Ngục Thánh - Quyển 01 - Chương 31

Ngục Thánh
Quyển 1 - Chương 31: Đỏ
gacsach.com

Liệt Giả lừ lừ bước đến, đôi cánh đen rủ xuống quết nền đất nung chảy mặt tuyết. Mỗi bước chân của gã là mỗi lần Oán Hồn Dạ Hỏa thêm mãnh liệt. Ngài đại thánh sứ vắt óc tìm cách đối phó nhưng vô ích, triệu hồi Thần Cơ Pháo kết hợp Nguyên Thủy Diệm đã rút cạn sức lực của ông, giờ muốn thực hiện phép thuật đơn giản cũng khó. Chẳng còn ai đủ khả năng đối đầu gã thủ lĩnh Xích Tuyết nữa. Nhận thấy tình hình nguy ngập, anh em sinh đôi đưa mắt nhìn nhau rồi rút kiếm chặn đường. Liệt Giả nghiêng đầu âm thầm đánh giá đối thủ. Lôi Quân nắm chắc tay kiếm đoạn thúc sườn Lôi Vũ và hỏi nhỏ: xem tại.

- “Độ rung” của Chiến Tử là thế nào?

- Tim rung ba lần một giây, huyết áp tăng gấp hai lần.

Lôi Quân ghi nhớ từng chi tiết sau đó vận nội lực, huyết mạch lưu chuyển khiến nội tạng rung động. Thanh kiếm trên tay gã bất chợt bốc làn hơi lạnh toát. Anh em sinh đôi nhào đến tấn công hai hướng, Lôi Quân vung kiếm, một dải chông băng buốt giá chọc đất lao tới. Liệt Giả vỗ cánh lui bước né tránh. Lôi Vũ thi triển Tử Thiết thổi tung dải chông, mảnh vỡ loang loáng xé gió cắt nát áo của gã tóc đỏ. Liệt Giả vung kiếm tạt ngang, lưỡi kiếm kéo dài xẻ mặt đất, lửa đen dậy sóng phá tung nền tuyết chực nuốt chửng anh em sinh đôi. Hai gã Thổ Hành niệm chú ngữ đồng loạt khai mở lá chắn tích điện phá giải ngọn lửa. Liệt Giả nhìn sơ qua đã biết đối phương có năng lực gì:

“Thuật sao chép độ rung cơ thể, bọn này...”.

Lớp lá chắn xoắn tụ nổ xập xòe, không gian đầy điện tích làm Liệt Giả cứng người không cử động nổi. Từ đám khói mịt mù, Lôi Quân và Lôi Vũ vọt ra đâm kiếm nhằm thẳng bụng địch thủ. Liệt Giả vội vàng tóm chặt lưỡi kiếm theo bản năng. Máu chảy ướt đẫm lòng bàn tay gã tóc đỏ, mũi kiếm xuyên lớp áo nhưng chưa chọc thủng da thịt. Lôi Quân cười toe toét:

- Nhà tù ở Đại Hội Đồng sẽ là trại dưỡng lão cho ông, Liệt Giả à!

Hai gã sinh đôi thực hiện Băng niệm, bàn tay Liệt Giả bỗng chốc đông cứng, cảm giác cơ thịt gần như biến mất. Liệt Giả niệm chú ngữ, ngọn lửa đen ẩn sâu trong cơ thể bùng phát đẩy lui quá trình băng hóa. Hơi lạnh bị tống ra khỏi mạch máu và bàn tay trở về trạng thái bình thường. Sức nóng thiêu chảy thanh kiếm, anh em họ Lôi buộc lòng phải lui bước. Giống như triệu hồi thần hộ mệnh hay Nguyên Thủy Diệm, Oán Hồn Dạ Hỏa là phép thuật đặc biệt nên hai gã Thổ Hành không thể sao chép.

