Nguyên Ninh Truyện - Quyển 1 - Chương 09

Chương 9. Bày mưu tính kế

Mọi ánh mắt trong điện bấy giờ không hẹn mà cùng đổ dồn về phía Nguyên Ninh, tất cả dường như là đang dò xét phản ứng của nàng đối với câu đó của Yên Ngôn. Chỉ nghe Nguyên Ninh từ từ đáp lời: "Tĩnh Huệ Phu nhân cũng xem như biết thân biết phận. Mấy hôm nay đêm nào cũng có mưa, chắc là cái lạnh của sương sớm đã giúp cô biết mình làm sai, chẳng hề xứng với cái hư danh “nghĩa tỷ” này! Nếu không biết xấu hổ mà gọi ta một tiếng “nghĩa muội”, mọi người có lẽ sẽ nghĩ cô là kẻ gặp sang bắt quàng làm họ!”
 
Yên Ngôn vờ như tức giận, hít vào một hơi rồi mở miệng phản bác Nguyên Ninh. Ai ngờ nàng chỉ phát ra một tiếng “Cô…”, bản thân đã không kiềm chế nỗi mà ho khan không ngừng.
 
Quý Phi nghe đến đó thì lộ nét cười ở đuôi miệng, sau đó chau mày nói: “Mấy hôm nay sáng sớm vẫn lạnh như thế sao? Sức khoẻ của Tĩnh Huệ dường như không được tốt cho lắm…”
 
Vài giây tĩnh lặng trôi qua, chợt nghe Nguyên Phi từ từ nhẹ giọng: "Mấy ngày nay tiết trời chuyển sang mùa hạ, đêm nào cũng có những cơn mưa to. Thời gian qua Tĩnh Huệ xem như cũng đã tuân thủ phép tắc, bắt đầu từ ngày mai, nàng không cần phải đến sớm thỉnh an, nếu để sương lạnh khiến nàng nhiễm phong hàn thì không tốt!"
 
Nguyên Phi vừa nói xong, đã nghe Thục Phi nhanh miệng cướp lời: "Trong cung vốn dĩ có quy củ phép tắc, nếu Nguyên Phi dễ dàng bỏ qua cho cô ta như vậy, ngày sau ắt sẽ có kẻ noi theo mà làm càn!"
 
Chợt nghe Quý Phi tiếp lời: "Thật ra hình phạt đâu nhất thiết phải là thức sớm thỉnh an. Thục Phi chú trọng tiểu tiết như thế, chẳng lẽ không nhận ra Tĩnh Huệ ho khan nãy giờ sao? Nếu cô cứ bắt nàng ta phải chịu sương lạnh, chuyện này mà đến tai Quan gia, e là..."
 
Nguyên Phi gật đầu: "Quý Phi nói đúng, hình phạt không nhất thiết phải là thức sớm thỉnh an. Nếu bổn cung nhớ không lầm thì chữ của Tĩnh Huệ rất đẹp. Sắp đến là đêm rằm cầu an, hay là nàng hãy viết bốn mươi chín bản kinh đem đến Thái miếu, như vậy xem như cũng đủ để tỏ lòng thành!"
 
Thục Phi nghe Nguyên Phi nói thế thì cười lạnh: "Tĩnh Huệ có tài viết chữ à? Thế mà bổn cung trước giờ không biết!"
 
Quý Phi cong môi ngạo mạn cười: "Thục Phi không biết thật sao? Thế mà Cẩm Tú bên cạnh bổn cung đã sớm nhận ra điều này. Chẳng biết Thục Phi hời hệt, hay là Cẩm Tú bên cạnh bổn cung tinh ý?”
 
Thục Phi bị Quý Phi đem ra so sánh với cận tỳ, đương lúc tức giận còn chưa kịp phản bác thì đã nghe Cẩm Tú nhanh miệng nói: "Nô tỳ không dám nhận lời khen này của Quý Phi đâu ạ. Chỉ là nô tỳ đi theo Quý Phi nhiều năm, cho nên tầm mắt cũng được mở mang ít nhiều. Chữ của Tĩnh Huệ Phu Nhân vừa dứt khoát vừa mềm mại, chẳng khác nào tuyết mai hứng gió giữa trời đông. Cứ nhìn bài thơ trên chiếc quạt lụa trong tay Phu Nhân là biết. Chữ viết ở đó uyển chuyển mà gai góc, thanh tao nhưng không kém phần cương lãnh."
 
