" trong "muôn trùng vạn điệp", còn chữ "điệt" trong “qua điệt” lại đồng âm với chữ "điệt" trong từ "điệt tôn", nghĩa là con cháu. Vậy nên hoa văn bướm vờn hoa bí là sự kết hợp của “điệp” và “điệt”, ngụ ý mang ý nghĩa con cháu đầy đàn.
 
Lại thêm quả lựu là loại quả tượng trưng cho thiên chức sinh nở của người phụ nữ. Quý Phi trông thấy thế thì không khỏi buồn cười trong lòng, liền nhẹ giọng nói với cận tỳ Cẩm Tú: "Thục Phi nếu muốn sớm ngày mang long thai thì cũng không cần phải phô trương đến thế!"
 
Cẩm Tú nghe đến đó thì chỉ biết mỉm cười. Thật ra trang phục của Quý Phi cũng tinh tế không kém, chiếc áo đối khâm của nàng thêu hoa văn mẫu đơn, còn chiếc áo viên lĩnh thì được thêu hoạ tiết "cửu sơn bát hải". Trên tóc nàng tuy không cài nhiều trang sức, nhưng nổi bật bởi chiếc trâm cài hình chim công. Trên đuôi công đính khá nhiều bích ngọc và trân châu, phối rất hợp với màu áo thuỷ bích mà nàng đang mặc.
 
Mẫu đơn là loài hoa tượng trưng cho tiết khí cao sang vương giả, còn chim công là hậu duệ của phượng hoàng. Hơn nữa "cửu sơn bát hải" là chín núi tám biển vây quanh Tu Di Sơn. Đây là ngọn núi cao nhất và hùng vĩ nhất trong Phật giáo. Quý Phi nàng ta sử dụng hoa văn và trang sức như vậy, hẳn là có ngụ ý chứng tỏ thân phận cao quý của mình.
 
Đàm Hoa lúc này ngồi đối diện với Quý Phi, trông thấy điệu bộ băng lãnh của nàng ta mà có chút chán ghét. Nàng liền quay đầu nhìn về hướng khác, vừa hay nhìn thấy mấy viên trân châu trên đầu Hạ Lệ Uyển khẽ đung đưa.
 
Trong đầu Đàm Hoa chợt nảy ra một ý, liền không chậm một giây mà cong môi cất tiếng: "Mọi người thấy chiếc trâm trên đầu Hạ Phu Nhân như thế nào?"
 
Mọi người ở đó kể từ lúc hợp cung vốn đã nhìn rõ cây trâm này của Lệ Uyển. Bởi lẽ cô ta cứ chốc lát lại đưa tay lên sờ, như thể muốn mọi người đổ dồn ánh mắt vào đó.
 
Lúc này Đàm Hoa phát ra câu đó, dẫu có chút ghen tỵ, nhưng mọi người trong điện cũng phải đồng thanh khen một tiếng "Rất đẹp!"
 
Mặc dù trong lời nói có phần chưa thật tâm, nhưng trong lòng bọn họ đến hơn chín phần là ngưỡng mộ, bởi lẽ đơn giản một điều, chiếc trâm này vốn dĩ vô cùng sang trọng. Bản thân nó được làm từ ngà voi, lại được chạm khắc một cách tinh xảo. Phần thân chiếc trâm được điểm xuyết bởi bạch ngọc, còn đầu trâm thì lại được đính kết dây bạc lấp lánh. Đám dây bạc này thả xuống khá nhiều viên ngọc trai kích cỡ bằng nhau. Màu sắc của bọn chúng đồng đều, không hề có một chút vẩn tạp, đương nhiên là vô cùng quý giá.
 
Lệ Uyển thấy mọi người đổ dồn ánh mắt về mình, cũng liền tỏ ra vẻ ngượng ngập: "Đúng là người đẹp vì lụa! Thiếp thân xin cảm ơn Thục Phi đã tặng cho thiếp chiếc trâm này!"
 
Mọi người ở đó liền thở ra một hơi ghen tỵ, nhưng cũng vì thế mà càng nên khiếp sợ. Cũng phải, chỉ có Thục Phi mới có những món đồ quý giá thế kia thôi.
 
Đàm Hoa nhìn thấy nét mặt vừa ghen tỵ vừa ngưỡng mộ của chúng phi tần ở đó, càng tỏ ra nét ngạo mạn mà hướng về phía Hạ Lệ Uyển: "Đừng khách sáo như thế, chỉ tại bổn cung thấy chiếc trâm "thiên tuyết" này đúng là rất hợp với ngươi!"
 
