Ngược Về Thời Minh - Chương 83

Ngược Về Thời Minh
Chương 83: Âm mưu rồi hành động
gacsach.com

Theo giọng nói, rèm trúc chợt vén lên, một gã đàn ông mặc đồ đen, tay cầm đao thép bước vào. Trên đầu hắn quấn khăn đen che kín cả miệng mũi, chỉ lộ ra một cặp mắt hung ác.

Tuyết Lý Mai hoảng sợ thất sắc la lên:

- Ngươi là ai? Lại dám xông vào phủ tham tướng, không sợ mất đầu à!

Tên hắc y nghe vậy phá ra cười ha ha, đồng thời hai tiếng răng rắc vang lên, một cánh cửa sổ bị vỡ tan tành, lại có mấy tên cũng mặc áo đen cầm đao nhảy vào, vây các nàng vào giữa.

Qua cửa sổ ánh trăng rót vào, xa xa bọ kêu chim hót, gần đấy cây cối đong đưa, yên tĩnh vô cùng, nhưng trong bóng đêm im ắng này, sát khí lại tràn ngập khắp phòng.

Lại có thêm vài tên mặc áo đen lực lưỡng bước vào cửa. Tên vào trước tiên cất tiếng cười cuồng vọng, nói:

- Ta là ai, việc này chỉ sợ các ngươi cũng không biết được, cứ làm vài con quỉ hồ đồ trên đường xuống suối vàng đi.

Hắn nhìn lướt qua đống sổ sách đầy đất, trong mắt lóe lên vẻ ác độc, rồi đột nhiên xoay người ngông nghênh bước lên, chỉ vào Đường Nhất Tiên bảo:

- Đem cuốn sổ trong người ngươi giao ra đây!

Ngọc Đường Xuân thấy hắn tới gần, không chút nghĩ ngợi, vội cầm nghiên mực ném về phía hắn. Hắn lắc người né nghiên mực, bước nhanh đến gần Đường Nhất Tiên. Thấy mấy nữ tử yêu kiều nhu nhược, hắn đâu thèm để vào mắt, nên chẳng hề uý kỵ xông đến trước mặt ba người Ngọc Đường Xuân.

Lúc này Hàn Ấu Nương bất chợt áp sát lại gần, vung tay như đao chém mạnh vào cổ tay hắn. Hắn ta chỉ cảm thấy như bị sét đánh, cả cánh tay ê ẩm, đau đớn. Hàn Ấu Nương lắc mình bám theo, bàn tay nhỏ bé bóp chặt cổ tay kẻ địch, tung một cước vào mặt bên đầu gối, hắn kêu thảm một tiếng rồi khuỵu xuống đất.

Hàn Ấu Nương vốn định nhanh chóng bắt hắn làm con tin, không ngờ mấy tên sát thủ phía sau lại phản ứng cực kỳ mau lẹ. Mặc dù trong bốn cô có người biết võ nghệ là việc chúng hoàn toàn không ngờ tới, nhưng chúng vẫn phản ứng tinh nhạy, hét lớn một tiếng, vung đao chém ngay. Bốn bóng người cậy vào ánh đao mù mịt khiếp người, mang theo tiếng gió rít vù vù, vừa loé lên thì đã chém tới, thế như chớp giật.

Hàn Ấu Nương thấy ánh đao chém vào người mình, bèn không bắt tù nhân nữa mà lập tức vặn lưng, ngửa người ra sau, chân phải tung ra, vung cước đá bắn tên áo đen đó bay đi, đâm sầm vào bốn gã đại hán đang xông tới. Cùng lúc đó, vù một tiếng, một thanh đao thép lướt qua chóp mũi Ấu Nương, vút qua trước ngực. Nếu cô nàng không nhỏ con thì đã đổ máu ngay rồi.

Hàn Ấu Nương cả người toát đầy mồ hôi lạnh. Thanh đao thép chém choang một tiếng vào chiếc án thư, làm Đường Nhất Tiên sợ giật nảy người. Hàn Ấu Nương chớp thời cơ đứng thẳng dậy, đấm thẳng một quyền vào nách tên đang vung đao. Tên nọ lập tức đánh rơi đao thép, lảo đảo lùi lại vài bước, cánh tay phải xụi lơ, không cử động được nữa.