Mọi người ở đó phút chốc đều nhìn về phía chiếc quạt trong tay Yên Ngôn, chỉ thấy bút pháp ở đó như loan bay phượng múa, so với lời của Cẩm Tú còn tuyệt diệu hơn nhiều. Chợt nghe Thục Phi lạnh giọng cười: "Nô tỳ ngu xuẩn còn tự cho là mình thông minh, làm sao ngươi dám chắc đây là chữ mà cô ta viết? Mấy thứ đồ do Thượng phục viện đem đến này, ai biết được có phải là do một thi sĩ nào đó đề lên hay không?"
 
Cẩm Tú nghe đến đó thì cúi đầu, chợt thấy Quý Phi liếc mắt nhìn mình, ý bảo nàng ta cứ việc nói tiếp. Cẩm Tú được Quý Phi cho phép, liền có gan đáp lời: "Dạ thưa Thục Phi, quạt lụa mùa hè năm nay mà Thượng phục viện đem đến đều trơn nhẵn, chỉ có Tĩnh Huệ Phu Nhân tự đề thì bài thơ kia mới xuất hiện trên quạt thôi ạ!"
 
Thục Phi nghe thế thì quay sang liếc nhìn chiếc quạt lụa của Lệ Uyển và mấy Phu Nhân bên cạnh. Chỉ thấy các nàng ta cúi đầu sờ vào chiếc quạt trơn nhẵn trong tay, cố giấu đi sự đơn giản của chúng. Thục Phi nhìn lại chiếc quạt bằng vải lĩnh thêu hoa sặc sỡ của mình, không khỏi đắc ý mà mỉm cười: "Quan gia luôn thưởng cho bổn cung những đồ quý giá. Mấy thứ đồ ở Thượng phục viện đem đến này, bổn cung trước giờ không để tâm đến. Có điều đám nữ quan ở Thượng phục viện đúng là to gan, dám đem mấy loại quạt lụa rẻ tiền này phân phát cho lục cung?”
 
Thục Phi nói đến đó thì liếc nhìn Hạ Thuỷ. Bởi lẽ dù mang danh nghĩa quản lý lục cung, thế nhưng công việc lục viện quá nhiều, cho nên Hạ Thuỷ trước giờ vẫn là người được Thục Phi tin tưởng giao cho xử trí. Lúc này chỉ thấy Hạ Thuỷ cúi đầu khó xử, ánh mắt khẽ nhìn về phía Nguyên Phi.
 
Nguyên Phi theo đó mà nhẹ giọng: "Chuyện này là lỗi của bổn cung. Bổn cung đã quên nói lại với Thục Phi về chuyện bổn cung ra lệnh bảo Thượng khố viện tiết kiệm chi tiêu ở các viện khác. Thánh thượng cùng với Thái hậu điện hạ đã hồi cung, vậy nên Quan gia đã cho người sửa san lại cung Thánh Từ và cung Vạn Thọ. Bổn cung đã cắt bớt một ít tiền dùng ở hậu cung để góp vào chi phí sửa san, hôm nay mới sực nhớ ra vẫn chưa nói với Thục Phi, bổn cung đúng là quá sơ ý!"
 
Lệ Uyển nghe Nguyên Phi nói thế, liền nhanh miệng tán dương: "Nguyên Phi quá lời rồi ạ. Chúng thiếp thân là phi tử của Quan gia, nhất định cũng phải tỏ lòng hiếu kính với Thái thượng hoàng và Thái hậu điện hạ. Tất cả cũng là nhờ Nguyên Phi thánh minh, đã lo nghĩ thay cho chúng thiếp từ trước!”
 
Đám Phu nhân và Ngự nữ còn lại nghe thế thì cũng tái mặt, bọn họ lẳng lặng nuốt vào một tia khiếp sợ. Thì ra nguyên do đằng sau chiếc quạt lụa đơn giản mà mấy ngày qua các nàng oán trách là như thế. Lúc này bọn họ nghe Lệ Uyển nói xong câu đó, chẳng hẹn mà đồng thanh tiếp lời: "Nguyên Phi thánh minh!"
 