Đàm Hoa nói xong câu đó, không khí trong đại điện bấy giờ đột nhiên trở nên yên lặng. Nguyên Ninh dường nghe thấy thanh âm của một vị Phu Nhân nào đó nuốt lấy một hơi kinh sợ. Chỉ thấy Đàm Hoa ở đó đưa quạt che miệng, điệu bộ giống như là đã sơ ý nói ra lời gì không phải: "Bổn cung thật quá vô ý, cái tên "thiên tuyết" này, chẳng phải là khuê danh của Quý Phi hay sao?"
 
Quý Phi có chút tức giận, khuê danh của nàng lại bị Thục Phi đem ra bỡn cợt. Giữa lúc nàng định cất tiếng phản kháng, đột nhiên bên ngoài cửa có tiếng bước chân. Thì ra Nguyên Phi cùng với cận tỳ Tiêu Mẫn đã bước vào. Thiên Tuyết quay đầu, chợt thấy cổ mình có chút mát lạnh. Là do mấy viên huyền ngọc chạm vào cổ nàng.
 
Chúng phi tần ở đó trông thấy Nguyên Phi thì đồng thanh hành lễ: "Chúng thiếp xin kính chào Nguyên Phi!"
 
Vẫn trầm tĩnh và ôn hậu như thường ngày, Nguyên Phi lộ nét cười hiền hoà mà miễn lễ cho chúng phi tần.
 
Thiên Tuyết ngồi xuống ghế rồi lặng lẽ đưa ngón tay vân vê chiếc vòng đang đeo trên cổ. Ở đó có đính mấy viên huyền ngọc đen láy mà trong suốt. Nàng chớp mắt rồi mở miệng cất tiếng: "Chiếc trâm này cũng xứng với cái tên đó sao?”
 
Đàm Hoa lộ nét cười một bên miệng: "Bổn cung thấy nó rất xứng!"
 
Nguyên Phi có chút hiếu kỳ, liền dịu dàng khẽ hỏi: "Mọi người đang nói đến chuyện gì thế?"
 
Đàm Hoa nhanh miệng hướng về phía Nguyên Phi mà tươi cười: "Chúng thiếp đang tranh luận về cái tên của chiếc trâm trên đầu Hạ Phu nhân. Nguyên Phi nhìn xem, toàn thân chiếc trâm chỉ có một màu trắng tinh khiết, hơn nữa những viên trân châu lại đung đưa hệt như hoa tuyết giữa trời đông. Cái tên "thiên tuyết" này, đặt cho chiếc trâm có phải là rất hợp hay không?"
 
Nguyên Phi nghe đến đó thì chau mày. Sau đó nàng đưa tay sờ lên cổ của mình, ở đó thì ra cũng có một chiếc vòng cổ đính huyền ngọc. Chỉ nghe Nguyên Phi điềm tĩnh khẽ ngâm:
 
Bích khê tuyết tịnh trà âu sảng
Hồng thụ phong đa trúc viện lương.
Thi thiền khám phá liêu quy khứ,
Nhất lộ bồ hoa địch diệp phương.
 
Đây là bài thơ Phỏng tăng (Thăm nhà sư) của Phạm Tông Mại thời Trần, dịch nghĩa:
 
Tuyết sạch suối trong, ấm trà thanh
Cành xanh gió lộng, nhà tranh mát
Ngộ được thiền thư, đành cáo biệt
Dọc đường hoa cỏ, ngào ngạt thơm.
 
Hồi sau mới nghe Nguyên Phi từ từ cất tiếng: "Trong mắt bổn cung, chỉ thấy chiếc trâm trên đầu Hạ Phu Nhân mờ ảo như một con suối trong. Hay là đổi tên của nó thành "bích khê", mọi người cảm thấy thế nào?"
 
Đàm Hoa dẫu không bằng lòng, nhưng nghe Nguyên Phi nói đến đoạn "trong mắt của bổn cung chiếc trâm mờ ảo...", bất giác trong lòng có chút buồn bã: “Huyền Dao… đôi mắt của chị…”
 
***
 
(còn tiếp...)
 
*Đôi lời của tác: Cảm ơn bạn đã đọc chương này. Đây chỉ mới là bản thảo, nếu có một số lỗi trong chương, mong bạn thông cảm bỏ qua và tiếp tục ủng hộ truyện! Tác mong mình sẽ có thể hoàn thành bộ truyện này :D tiểu thọ tử