Vóc người Hàn Ấu Nương nhỏ nhắn xinh xinh, thể lực vốn không bằng nam nhân, do đó công phu mà Hàn Lâm dạy nàng đều nhằm công kích vào những chỗ yếu nhược của kẻ địch. Tên kia vừa lùi lại, Hàn Ấu Nương lập tức nhặt cây đơn đao bản hẹp, nhoáng người lao lên, đao thép mãnh liệt đỡ lấy lưỡi đao của hai tên hắc y đang chém tới. ‘Keng keng!‘ tiếng kim loại vang lên, đao của nàng chém trái bổ phải đã rất chuẩn xác ngăn chặn đao thép của đối phương.

Hàn Ấu Nương không đủ lực cổ tay, hôm nay lại không dùng Phong Hỏa côn, nên vừa đối kình với mấy tên thích khách võ nghệ xuất chúng này, hai cánh tay nàng cũng bị chấn động đến tê rần. Hàn Ấu Nương thầm giật mình, dựa vào công phu của nàng, nếu tự mình đào tẩu thì đương nhiên những kẻ này không thể ngăn cản được. Nhưng mang theo ba cô nương không biết võ nghệ gì cả thì làm sao nàng có thể cam đoan các nàng không tổn hao một cọng lông sợi tóc gì được?

Hàn Ấu Nương quýnh lên, lập tức hét dài một tiếng, vung thanh đao thép trong tay múa che kín mít, rồi sốt ruột gọi ba cô nương:

- Nhanh! Theo ta xuống phía dưới, quan binh ở tiền viện sẽ lập tức tới ngay.

Người bị Ấu Nương đá trúng chính là Bào Tận Trung. Khi Hàn Ấu Nương nằm trong vòng tay Dương Lăng thì như một đóa phù dung ngượng ngùng, e ấp yêu kiều, thật sự đáng yêu khôn tả, nhưng khi nàng đá vào ngực Bào Tận Trung lại như một quả cân nặng chịch nện vào người hắn. Bào Tận Trung phải lăn ra thật xa, cúi gập người xuống, mãi hồi lâu sau mới thở được.

Hắn phun ra một bụm máu, gầm lên:

- Không chừa lại đứa nào, chém hết! Cả căn nhà cũng đốt cho ta!

Mặc dù ba người Ngọc Đường Xuân mặt hoa thất sắc nhưng không hề đánh mất dũng khí. Mắt thấy Ấu Nương trông như cọp điên, đánh giết mở một con đường máu, các nàng vội vàng thu hết dũng khí bám sát sau lưng nàng, cùng vọt tới cửa.

Hàn Ấu Nương vung một đao chém nát vụn tấm rèm, quát:

- Đi mau!

Rồi lập tức tiện tay vơ lấy hai đôi đũa chưa kịp cất trên chiếc bàn cạnh cửa, vung tay phất một cái, hai cây đũa tre phóng đi như chớp.

Hai tên đuổi theo phía sau vừa thấy nàng vung tay, không chút nghĩ ngợi gì liền lập tức né người. Một thanh trúc bắn vào khoảng không, cây khác bắn sượt qua chiếc khăn đen của một gã hắc y, làm xước một vết máu.

Bào Tận Trung thấy ba cô gái ôm quyển sổ quan trọng nhất chạy trốn ra khỏi phòng, trong lòng quýnh lên, lảo đảo vịn cánh cửa, cố trằn mình đứng lên đuổi theo. Hàn Ấu Nương bị mấy tên đại hán cuốn lấy, chỉ cần nàng vụt xoay người, lưỡi đao thép lập tức liếm vào người ngay. Vì vậy tuy trong lòng sốt ruột nhưng lại không nghĩ được biện pháp cứu trợ, nàng chỉ biết vung đao khổ chiến, thầm mong đám binh sĩ trong phủ có thể nghe tiếng kêu mà chạy tới kịp.