Liệt Giả vung kiếm, một loạt thập tự đen công kích hai gã Thổ Hành tới tấp. Lôi Quân cùng Lôi Vũ vận nội lực mở lá chắn điện ngăn cản song khó lòng trụ lâu. Tiếng va đập đinh tai nhức óc liên tiếp vang lên. Tình hình càng thêm khó khăn khi Ngũ Diệu và Phổ Thành tham chiến. Phía sau anh em sinh đôi, công chúa đỡ Chiến Tử trở dậy, đôi tay nàng run lẩy bẩy ôm gương mặt y như sắp lìa xa một thứ quan trọng nhất cuộc đời. Nàng thảng thốt gọi:

- Chiến Tử... Chiến Tử! Tỉnh dậy đi!

Gương mặt Chiến Tử thống khổ vô cùng, ngọn lửa đen đang hoành hành linh hồn y, tâm trí nhiễu loạn giữa những dòng suy nghĩ trái chiều. Một sự tra tấn đáng sợ hơn cả cái chết. Lục Châu lặng lẽ nhìn y, đôi mắt bỗng dưng tràn đầy sự phẫn nộ. Chiến Tử gắng gượng nắm tay nàng:

- Đừng... công chúa, cô không thể...

Công chúa gỡ tay Chiến Tử rồi lao vào cuộc hỗn chiến. Giải pháp an toàn lúc này là rời khỏi đền thờ song dường như cô gái phó mặc mọi thứ cho cảm xúc. Chẳng ai hiểu Lục Châu, ngay cả nàng cũng chẳng thể lý giải chính mình.

Cùng lúc đó Vô Phong choảng tỉnh dậy sau giấc ngủ dài. Hắn lầm bầm hồi lâu rồi hốt hoảng sờ soạng kiểm tra thân thể. Đáng lý giờ này Vô Phong đã chết sau khi bị Liệt Giả đâm trúng ngực nhưng lạ thay, hắn vẫn sống khỏe, chỉ duy cảm giác nhức nhối trong ngực tựa kiến cắn. Cùng một vết đâm, cùng một kẻ ra tay nhưng tình trạng của tên tóc đỏ hoàn toàn khác Chiến Tử.

Cuộc chiến dần trôi về hồi kết. Không còn ngài Tây Minh cản đường, Liệt Giả thỏa sức tung hoành ngang dọc. Kh’srak, Rahtri với anh em sinh đôi dần dần không chống nổi các đòn đánh mãnh liệt. Tiểu Hồ nói:

- Chúng ta cần rút lui, thưa công chúa!

- Thầy Tây Minh bảo phải giết Liệt Giả! Em không nghe rõ hả?

Tiểu Hồ biết rõ công chúa không hề quan tâm tới nhiệm vụ, cô nàng gắt:

- Liệt Giả quá mạnh, thưa công chúa...

- Em chỉ huy ta đấy à? – Lục Châu lạnh lùng đáp trả.

Giữa lúc hai người tranh cãi, những luồng thập tự đen ập đến công phá dữ dội. Tiểu Hồ quáng quàng ẩn nấp né tránh mưa đá ào ào đổ trên đầu. Công chúa vẫn tiếp tục chiến đấu chứ không chịu chấp nhận thua cuộc. Cô nàng tóc vàng nghiến răng ken két trước thái độ ấy. Vốn chẳng lạ bản tính cố chấp của công chúa nhưng ương ngạnh đến mức này thì Tiểu Hồ khó mà giữ nổi bình tĩnh.

Rahtri niệm chú ngữ, miệng phun máu tưới đầy người bọn Liệt Giả. Máu chứa hỗn hợp của nhiều loài động vật vốn là con mồi của tàn ảnh. Lũ tàn ảnh đang mải xé xác nhau liền hếch mũi hít hửi. Ngửi thấy mùi quen thuộc, chúng ngừng việc tàn sát đồng loại, trăm hàm răng xay nghiến rào rạo quay sang săn đuổi ba gã Xích Tuyết. Liệt Giả tóm hai gã thủ hạ rồi bay vọt lên không trung trốn thoát lũ quái thú đói ăn. Cô gái người Đà Ma nói với Lục Châu:

- Rút khỏi đây! Không thể chần chừ nữa!

