Ngự Lôi - Quyển 2 - Chương 49

Ngự Lôi
Quyển 2 - Chương 49: Hành động trong đêm
gacsach.com

Đường An Lâm, khu biệt thự quý tộc.

Buổi trưa, ánh mặt trời rực rỡ, trong một gian biệt thự cỡ vừa tọa lạc trên bãi cỏ xanh, cánh cửa ban công lầu hai mở rộng, một ngọn cây cao vừa tầm ban công đó, tạo nên mảng màu xanh lục ấm áp cho chỗ này, cảnh vật mang vẻ sáng sủa.

Dưới bóng cây xanh, là một chiếc bàn thủy tinh màu trắng kiểu Âu, mấy chiếc ghế bành bao quanh nó cũng mang một màu trắng tinh.

Mặc Hi mặc một bồ đồ màu trắng đơn giản, ngồi trên một chiếc ghế bành trong số đó, tay đang cầm một tờ báo xem.

“A, An Dĩ Mẫn làm việc rất nhanh chóng, nhưng lại không diệt cỏ tận gốc.” Buông tờ báo trong tay xuống, Mặc Hi dựa lưng vào ghế, khẽ nói.

Tờ báo ở trên bàn, tiêu đề lớn nhất là “Tập đoàn Hạo Hoa bị tập đoàn An thị thôn tính, gia đình tổng tài Hạo thị lưu lạc thành dân nghèo”.

Mà cái tập đoàn Hạo Hoa đúng là của gia đình thằng nhóc đã nhục mạ nhóm Mặc Hi hôm yến tiệc, là tập đoàn của người được người phụ nữ kia gọi là cha của Kiến Vũ, trong vài ngày tình thế bị lật ngược dưới thế công của An Dĩ Mẫn.

Chỉ là, người lại có thể đào thoát được rồi.

Rũ mắt xuống, nhìn phần viết về chỗ ở hiện tại của nhóm người Hạo Kiến Vũ, trong ánh mắt mang một mảnh thâm thúy không ai thấy.

“Tiểu thư, đại nhân bảo cô xuống dưới ăn cơm.” Bên tai truyền đến tiếng của Hà San, là bảo mẫu của nhà Mặc Hi.

Mặc Hi đưa mắt cười với Hà San, nhảy từ trên ghế xuống, “Dạ biết, đi thôi.”

Đi xuống dưới lầu.Bây giờ cô không phải ngày ngày chạy tới sân huấn luyện như lúc trước, chỉ cần thỉnh thoảng tỷ thí với Khoát Hải. Bởi vì cô cần kinh nghiệm thực chiến với năng lực ứng biến, còn cần tu luyện năng lực linh hồn, trong nhà cũng có một sân huấn luyện nhỏ đơn giản, không cần phải tới bên kia.

Xuống tới dưới lầu, thì đã thấy Mặc Phàm và Chu Tiểu Trúc, cười bước qua, ngồi ở chỗ riêng cho mình, cười nói: “Con đến rồi, ăn cơm đi ạ.”

“Ừ... ăn cơm.” Chu Tiểu Trúc lên tiếng, lại há miệng, liếc Mặc Phàm một cái, nhưng không nói gì, cầm chén cơm lên.

Một bữa cơm hơi yên tĩnh, một lúc sau, Mặc Hi ăn xong lau miệng, liền buông chén cơm, cười nhẹ nói với Mặc Phàm và Chu Tiểu Trúc: “Hì hì... cha mẹ có chuyện gì thì cứ nói, không cần phải... như vậy đâu!”

Dị trạng của họ lúc ăn cơm Mặc Hi có thấy, chỉ là chờ đến giờ mới hỏi.

“A...” Chu Tiểu Trúc mở miệng nhưng cái gì cũng không nói, nhìn về phía Mặc Phàm, “Anh nói đi”.

“Khụ” Mặc Phàm đưa tay ho khan một tiếng, cũng mở miệng, nhưng không nói ra lời nào.

“Ha ha! Con là con gái của bố mẹ nha, có chuyện gì mà không nói nên lời đây?”

“Mặc Mặc nói đúng, vẫn là để mẹ nói đi.” Chu Tiểu Trúc cười ôn nhu nói: “Là như vầy, anh trai của cha con, chính là bác cả của con, việc làm ăn gặp chút vấn đề, nên muốn đến ở nhờ nhà chúng ta một thời gian.”

“A” nghe một câu, Mặc Hi đã hiểu ngay ra vấn đề. A, tại sao trước giờ họ chưa từng gặp qua vị bác cả này? Giờ lại nhảy từ đâu ra đây? Ví dụ như thế đã quá nhiều, nhưng việc thế này cô cũng không để ý, vừa thấy ánh mắt lo lắng của Mặc Phàm, cười nói: “Chuyện này cha mẹ quyết định là được rồi, dù sao chỗ này rộng như vậy, cứ tùy tiện.”

“Ừ” Mặc Phàm buông lỏng rõ ràng.Lại nói thêm mấy câu, Mặc Phàm với Chu Tiểu Trúc trở về phòng, Mặc Hi cũng đứng dậy, nhìn về phía Hà San đứng bên cạnh, bình thản nói: “Nếu bọn họ đến, cô cũng biết phải làm thế nào.”

“Vâng, tiểu thư.” Hà San gật đầu. Chuyện như thế cô cũng rõ ràng, công việc của cô là bảo mẫu, cũng là bảo mẫu cho cả ba người nhà Mặc Hi.

Mặc Hi nở nụ cười, cũng trở về phòng của mình.

...

Ban đêm, rất đen rất tối, cả bầu trời chẳng có lấy nổi một vì sao, dù có đưa tay ra trước mặt cũng chẳng thấy nổi năm ngón.

Vốn đang ngủ trên giường, hay phải nói là tu luyện – Mặc Hi, đột nhiên mở mắt, trong ánh mắt lóe lên ánh tím, nhắm lại lần nữa, lại mở!

Màu tím!

Đôi con ngươi vốn đen bóng giờ lại biến thành màu tím, màu tím kia như đậm mà không đậm, như nhạt mà không nhạt, mới nhìn chỉ thấy giống như bảo thạch tím, càng nhìn càng thấy tĩnh mịch, nhìn không thấu, giống như lốc xoáy cuốn lấy hồn người, tỏa sáng lung linh.

Nhìn xung quanh, thân hình nhỏ đứng dậy, lấy từ trong tủ áo ra một bộ quần áo dài màu đen, thay ra, lại lấy ra một cái mặt nạ màu đen, liếc cũng biết là hàng làm theo yêu cầu, vừa vặn che thân hình nho nhỏ, nửa khuôn mặt và búi tóc của Mặc Hi, chỉ chừa lại đôi mắt.

Chuẩn bị xong tất cả, chớp mắt một cái, người bay ra khỏi cửa sổ, độ cao từ tầng hai với cô mà nói, đơn giản như đi trên đất bằng, đơn giản dứt khoát, như không có chút sức nặng nào cả, cả cơ thể như hóa thành một vệt đen vọt về phía trước.

Cửa sổ phòng Mặc Hi trùng hợp cũng hướng ra cửa sau, thân thể nhanh chóng lách qua bẫy rập, đến chân tường, đạp chân một cái, vọt lên không, lướt qua tường bảo hộ.

Mà, vừa cách biệt thự một đoạn, đã thấy Mặc Hi khẽ ngừng, tiếp theo lại thấy ánh tím lóe lên dưới chân cô, thân thể biến mất, lại xuất hiện cách đó trăm mét, còn chưa tới nửa giây, lại biến mất, lại xuất hiện cách trăm mét nữa, tốc độ, thân pháp thật quỷ dị.

100m, bây giờ chỉ có thể một lần 100m, sau này nhất định sẽ xa hơn, nhanh hơn! Mặc Hi thầm tính toán.

Thân hình nhỏ màu đen hòa cùng bóng đen, khiến người ta khó có thể phát hiện.

Đại khái 10 phút sau, Mặc Hi dừng lại, vọt người lên, tới một nóc phòng, xem động tĩnh một căn nhà trước mắt.

Mà, chỗ cô hiện đang chú ý là chỗ ở của tập đoàn Hạo Hoa mà báo viết.

Cử động lần nữa, trốn qua ánh đèn đường sáng rọi, đáp xuống căn gác tối, đột nhiên thấy mắc cười, cô phát hiện, hình như từ lúc tới thế giới này thì biến đổi, giờ mình đang làm gì đây? Không tính từ khi quyết định giết người, diệt cỏ tận gốc, mà tính từ mới đầu, làm mọi thứ như một chuyên gia, chẳng lẽ mình có thiên phú làm sát thủ trời sinh?

Thêm nữa, bây giờ rõ là cô đang muốn giết người, vậy mà không chút sợ hãi, còn mong ngóng nữa, cô thật sự tự đại rồi?

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3