Ba người Ngọc Đường Xuân chạy ra khỏi phòng, luống cuống kinh hoàng không thấy rõ dưới chân. Tuyết Lý Mai hổng chân một bước, hét lớn một tiếng ”ui chà” rồi lăn thẳng từ trên thềm đá xuống dưới. Ngọc Đường Xuân thấy thế vội vàng đuổi theo. Đường Nhất Tiên chạy phía sau, nhìn thấy một tên thích khách đang đuổi theo, vội vàng quơ một chậu hoa bày trước phòng ném mạnh ra sau, đồng thời hét lớn với Ngọc Đường Xuân:

- Ngọc Tỷ Nhi, mau mau dìu Tiểu Mai đi! Đi gọi người tới giúp Ấu Nương.

Không dám dẫn tên áo đen chạy về phía Ngọc Đường Xuân, Đường Nhất Tiên vòng qua hướng cửa Nguyệt Lượng* mà chạy, vừa chạy vừa không ngừng chộp những chậu hoa ném về phía Bào Tận Trung. Quyển sổ chết người đó vẫn đang được Đường Nhất Tiên giữ trong người nên Bào Tận Trung cứ như một con lừa vươn mõm về phía trước cố đớp lấy bụi cỏ, không chút nghĩ ngợi gì cứ cố bám đuổi theo nàng. (*: cổng tròn; cổng vòm)

Ngoài cửa Nguyệt Lượng là rừng núi hoang vu. Vị Ninh tham tướng tiền nhiệm mỗi sáng đều vào rừng tản bộ luyện tập, sớm đã giẫm thành một con đường mòn. Đường Nhất Tiên như một con nai nhỏ cùng đường, liều mạng chạy như điên trong rừng, may mà hôm nay nàng cải nam trang, nếu không sớm đã bị vấp ngã rồi. Dù thế, những cành lá và dây gai bên con đường mòn cũng đã cào nát quần áo của nàng, trên mặt cũng đã xuất hiện vài vệt máu.

Vì ngực bị thương nên Bào Tận Trung chạy không nhanh. Thấy nàng càng chạy càng xa, tai nghe thấy phía sau tiếng người huyên náo, đoán rằng đã bị thân binh của Dương Lăng phát hiện, lòng hắn không khỏi lo lắng. Hắn vừa truy đuổi vừa gầm lên:

- Tiểu nha đầu, giao cuốn sổ ra đây, ta tha chết cho ngươi, có nghe không? Ngươi không chạy thoát đâu.

Đường Nhất Tiên sờ quyển sổ trong lòng, tâm hồn thiếu nữ lại càng mừng vui khôn xiết.

Hắn đã quan tâm đến quyển sổ như vậy, xem ra quyển sổ này thật sự có chuyện rồi. Mấy ngày nay vào nhà họ Dương, Dương đại nhân chưa hề vào phòng các nàng, cũng chẳng nói chuyện gì nhiều với hai tỷ tỷ. Nhưng đại nhân lại luôn tươi cười chào hỏi có vẻ rất khách khí với nàng, Dương đại nhân nhất định là thích nàng rồi. Nếu đem quyển sổ này giao cho y, chẳng phải càng được y thích hơn sao?

Vừa nghĩ thế, Đường Nhất Tiên lại cảm thấy vui như trẩy hội, người như có thêm sức mạnh, càng chạy nhanh thêm. Cây cối xung quanh trại quân được bọn quan binh chặt phá khoảng trăm trượng để phòng hỏa hoạn, bởi vậy tất cả đều là một bãi đất bằng phẳng. Dưới ánh trăng sáng, cảnh vật hiện lên rất rõ, tiểu nha đầu không thể nào chạy thoát được. Bào Tận Trung thấy phía trước là cuối sơn đạo, chỗ có thể trốn được cũng không nhiều nữa, không khỏi mừng rỡ trong lòng.

Đường Nhất Tiên chạy đến thở không ra hơi, quay đầu lại thoáng nhìn, thấy đã chạy cách tên đại hán áo đen một đoạn khá xa, nhìn về phía trước thấy xuất hiện hai tảng đá to, trong bóng đêm đen kịt trông chúng như con quái vật muốn nuốt chửng người. Đường Nhất Tiên vội vàng chạy tới, vừa tới gần tảng đá, phía trước đột nhiên là khoảng không. Nàng hốt hoảng vung vẫy hai tay, hồi lâu mới đứng vững. Nàng nhìn kỹ, phía trước là một cái vực, dưới vực có ánh sáng lập lòe, dường như là một con sông.