Công chúa lắc đầu:

- Chưa đi được! Chúng ta chưa thể đi!

Liệt Giả ném hai gã thủ hạ xuống hành lang. Gã tập hợp lửa đen hóa trường kiếm, lưỡi kiếm phóng dài lao vút đi nhằm tới Rahtri. Tiểu Hồ chẳng kịp nghĩ ngợi bèn nhào tới đẩy Rahtri qua một bên. Mũi kiếm đâm xuyên mạng sườn Tiểu Hồ, hất nàng vào góc tường, máu lê dài thấm đỏ tuyết. Oán Hồn Dạ Hỏa bắt đầu thiêu đốt linh hồn cô gái, cơn đau thấu óc chảy rần rật từng dây thần kinh. Liệt Giả đánh bồi thêm một loạt thập tự đen, Tiểu Hồ muốn chạy nhưng thân thể tê liệt không cử động nổi. Ngay lúc ấy Vô Phong xuất hiện và lôi cô nàng rời khỏi trận chiến. Thập tự đen xới tung lòng tuyết phủ kín hai người.

Trông thấy tình cảnh của Tiểu Hồ, Rahtri biến sắc mặt, đôi mắt chảy đầm đìa máu đen. Cô ta bỗng gầm lớn, thân thể biến hình thành con báo tuyết ẩn mình trong bầy tàn ảnh đang bao vây gã thủ lĩnh Xích Tuyết. Nhân cơ hội Liệt Giả còn mải đối phó lũ quái thú, nó nhảy ra táp trúng tay gã, hàm răng hung tợn cắm ngập da thịt. Liệt Giả cắn răng chịu đau, gã đâm kiếm xuyên thủng yết hầu con báo. Báo tuyết hiện nguyên hình Rahtri, gã tóc đỏ niệm chú ngữ, lưỡi kiếm lửa nở rộng xé toang lồng ngực cô gái. Rahtri tắt thở ngay lập tức. Liệt Giả cười khẩy:

- Bọn Đà Ma mọi rợ.

Nhưng mọi chuyện chưa kết thúc như Liệt Giả nghĩ. Da thịt của Rahtri tróc lở, toàn thân rực cháy như ngọn đuốc sống, khí đen từ người cô ta bốc cao nhuộm đen không trung. Cảnh tượng ma quái khiến bọn tàn ảnh khiếp sợ, chúng vội vã lẩn trốn. Rahtri thở dốc, khắp người ngưng tụ sức mạnh tựa khối thuốc nổ sắp bộc phát. Đền thờ rung chuyển, đá tảng nứt toác, tuyết lở rào rào. Cả Liệt Giả và Lục Châu đều hiểu ngay vấn đề: cô gái người Đà Ma là Quỷ Vương. Có điều hai người họ chẳng ngờ tới tình huống này.

Liệt Giả xông đến bóp chặt cổ Rahtri đoạn dùng Oán Hồn Dạ Hỏa khống chế cô ta song đã quá muộn. Năng lượng Quỷ Vương phát nổ, luồng khí đen xuyên thủng nóc đền thờ đâm toạc bầu trời tuyết nặng trịch mây đen. Áp lực hất gạch đá văng tứ phía, những cột trụ đổ sập tan nát thành từng mảnh vụn. Đá rơi đè nát thây đám tàn ảnh xấu số, số khác hoảng loạn tháo chạy khỏi đền thờ. Giữa tình cảnh nguy hiểm, hết thảy mọi người tìm nơi ẩn nấp, riêng công chúa lao vào đám mịt mù đuổi theo Liệt Giả, ngài Tây Minh hét lớn:

- Lục Châu! Lục Châu!

Luồng khí đen tiêu thất, cơn rung chuyển lắng dịu. Gạch khối đá tảng chặn hết đường thoát của công chúa, nàng đành mò mẫm dò đường đi. Khói bụi dần tan, công chúa chợt thấy Rahtri nằm bất động, bên cạnh cô ta là Liệt Giả. Gã thủ lĩnh Xích Tuyết chưa chết song sức lực yếu ớt, Oán Hồn Dạ Hỏa không còn hiện hữu. Lục Châu thầm kinh hãi bởi cần một nguồn sức mạnh to lớn mới áp chế nổi Quỷ Vương. Nàng tin rằng Liệt Giả đã bước qua sức mạnh giới hạn của con người.