Nguyên Phi nghe thế thì mỉm cười, đưa mắt nhìn sang Thục Phi nhẹ giọng: “Mấy vị cô cô ở Thượng phục viện cũng là theo lệnh mà cắt giảm chi tiêu thôi. Thục Phi đừng nên quở trách bọn họ!”
 
Thục Phi cũng nở một nụ cười hiền lành: “Thiếp thân biết rồi ạ. Đối với quyết định của Nguyên Phi, thiếp thân trước giờ vốn không có ý kiến!”
 
Nguyên Phi gật đầu rồi chau mày nhìn xa xăm: “Trong cung có tổng cộng sáu viện chăm lo hầu hạ trên dưới hậu cung. Thượng khố viện tính toán chi tiêu ở hậu cung. Thượng nghi viện quản giáo lễ nghi của phi tần và cung nữ. Thượng yến viện thì chăm lo yến tiệc trong các dịp lễ tiết. Còn ba viện Thượng phục, Thượng trân và Thượng thiện, tương ứng với việc chăm lo y phục, trang sức và việc ăn uống cho các phi tần. Bởi vì Thục Phi không giỏi tính toán, cho nên bổn cung mới quản lý Thượng khố viện thay cho Thục Phi. Năm viện còn lại lượng công việc cần lo toan không hề nhỏ, trong cung còn có Quý Phi, hay là Thục Phi hãy san sẻ…”
 
Nguyên Phi còn chưa nói xong, Thục Phi đã nhanh miệng cướp lời: “Ngoài Thượng khố viện, năm viện còn lại trước giờ vẫn do thiếp quản lý chu toàn. Quý Phi từ xưa đến giờ không đụng đến mấy công việc này, xem bộ chẳng thể phân ưu cùng thiếp. Hơn nữa cô ta trước giờ chỉ thích ở trong cung đọc sách viết chữ, e rằng cũng không hứng thú với mấy công việc này!”
 
Quý Phi cười lạnh: “Nếu Thục Phi đã muốn tự mình quản lý năm viện còn lại. Bổn cung thật sự cũng chẳng hề có thêm ý kiến. Chỉ là cô nhất định phải công tư phân minh, nếu đã muốn phạt Thánh Tư đến Thượng nghi viện, thì phải phạt luôn Hạ Phu Nhân. Bởi vì như mọi người ở đó cũng đã thấy, Thánh Tư là dựa theo câu chào của Hạ Phu Nhân mà chịu phạt. Nếu để các Phu Nhân và Ngự nữ còn lại sợ hãi, tưởng rằng nếu cùng làm một chuyện, người phật lòng Thục Phi thì sẽ chịu tội, còn kẻ xiểm nịnh thì thoát tội, e là hậu cung sẽ loạn!”
 
Thục Phi nhướng mày lên lạnh lùng nói: “Bổn cung đương nhiên biết bản thân phải làm gì. Đợi đến khi cô có bản lĩnh được Quan gia giao cho quyền quản lý một trong sáu viện ở hậu cung, thì hãy mở miệng đưa ra ý kiến muốn bổn cung làm gì. Còn hiện tại…”
 
Thục Phi nói đến đó thì dừng lại, sau đó nhấn mạnh từng chữ: “Hiện tại cô làm gì có tư cách này?”
 
Thục Phi nói xong câu đó, trong đại điện không khí dần trở nên bức bối.
Bất chợt trước cửa đại điện có cánh chim vụt qua tán lá, làm tia nắng lọt vào trong đại điện. Nguyên Phi thấy không khí căng thẳng, cũng đành chậm rãi tiếp lời: "Nắng cũng đã lên cao rồi, hôm nay cũng không còn chuyện gì muốn bàn bạc với mọi người, hay là các nàng về sớm nghỉ ngơi đi!"
 
***
 
Ánh nắng đầu hạ hãy còn chưa gay gắt lắm, Nguyên Ninh theo sau Hạ Lệ Uyển cùng đến Thượng nghi viện, trong lòng chợt nghĩ đến lời khi nãy của Yên Ngôn mà mở miệng bắt chuyện: “Khi không lại khiến cho Hạ Phu Nhân phải cùng ta đến Thượng nghi viện, trong lòng ta quả thật có chút áy náy!”
 