Trước không còn đường, sau có truy binh, còn có thể chạy trốn nơi nào chứ? Đường Nhất Tiên vẫn nuôi một tia hy vọng, vội quay đầu lại nhìn, trong bóng đêm dày đặc chỉ thấy bóng đen đó đang vội vã men theo con đường nhỏ trong rừng đuổi đến. Nàng liền trở nên tuyệt vọng.

Lần đầu tiên thích Dương Lăng, nàng còn không biết y là ai! Chỉ nghe những tỷ muội trong kỷ viện kể về người thư sinh có tình có nghĩa, vì người con gái mình yêu đã dám đắc tội với cả người có sức mạnh cường đại nhất trên đời này. Trong tâm linh nho nhỏ của nàng đã khắc ghi một cái tên khiến nàng vô cùng sùng bái.

Ngọc Đường Xuân, Tuyết Lý Mai, Đường Nhất Tiên, trong ba người con gái, nàng là người lanh lợi và ngọt ngào nhất, thường ngày cũng là người có nhiều nhân duyên* nhất. Tất cả mọi người đều nghĩ rằng nàng vui vẻ và tinh nghịch nhất, ai biết kỳ thật trong ba người, người có tâm lý trưởng thành, tính cách kiên cường nhất cũng chính là nàng? *(nhân duyên có nhiều nghĩa, ở đây chỉ sự "được lòng" của khách đến kỹ viện)

Thiếu nữ ôm ấp tình cảm, ai mà không có giấc mộng giống nhau? Nam nhân dám vì người mình yêu quí mà đối kháng với cả thiên tử, chính là người trong mộng của nàng. Nàng lặng lẽ vẽ một bức họa, người thanh niên trong bức họa có vẻ mặt từng trải, khí phách ngút trời. Y đứng trên đỉnh núi cao cao, những trận gió thốc tung tấm áo bào xanh của y, nhưng chẳng mảy may lay chuyển được y.

Đó là hình tượng Dương đại nhân mà nàng tưởng tượng trong lòng. Hẳn là y có bờ vai kiên cường nhất, có thể chống đỡ cho nàng cả bầu trời, hẳn là y có một đôi mắt sâu thẳm, khiến cho con tim nàng kích động vì y.

Khi nàng chính thức gặp được Dương Lăng, lại chẳng thấy y giống như người trong mộng đó của mình. Tướng mạo y cũng khá đẹp trai, nhưng hơi yếu ớt, cả ngày cứ nằm trong phòng dưỡng thương, thỉnh thoảng ra ngoài phơi nắng thì cũng là một bộ dạng uể oải. Bộ dáng đó thực khác quá xa so với người trong mộng của nàng.

Mãi đến hôm nay, y cưỡi ngựa cao vọt, thân vận một bộ khôi giáp oai vệ nhất, nhìn từ ngoài viên môn(1) vào, bóng dáng uy vũ oai phong của y dường như che lấp cả đất trời, sau lưng chỉ còn một bầu trời xanh thẳm. Cái bóng dáng đó chính là người trong giấc mộng của nàng.

Một khắc nhìn thấy người đại tướng quân anh tuấn oai phong đó đã khiến trái tim nàng thật sự rung động, đập nhanh như chưa từng nhanh như vậy. Cái tên Dương Lăng cùng hình tượng Dương Lăng bắt đầu so khớp lên nhau trong đầu nàng, tạo thành một hình ảnh rõ rệt.

Nàng mong mỏi có ngày có được y, được người anh hùng trong tâm trí của nàng, vị tướng quân thiếu niên anh tuấn này ôm vào lòng, rồi cứ ôm mình như thế mà giục ngựa phi nhanh, dù là phi đến chân trời góc biển, dù là phi đến mãi mãi.

Nhưng bây giờ, giấc mộng vẫn chỉ là giấc mộng, không còn có thể thực hiện được nữa. Hơn nữa, tình cảm này y vĩnh viễn sẽ không bao giờ biết được. Có lẽ không bao lâu nữa, y sẽ quên mất mình thôi?

Mũi Đường Nhất Tiên cay xè, cố nén lệ trong lòng, nàng lôi quyển sổ ra nhét vào kẽ đá. Ngẫm nghĩ một lát, nàng bỗng rút quyển sổ lại, chạy về sau vài bước, rồi dấu nó vào mặt khuất ánh trăng của một tảng đá cao bằng đầu gối, sau đó nhặt một cục đá lên, nấp vào sau tảng đá to.