Công chúa cẩn trọng tiếp cận gã tóc đỏ, tay nắm chắc pháp trượng tí tách nổ chùm sét xanh trắng. Liệt Giả ngẩng đầu nhìn nàng:

- Sao, muốn giết ta à?

Lục Châu không đáp, mồ hôi chảy đẫm vầng trán. Nàng dằn lòng cố gắng áp chế nỗi sợ hãi. Đối thủ đã kiệt lực nhưng khí thế khủng khiếp của gã còn nguyên. Liệt Giả chống tay đứng dậy, nhổ một đống máu đoạn lầm lũi tiến đến. Công chúa run tay, miệng lúng búng không đọc nổi chú ngữ. Liệt Giả tóm lấy tay nàng, tay kia bùng phát ngọn lửa đen bóp chặt cổ. Đôi mắt Lục Châu mờ dần, nàng chìm xuống bóng tối vô tận, linh hồn tản mác trước ngọn lửa hận thù.

Một bóng người lặng lẽ áp sát Liệt Giả, thanh kiếm âm thầm lao tới. Gã tóc đỏ giật mình buông tay thả công chúa, mũi kiếm đâm hụt trong chớp mắt. Gã lùi bước và nhận ra kẻ tấn công là tên đội mũ bịt mặt. Vô Phong đã tới, hắn chạy theo Lục Châu trước lúc đống đổ nát bít kín lối đi. Hắn cúi xuống kiểm tra công chúa, ánh mắt vẫn chăm chú theo dõi địch thủ. Vài bước kiểm tra sơ bộ cho thấy công chúa còn sống nhưng nhịp thở rất yếu. Có lẽ là hôn mê! – Hắn phỏng đoán, bởi lẽ Tiểu Hồ và Chiến Tử cũng đang gặp tình trạng y hệt.

Liệt Giả thoáng chút ngờ vực, gã nhớ rằng đã đâm Vô Phong một nhát chí mạng; nhưng có vẻ Oán Hồn Dạ Hỏa hoàn toàn vô hại với linh hồn của hắn. Tạm thời gạt mối nghi hoặc qua một bên, Liệt Giả niệm chú ngữ điều khiển ngọn lửa đen tụ tập thành trường kiếm. Vô Phong vội xua tay:

- Từ từ đã, ông già! Chúng ta thương lượng nhé?

- Thương lượng gì?

- Sự trao đổi, mỗi bên đều có lợi! – Vô Phong mồm loa mép giải – Ông cứ việc “lấy” Quỷ Vương, còn tôi “lấy” công chúa, được chứ?

Liệt Giả lắc đầu:

- Hôm nay mày không may rồi, nhóc con. Tao cần cả Quỷ Vương lẫn mạng sống của con bé kia. Sao chúng ta không thương lượng lại nhỉ? Để hai đứa này ở đây, tao sẽ tha cho mày!

- Không có hợp đồng vậy đâu, ông già! – Vô Phong cười sặc.

Im lặng hồi lâu, không ai lên tiếng, thương lượng coi như vô ích. Vô Phong vút người lao đến, thanh “bộc phá” khai xuất Tử Thiết. Liệt Giả né người tránh đòn. Nội lực Tử Thiết cày vỡ nát mặt đất, mảnh vụn văng tán loạn. Liệt Giả vung kiếm, động tác chậm chạp hơn rất nhiều vì đuối sức. Vô Phong cúi đầu, thanh “bộc phá” lựa đà đâm thủng bụng đối phương, máu tươi vung vãi mặt đất. Liệt Giả gầm gừ như con thú hoang, gã đẩy ngược thanh kiếm ra khỏi ổ bụng, một tay tóm chặt cổ áo Vô Phong, tay kia tung cú đấm trời giáng. Vô Phong tuột tay kiếm, người văng đi lăn mấy vòng trên đất. Hắn loạng choạng trở dậy, hắn lột chiếc mũ bịt mặt, tóc đỏ bay phấp phới giữa cơn gió lạnh heo hút thổi qua kẽ đá. Liệt Giả nghiêng đầu nhìn hắn, ánh mắt như ngỡ ra điều gì quan trọng:

- Mày... tóc đỏ?