Lệ Uyển có chút chán ghét trong lòng nhưng liền chớp mắt để thay đổi sắc diện: “Câu này phải để ta nói mới đúng!”
 
Nguyên Ninh lắc đầu, khẽ thở dài một tiếng: “Không có, tất cả chính là vì cái người ở Thanh Mai Viện kia!”
 
Lệ Uyển nghe đến đó thì mi tâm chợt động, liền tròn mắt gặng hỏi: “Tĩnh Huệ Phu Nhân?”
 
Nguyên Ninh gật đầu: “Là do cô ta làm phật lòng Thục Phi, lại mang hư danh là “nghĩa tỷ” của ta, cho nên ta mới vô duyên vô cớ bị vạ lây! Đúng thật là xui xẻo!”
 
Lệ Uyển thăm dò bộ dạng của Nguyên Ninh, tạm thời chưa tìm ra sơ hở nên liền hỏi: “Quan hệ giữa cô và Tĩnh Huệ đó thật sự không tốt sao?”
 
Nguyên Ninh gật đầu: “Ta ghét sự ngạo mạn của cô ta! Từ nhỏ cô ấy đã cậy vào việc mẹ mình là nghĩa nữ của ông nội ta, mà đem cái hư danh cháu gái của Hưng Đạo Đại Vương ra oai với mọi người, cô nói xem cô ta có thật là quá ảo tưởng hay không?”
 
Lệ Uyển nghe đến đó thì như được xoa vào chỗ đau, liền góp vào một câu khinh miệt: “Bản thân cô ta cũng chỉ là tờ vàng giấy, làm gì có thể so sánh với thỏi vàng ròng như cô mà ra oai như thế? Bản thân ta là người ngoài cuộc mà còn thấy phẫn uất thay cô!”
 
Nguyên Ninh gật gù nhưng lại thở dài nói: “Tiếc là Thục Phi lại không biết chuyện này, xem bộ những ngày tháng sau này của ta chỉ toàn một màu u tối!”
 
Lệ Uyển nghe đến đó thì cong môi nói: “Đừng lo!”
 
Nguyên Ninh tròn mắt ý bảo cô ta nói thêm. Lệ Uyển mỉm cười: “Nếu cô đã ghét Tĩnh Huệ như thế, thì xem như chúng ta cùng đứng về một phía. Ta vẫn thường lui tới chỗ Thục Phi, nếu cần ta sẽ nói tốt về cô trước mặt người!”
 
Lệ Uyển nói xong câu đó, Nguyên Ninh liền cầm tay cô ta vui sướng nói: “Thật sao? Cô chịu giúp ta sao?”
 
Nguyên Ninh nói xong thì đưa tay lên đầu rút ra chiếc trâm ngọc đưa đến chỗ Lệ Uyển: “Nếu vậy mong cô nói đỡ cho ta vài lời trước mặt Thục Phi. Ta không biết đền đáp cô bằng cách nào, ở đây có vài món trang sức, nếu cô thích món nào thì cứ tuỳ tiện lấy!”
 
Lệ Uyển lạnh lùng đưa tay ra cản lại mà cười nhạt: “Không cần. Chẳng phải khi nãy ta đã nói rồi sao? Chỉ cần cô đứng cùng phía với ta, ta đương nhiên sẵn sàng giúp đỡ!”
 
Nguyên Ninh còn định nói thêm thì nhận ra cả hai đã đến trước cổng Thượng nghi viện. Lệ Uyển theo đó mà mỉm cười: “Được rồi, phía trước đã là Thượng nghi viện. Chỗ này nhiều quy tắc cứng nhắc, chúng ta vẫn là nên không bàn đến chuyện khác!”
 
Nguyên Ninh cũng gật đầu nghe theo nàng ta. Cả hai bước vào trong Thượng nghi viện, ở đó đã có Quế Chi cô cô nhận lệnh Thục Phi đứng bên trong chờ sẵn.
 