Bào Tận Trung thấy cái bóng của nàng từ xa, không khỏi cả mừng. Thấy nàng xuất hiện ở cạnh tảng đá to rồi biến mất, hắn vội vàng chạy tới gần. Vừa mới vòng qua tảng đá lớn, Đường Nhất Tiên đã dốc hết sức ném cục đá tới.

Bào Tận Trung hoảng hốt, hấp tấp né qua một bên, tảng đá nện vào vai hắn, dường như đập trúng vào tai. Bào Tận Trung đau đến nỗi hét thảm một tiếng, chỉ cảm thấy nửa bên mặt nóng rát, màng nhĩ lùng bùng, nhất thời không nghe được gì cả.

Bào Tận Trung phẫn nộ điên cuồng gầm lên, vung đao bổ ra, thế đao như hổ dữ có thể chém người thành hai nửa. Nhưng hắn bị trọng thương, nên độ chính xác không đủ, hơn nữa màng nhĩ lại bị ném trúng, đầu hơi choáng, nhát đao này chỉ bổ xéo vào tảng đá kêu lên một tiếng "choang".

Đường Nhất Tiên tự biết mình khó lòng toàn mạng, nên chủ tâm lôi hắn chết chung, cục đá vừa nện xuống là lập tức nhào tới ôm chặt lấy hắn, kéo mạnh về phía sau. Bào Tận Trung đứng không vững, bị người con gái nhỏ con hơn hắn nhiều kéo tới vách núi. Nhìn tới thấy vực sậu hun hút dưới vách núi, Bào Tận Trung sợ tới mức hồn phi phách tán.

Hắn vội buông cánh tay đang ôm tai trái, gót chân ghì chặt vào đá, dùng vòng sắt ở chuôi đao đập vào vai Đường Nhất Tiên. Đường Nhất Tiên đau đến độ rên lên một tiếng, nhưng vẫn nghiến răng, ra sức lôi hắn tới vách núi, muốn kéo hắn xuống vực đồng quy vu tận.

Một lần, hai lần, bả vai non nớt bị cái vòng sắt có tua đỏ gắn ở chuôi đao đập vào đến sắp gãy cả xương, máu chảy ướt đẫm cả áo. Đường Nhất Tiên đau đớn không chịu được, đột nhiên quát to một tiếng, cắn chặt vào cái áo trước ngực Bào Tận Trung. Bào Tận Trung bị nàng kéo dần tới gần vách núi, sợ tới sắp phát điên, hắn hét lớn:

- Mụ đàn bà điên, buông ta ra, đồ...!

Bào Tận Trung hung tợn vung cánh tay lên, dùng chuôi đao nện thẳng vào đầu Đường Nhất Tiên. "Ong" một tiếng, mắt Đường Nhất Tiên chợt thấy tối sầm, một dòng nước tanh mằn mặn xuôi xuống gò má chảy vào trong miệng nàng. Nàng ngẩng đầu lên, căm giận nhìn Bào Tận Trung. Thấy ánh mắt khiến cho người ta sợ hãi đó, Bào Tận Trung lại đập thêm một cú lên đầu nàng. Máu trào ra ướt đầu ướt trán, che mờ cả mắt nàng.

Đường Nhất Tiên như đằng vân giá vũ, đầu óc choáng váng, buông tay lảo đảo vài bước, chân đạp vào khoảng không rồi rơi xuống. Thân hình cuốn vào không trung, vầng trăng mờ đo đỏ dưới trời đó là cảnh tượng cuối cùng mà nàng nhìn thấy, bên trong vầng trăng đỏ tươi đó, dường như nàng lại thấy được người tướng quân trẻ tuổi anh tuấn, giáp trụ trắng toát đang phi ngựa về phía nàng, chiếc tua đỏ trên mũ trụ phất phơ trong gió.

“Chàng... chắc chắn... sẽ báo thù cho ta! Chắc chắn sẽ như thế!”

Đường Nhất Tiên mỉm cười thầm nghĩ, thân thể mềm nhũn rơi thẳng xuống sông.

***​