- He he, thì sao? – Vô Phong nhăn răng cười – Hôm nay sẽ chỉ còn mình tôi sở hữu tóc đỏ, lão già!

Vô Phong lao tới Liệt Giả, hai mái tóc đỏ cuốn vào trận chiến. Không phép thuật, không nội lực, cuộc chiến chỉ đơn thuần là những cú đấm giữa những gã đàn ông. Hai bên liên tiếp trả đòn, gương mặt thoáng chốc thấm đẫm sắc đỏ. Gã trai trẻ đánh bằng tất cả lòng nhiệt huyết, kẻ già cỗi đánh bằng sự dày dạn kinh nghiệm. Hơi thở đục máu, gương mặt dần nhàu nát, hai đôi mắt phút chốc đặc quánh một màu đỏ. Gã trai trẻ đấm móc tung hàm kẻ già cỗi, miệng thở phều phào máu:

- Không còn việc để làm à, lão già? Tại sao cứ phải đánh nhau thế này?

Liệt Giả chống tay đứng dậy, máu từ vết đâm ở bụng chảy như suối. Gã điều khiển ngọn lửa đen lấp miệng vết thương rồi trả lời:

- “Một thế giới hoàn hảo”, ta đã từng mơ như thế... thế giới này đang mù lòa vì thứ tôn giáo Vạn Thế. Nó cần được khai sáng!

- Khai sáng? Ông điên rồi!

Liệt Giả vẫy tay:

- Điên thử như tao xem, nhóc? Rồi mày sẽ tìm thấy mục đích tồn tại, phải không, 117?

Vô Phong nheo mắt:

- Cái gì, ông gọi tôi là cái gì?

- 117. Mày vốn không có tên, mày chỉ là một mã số. Nhiều năm về trước, tao đã từng gặp mày. Chính xác mà nói, mày không hẳn là con người. Đó là lý do Oán Hồn Dạ Hỏa vô hại với mày.

Vô Phong nổi điên, hắn nhảy đến đấm thẳng mặt Liệt Giả. Liệt Giả kéo cổ áo hắn xuống, tay kia túm tóc dộng đầu xuống mặt đất đầy sỏi đá. Vô Phong choáng váng mặt mày, chưa kịp hiểu chuyện gì lại bị dộng mặt thêm vài lần nữa. Máu tươi ướt tóc chảy đầm đìa bên cổ, toàn thân gục xuống, không chút động đậy. Liệt Giả lẳng lặng bước đến trước Lục Châu đoạn nói:

- Ngươi có một gã hộ vệ tốt.

Thanh trường kiếm đặc lửa đen tích tụ nội lực, Oán Hồn Dạ Hỏa nóng bỏng hơn bao giờ hết. Vô Phong ngẩng đầu nhìn công chúa. Hắn vớ lấy thanh “bộc phá” rồi kéo chốt mở lựu đạn. Cánh tay hắn gần như rụng rời sau chiêu Tử Thiết đầu tiên, nhưng hiện tại chẳng thứ gì có thể ngăn hắn nữa. Hắn biết rằng ánh sáng soi rọi cuộc đời hắn sắp biến mất. Và khi tia sáng ấy biến mất, hắn sẽ chẳng còn gì ngoài thể xác không hồn.

“Tôi sẽ bảo vệ em...”.