 
Hội Xuân Cung là tẩm cung của Thục Phi, trong chính điện của nàng bấy giờ có thêm một vị khách là Lệ Uyển. Hạ Thuỷ đang cầm quạt để hầu hạ Thục Phi. Thục Phi liếc mắt nhìn chiếc quạt trong tay Hạ Thuỷ, làn gió mát này chẳng hiểu sao lại làm nàng khó chịu.
 
Lệ Uyển trông thấy đôi mày Thục Phi khẽ chau, đương nhiên là biết nàng ta nghĩ đến chuyện gì, liền cong miệng dẻo ngọt nói: "Nguyên Phi nhân từ, lần này Tĩnh Huệ xem như thoát nạn!"
 
Thục Phi thở hắt ra một hơi chán ghét: "Tính tình Nguyên Phi trước giờ là thế!"
 
Lệ Uyển xiểm nịnh mà đáp: "Tất cả cũng là nhờ Thục Phi quản giáo hậu cung nghiêm minh, nếu không thì đám Phu nhân và Ngự nữ kia sẽ hống hách, ngang tàn!"
 
Thục Phi vân vê đầu móng tay mà đáp lời: "Hậu cung vừa xuất hiện một kẻ bổn cung không thích, cái gai này phải nhổ đi càng sớm càng tốt!"
 
Lệ Uyển giãn đôi mày ra mà mỉm cười: "Thục Phi không phải là đang nhắc đến Thánh Tư đó chứ? Cô ta mà cũng xứng làm cái gai trong mắt của người hay sao?"
 
Thục Phi đưa năm ngón tay ra xa mà ngắm nghía: "Ả ta vừa nhập cung đã được ban cho phong hiệu Thánh Tư, ngươi theo hầu Quan gia gần một năm cũng chỉ là một Hạ Phu Nhân vô danh. Buông một câu xem thường Thánh Tư như thế, có phải là ngươi đã quá ngạo mạn hay không?"
 
Lệ Uyển nghe thế thì tắt hẳn nét cười ở đuôi mắt, nhưng vẫn cố cong môi tiếp chuyện: "Khi nãy thiếp thân cùng với cô ta đến Thượng nghi viện nghe giáo huấn, biết được Thánh Tư này quả thật là một kẻ ngu xuẩn. Thục Phi cũng thấy rồi đấy, khi nãy ở đại điện, cô ta đã không ngại đông người mà đấu khẩu với Tĩnh Huệ. Mối quan hệ của hai ả vốn dĩ chính là cơm không lành mà canh chẳng ngọt.
Tình thế gia tộc của Thánh Tư đã thành ra như vậy, mà ả còn dại dột tiếp tục đấu đá với nghĩa tỷ của mình, xem bộ Thánh Tư này chả có một chút tâm cơ! Cái phong hào Thánh Tư này, xem ra chỉ xứng để bỡn cợt cô ta!"
 
Thục Phi chăm chú lắng nghe, sau cùng cong một bên miệng mà mỉm cười: "Nếu vậy thì thật là tốt. Lúc trước bổn cung còn sợ Thánh Tư này sẽ cùng với Tĩnh Huệ kết bè kết phái. Ai ngờ hai ả ta lại đối đầu với nhau!”
 
Lệ Uyển có một tia cay độc ở đuôi mắt: "Lúc trước Thục Phi còn định xử trí một lượt hai ả ta, bây giờ xem bộ còn có trò vui hơn ạ. Nếu hai ả ta đã căm ghét nhau như vậy, hay là hãy để hai ả tự diệt lẫn nhau, chúng ta chỉ việc đứng ở ngoài xem trò vui này!"
 
Thục Phi nở một nụ cười rạng rỡ: "Ngươi có ý gì?"
 
Lệ Uyển đưa miệng ghé sát vào tai Thục Phi, chỉ thấy trong mắt của Thục Phi là một tia khen ngợi: "Hay lắm, đúng là diệu kế!”
 
***
 
(còn tiếp...)
 
*Đôi lời của tác: Cảm ơn bạn đã đọc chương này. Đây chỉ mới là bản thảo, nếu có một số lỗi trong chương, mong bạn thông cảm bỏ qua và tiếp tục ủng hộ truyện! Tác mong mình sẽ có thể hoàn thành bộ truyện này :D tiểu thọ tử