Nguyên Ninh Truyện - Quyển 1 - Chương 02

Chương 2. Xuất giá nhập cung

 

Bên ngoài hoa mai rụng trắng sân. Nắng dần lên, chiếu rọi những giọt nước đêm qua còn vương lại trên những cánh hoa, khiến cho nó dù tơi tả nhưng vẫn có chút lung linh.
 
Nguyên Ninh đưa mắt nhìn mình trong gương, bất giác cũng nhận thấy bản thân xinh đẹp.
 
Hưng Nhượng Phu Nhân hít lấy một hơi mạnh mẽ, rồi nhắm mắt để giọt lệ trên mi rơi lại vào trong. Bà quay đầu nhìn ra hoa viên, nhẹ giọng mà nói: "Cũng không còn sớm nữa, người trong cung chắc cũng đã đến phủ chúng ta, mau đến đại sảnh thôi!"
 
Nguyên Ninh cùng với mẹ cất bước đến đại sảnh, chợt thấy Hưng Nhượng Vương đang ngồi tại đó. Cha nàng là người trải qua biết bao nhiêu sương gió. Sau những chuyện ồn ào gần đây, ông vẫn giữ được thần thái anh dũng như ngày nào.
 
Nguyên Ninh nhắm mắt lại như muốn quên đi những chuyện đã qua. Kể từ ngày hôm nay, chỉ cần nàng an ổn sống ở trong cung, cha của nàng chắc chắn sẽ giữ được phong thái điềm nhiên này.
 
Ngồi cạnh cha nàng là em trai Nguyên Đào tám tuổi. Nguyên Đào trông thấy mẹ dẫn Nguyên Ninh bước vào, liền tít mắt vui vẻ chạy lại bên cạnh: "Chị của em hôm nay thật xinh đẹp!"
 
Nguyên Ninh xoa đầu em trai, nhẹ nhàng hôn lên trán của hắn một cái thật lâu, để bản thân nhớ lấy mùi hương thân yêu này. Nguyên Đào cười khúc khích, đưa tay trỏ ra ngoài tinh nghịch nói: "Chị ơi nhìn kìa!"
 
Nguyên Ninh đưa mắt nhìn theo, ngoài sân hiện giờ có rất nhiều cung nữ và nội thị. Trên tay họ là tráp thiếp và lễ vật từ trong cung, chẳng biết chúng đã trải qua bao nhiêu dặm đường xa xôi, mà lúc này được mang đến đây chỉnh chu và đẹp đẽ đến thế.
 
Hưng Nhượng Phu Nhân lặng lẽ tiến lại gần chiếc ghế bên cạnh chồng mình. Nguyên Ninh nhìn thấy thế thì luyến tiếc xoa má của Nguyên Đào, rồi đẩy nhẹ vai hắn về phía cha mình.
 
Lát sau, nàng bùi ngùi lặng lẽ quỳ rạp xuống trước mặt song thân, cuối cùng nức nở: "Nữ nhi bất hiếu, vẫn chưa thể đền đáp công ơn sinh thành của cha mẹ mà phải xuất giá vào cung! Cung cấm rộng lớn, từ nay không biết khi nào nữ nhi mới có thể gặp lại cha mẹ. Con chỉ biết cầu mong cho cha mẹ luôn mạnh khoẻ trường thọ!"
 
Nguyên Ninh nói xong câu đó thì liền dập đầu bái lạy hai người. Hưng Nhượng Phu Nhân nghe nữ nhi nói những lời đau lòng như thế, bất giác bên mắt cũng trào ra hai dòng lệ. Hưng Nhượng Vương dang tay ý gọi Nguyên Đào bước vào lòng mình, nhắm nghiền mắt mà ấm áp nói: "Trong nhà cũng không phải là không còn ai. Vài năm nữa khi Nguyên Đào khôn lớn, nó sẽ thay con chăm sóc chúng ta! Con không cần phải bận tâm gì nữa, chỉ cần chăm sóc tốt bản thân mình là được!"
 
Hưng Nhượng Vương nói xong câu đó, liền hít một hơi thật sâu rồi mở mắt nói: "Được rồi! Hôm nay là ngày vui của con, chúng ta cũng không nên buồn bã như thế! Hãy mau mau đứng dậy kẻo đầu gối bị đau!"
 
Hưng Nhượng Phu Nhân đỡ Nguyên Ninh đứng dậy, bà mím môi lấy từ trong tay áo một hộp trang sức: "Đây là của hồi môn cha mẹ để lại cho con! Bên trong có chuỗi hạt bình an, ngày thường hãy nhớ mang theo thường xuyên có biết không?"
 
Nguyên Ninh nhận lấy hộp trang sức ôm vào lòng, mở nắp ra mà lấy chuỗi hạt ở đó đeo ngay vào tay. Nàng cố tỏ ra vẻ vui mừng mà mỉm cười, trong khóe mắt hãy còn rưng rưng dòng lệ: "Con cảm ơn mẹ!"
 
Sau đó mọi người trong phòng lặng lẽ nhìn nhau, trong lòng vốn có nhiều lời muốn nói, nhưng chẳng hiểu tại sao khóe miệng lúc này không thể phát ra một lời nào. Bọn họ chỉ âu yếm nhìn nhau mỉm cười, những giây phút ít ỏi còn lại dường như cũng theo đó mà trôi qua thật nhanh.
 
Lát sau mới thấy Tố Liên từ ngoài sân bước vào trong sảnh: "Bẩm vương gia và phu nhân, vị lão công công vừa nói với nô tỳ, thỉnh vương gia và phu nhân ra ngoài nhận lễ, sau đó đưa tiểu thư lên kiệu nhập cung để kịp giờ lành ạ!"
 
Hưng Nhượng Vương chậm rãi "Được" một tiếng rồi thả Nguyên Đào ra. Hưng Nhượng Phu Nhân chỉ biết vuốt má nữ nhi mà luyến tiếc không rời.
 
Bên ngoài, rất nhiều cung nữ và nội thị đứng đó tay bưng tráp thiếp, trên đó có lụa là gấm vóc, có vàng bạc ngọc ngà, có cả trầu cau vôi rượu. Đằng sau họ là mấy chục quân lính theo hầu, phân nửa dắt trâu bò, phân nửa dắt gà lợn. Khung cảnh có phần náo nhiệt vô cùng.
 
Hưng Nhượng Phu Nhân chỉ thấy nữ nhi sắp rời xa mình, có còn tâm trạng đâu mà chú ý đến số lễ vật. Bà chỉ biết cầm tay Tố Liên thiết tha nói: "Tố Liên, từ giờ bên cạnh Nguyên Ninh chỉ có con là thân cận. Con phải thay ta chăm sóc cho Nguyên Ninh có hiểu không? Cung cấm uy nghiêm, chính con cũng phải thật cẩn thận!"
 
Tố Liên có chút xúc động nói: "Nô tỳ biết rồi ạ!"
 
Chợt nghe vị cô cô kia ở bên ngoài cười sang sảng: "Lễ vật đã được phủ Hưng Nhượng nhận đủ! Xin mời Trần chủ nhân mau ngồi vào kiệu!"
 
Nguyên Ninh luyến tiếc không rời, miệng mấp máy một tiếng "mẹ". Hưng Nhượng Phu Nhân thấy thế cũng không đành lòng, chỉ biết mím môi nói: "Đi đi con!"
 
Tố Liên bung dù dắt tay Nguyên Ninh bước vào kiệu. Nguyên Ninh cũng từ từ bước đi, cố giấu dòng lệ mà ngoáy đầu nhìn lại gia đình. Chỉ thấy Nguyên Đào khóc thút thít trong vòng tay của cha, môi vẫn đang mếu máo hai tiếng "Chị ơi!"
 
Nguyên Ninh kìm lòng không được, liền nói vọng về phía gia đình: "Cha mẹ bảo trọng! Xin đừng lo cho con!"
 
Lão công công cũng không muốn lỡ hành trình, liền cúi đầu thi lễ bái lạy Hưng Nhượng Vương. Sau đó ông ta quay người lại, không chậm một giây mà dùng hết sức lực hô lớn: "Khởi kiệu!"
 
Kiệu rời đi, bên ngoài phủ Hưng Nhượng là dòng người hiếu kỳ buông lời tán dương. Không ai biết trong kiệu có một nữ nhân đang âm thầm gạt đi dòng lệ. Phía trước nàng là Hoàng Thành rộng lớn thâm sâu, con người nàng bây giờ cũng không thuộc về bản thân nàng nữa. Kể từ giờ phút này cho đến hết quãng đời còn lại, nàng chỉ biết sống dựa vào một người nam nhân xa lạ kia - người nam nhân đã mãi mãi cướp đi người chị ruột Nguyên Quân của nàng.

(còn tiếp...)

*Đôi lời của tác: Cảm ơn bạn đã đọc chương này. Đây chỉ mới là bản thảo, nếu có một số lỗi trong chương, mong bạn thông cảm bỏ qua và tiếp tục ủng hộ truyện! Tác mong mình sẽ có thể hoàn thành bộ truyện này :D