Liệt Giả đâm kiếm. Vô Phong bật dậy, thanh kiếm căng tràn nội lực Tử Thiết cùng quả lựu đạn đồng loạt phát nổ. Không gian bị hun nóng quá mức, thanh “bộc phá” vỡ nát, xương tay của Vô Phong vỡ vụn. Một tiếng nổ khủng khiếp vang lên, áp khí xoáy tung bức tường điện thờ và đẩy Vô Phong qua lỗ thủng. Tên tóc đỏ bắn khỏi điện thờ sau trượt từ đỉnh núi tuyết xuống. Trong cơn hỗn loạn của tuyết, hắn chợt nhận ra Lục Châu đang rơi cùng mình. Chẳng nghĩ ngợi nhiều, hắn liền cào tuyết giảm tốc độ rồi tóm lấy tay Lục Châu. Hai người tiếp tục lăn trên tuyết cho đến khi Vô Phong bám được vào một mỏm đá trồi ra từ thân núi. Sức nặng của công chúa kéo xuống, cánh tay vốn đã gãy nát của tên tóc đỏ càng thêm đau đớn. Máu tràn ngập miệng song hắn vẫn nghiến răng chịu đựng.

Gió lạnh buốt giá tạt mặt. Vô Phong ngửa đầu nhìn mặt trăng tròn vành vạnh, ánh mắt cầu mong ai đó sẽ giúp đỡ mình. Hắn hét vào bộ đàm:

- Lôi Quân... Lôi Vũ... cứu chúng tôi!

Dường như vận may đã nghe thấy tiếng gọi của hắn. Một cánh tay thò xuống tóm cổ tay Vô Phong kéo lên, gương mặt người đó che khuất ánh trăng. Tên tóc đỏ thở phào nhẹ nhõm:

- Hai gã trời đánh, kéo chúng tôi nhanh lên!

- He he, ta nghĩ thả ra sẽ vui hơn!

Cái giọng nhừa nhựa như sét đánh ngang tai Vô Phong. Hắn giật mình nhìn kỹ thì nhận ra người kia đeo một chiếc mặt nạ được trang trí bằng những đường viền diêm dúa. Tên tóc đỏ lắp bắp:

- Tiếu... sao mày ở đây?

Tiếu cười khanh khách. Gã vũ công thả ngón út rồi nói:

- Cứu công chúa? Chuyện vui đây!

- Mẹ kiếp, mày muốn gì? – Vô Phong gào to.

Tiếu thả ngón áp út, Vô Phong hẫng người xuống một đoạn. Tên tóc đỏ hoảng sợ vội tóm chặt Lục Châu, cơn đau đớn thấu óc hành hạ bộ não, cánh tay tưởng chừng sắp bị xé đôi. Gã vũ công lúc lắc đầu:

- Thả con bé ra đi, rồi ta sẽ cứu ngươi!

- Thằng khốn! Tao sẽ giết mày!

Gã vũ công thả ngón giữa, hai người tiếp tục hẫng thêm đoạn nữa. Sức nặng tăng lên gấp bội, lớp da thịt bở toác, cánh tay Vô Phong như sắp đứt lìa. Tiếu tặc lưỡi:

- Ngươi cố chấp quá, thả ra đi, rồi ta sẽ cứu ngươi!

Vô Phong đau tới mức không nói được nữa nhưng hắn nhất quyết giữ lấy công chúa. Tiếu thả ngón trỏ, lần này hai người chấp chới bên bờ vực thẳm. Cơ thể Vô Phong vượt quá chịu đựng, từng thớ cơ đứt toác, máu chảy dồn hai bên khóe mắt ướt đẫm khuôn mặt. Tiếu thở dài:

- Nào, có chịu thả không nào?

Tên tóc đỏ nói với tên vũ công bằng hàm răng nghiến chặt:

- Tao sẽ giết mày... tao sẽ giết mày...

Tiếu cười rung vai đoạn thả nốt ngón cái. Vô Phong và Lục Châu rơi xuống trong tiếng hét sâu thẳm. Tên vũ công vươn vai ngáp dài, cây lưỡi liềm sau lưng phản chiếu ánh trăng ma quái. Hắn nhìn khoảng không đen ngòm phía dưới rồi tự lẩm bẩm:

- Khi chết, giấc mơ sẽ thành hiện thực.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor