Nắm Lấy Tay Em - Chương 31-1

Nắm Lấy Tay Em
Chương 31-1: Nắm lấy tay em
gacsach.com

Cuộc sống tại Thượng Hải của Lâm Hân diễn ra khá bình lặng. Khải Hoa và Khải Hân vào học lớp Một ở một trường tiểu học gần nhà. Chỉ là một ngôi trường nhỏ nhưng hai đứa bé đều cảm thấy vui vẻ. Hằng ngày ông Kỷ đưa cháu đi học, bà Kỷ và Lâm Hân ở nhà làm nội trợ. Hai người tỏ ra rất hòa hợp. Tuy Lâm Hân chưa bao giờ nói về quá khứ nhưng qua lời Hạo Thiên đã kể, bà Kỷ hiểu và thương con dâu nhiều lắm. Đôi vai gầy guộc của cô đã gánh bao nhiêu giông tố. Bao lần bà cảm thấy thật xót xa.

Mới sáng sớm ngày chủ nhật, cả nhà đang ngồi quây quần bên bàn ăn thì bà Kỷ nhận được điện thoại. Bà nhẹ nhàng:

- Alo?

- Chị Kỷ ạ -Bên kia vang lên một giọng nói như reo đầy hân hoan- Là tôi... Là Mỹ Anh đây.

Nụ cười trên môi bà Kỷ thoáng ngưng lại. Trước đây bà vốn định sắp xếp cho Hạo Thiên và con gái của bà Mỹ Anh gặp nhau. Sau đó là sự kiện Lâm Hân khiến bà quên đi mất. Bây giờ nhớ ra lại cảm thấy áy náy. Giọng bà không còn vẻ tự nhiên:

- Vâng...

- Chúng ta ra ngoài uống trà nhé? Có chị Trần nữa...

- Nhưng mà tôi đang dùng bữa sáng – Bà Kỷ vội vàng từ chối ngay- Hẹn...

- Được rồi. Tôi cho người đến đón chị – Người phụ nữ kia cũng thật dứt khoát- Tôi đang trên đường đến chỗ chị đây.

Sự dứt khoát của bà Mỹ Anh khiến bà Kỷ không có thời gian từ chối. Thấy vợ có vẻ bần thần, ông Kỷ hỏi ngay:

- Sao vậy? Có chuyện gì à?

- Không- Bà Kỷ uể oải -Là một người bạn cũ thôi. Bà ấy sẽ đến chơi.

- À...

Ông Kỷ không chú ý đến nữa. Chuyện của phụ nữ ông cũng không muốn can thiệp, chỉ tiếp tục công việc tưởng chừng nhàm chán nhưng lại làm ông vô cùng thích thú của mình. Khải Lạc- Khải Hoa nhanh chóng thu dọn rồi nắm lấy tay ông, chuẩn bị đi học.

Ông đã ra ngoài mà bà Kỷ vẫn còn thờ thẫn. Thấy vẻ lo lắng không giấu giếm của mẹ chồng, Lâm Hân hỏi ngay:

- Có chuyện gì không ạ?

- Không có gì đâu con -Bà Kỷ cố cười thật tươi- Mẹ sắp có khách, con vào pha trà cho mẹ đi!

... Buổi gặp mặt của hai người đàn bà diễn ra không có gì đặc biệt. Bà Mỹ Anh sau khi gặp Lâm Hân, biết chuyện Hạo Thiên đã có vợ con thì không giấu được cảm giác thất vọng. Bà ta cũng không buồn nhận lời mời của bà Kỷ ở lại ăn bữa cơm trưa mà nhắn người đến đón ngay. Bà Kỷ sau phút áy náy cũng tỏ ra không có gì cần lưu luyến nữa. Trong một mối quan hệ, nếu chỉ chăm chăm nghĩ tới lợi ích, khi nào mới có được tình cảm thật sư đây?

Lâm Hân theo mẹ chồng ra ngoài tiễn khách. Một chiếc xe đã đợi sẵn. Cửa mở ra. Bên trong là một cô gái ăn mặc hợp thời trang, mái tóc uốn cong quý phái tuy là nét thời gian đã bắt đầu để lại dấu vết trên gương mặt được trang điểm kỹ càng.

- Lâm Hân!

Cô ta nhìn thấy Lâm Hân bỗng nhiên lên tiếng gọi. Lâm Hân cũng nhìn lại... Vẻ ngạc nhiên đều không giấu được trên gương mặt cả hai:

- Từ Ninh?

Trước đây Từ Ninh là một người đẹp nổi tiếng tại Lan Quế Phường. Cô ta là bạn học thời cấp III của Lâm Hân, cũng là người chỉ cho cô cách ra Lan Quế Phường bán thân để kiếm tiền. Nhưng Lâm Hân vẫn chưa thích nghi được cảnh hỗn loạn, xô bồ nơi đó... Từ Ninh cũng chẳng để ý, chỉ nghe bọn bạn chơi nói lại Lâm Hân vừa ra khỏi vũ trường là gặp ngay một gã say rượu. Cả hai cùng vào chung một chiếc taxi...

Chuyện sau đó, Từ Ninh không biết tin tức gì nữa. Cô ta tiếp tục ở lại Lan Quế Phường một thời gian nữa, sau đó gặp được Mạch Thiện. Một gã công tử không rành chuyện đời và một cô vũ nữ sành sỏi, đương nhiên là không thể tránh khỏi quan hệ thân mật. Song, hơn người của Từ Ninh là cô nhanh chóng nắm bắt cơ hội hơn người khác. Sống chung với Mạch Thiện hai năm, cuối cùng bào thai mang trong bụng đã giúp Từ Ninh trở thành mợ hai của nhà họ Mạch... Song cô lại sinh con gái. Vị thế cũng do vậy mà không còn vững chắc. Mạch Thiện mới khoảng 30 tuổi, thời gian chơi đùa vẫn còn rất là dài.

Nói vậy, không có nghĩa là Từ Ninh không vui vẻ. Vui chứ! Chồng không yêu cũng đâu có gì quan trọng. Anh ta đã đưa cô từ vị thế một vũ nữ trở thành người của giới thượng lưu. Mẹ chồng chẳng thích cũng không có gì quan trọng. Bản thân vẫn sống được, vẫn chẳng cần ai phải quan tâm.

Nghĩ vậy, nhưng mọi chuyện không đơn giản chỉ có vậy. Từ Ninh dần dần nhận ra, muốn trở thành một quý phu nhân như những người xung quanh, trước tiên phải giống họ đã... Cô làm mọi cách để lấy lòng mẹ chồng song vẫn vô dụng. Hôm nay gặp lại Lâm Hân, có một chút ganh tỵ khi nhìn thấy cô ta trẻ đẹp hơn xưa nhiều lắm. Đôi mắt vẫn trong veo như cũ... Mẹ chồng của cô ta là bà Kỷ vốn là người hiền lành đôn hậu. Kỷ Hạo Thiên thì nghe nói vừa tài giỏi vừa đẹp trai. Tại sao người như vậy lại lấy Lâm Hân cơ chứ? Từ Ninh là vũ nữ hàng đầu, còn cô ta, cô ta chỉ là một kẻ ngốc nghếch chẳng qua được số phận ưu ái thôi.

- Quen sao với cô ta?

Bà Mỹ Anh đột ngột hỏi. Từ Ninh nhếch môi... Nhớ rồi. Mẹ chồng cô từng nói rất nhiều về nhà Hạo Thiên, mong muốn em chồng cô có thể gả sang bên ấy. Bây giờ chứng kiến “miếng thịt” bị sớt trên tay như thế, làm sao mà không bực tức, không muốn hiểu rõ về đối thủ của mình.

- Bạn con.

- Bạn cô? Bạn thế nào?

- Bạn cấp III... - Từ Ninh thản nhiên -Sau đó là bạn vũ trường. Cô ấy cũng làm ở vũ trường.

Không cần nói Từ Ninh cũng hiểu tia mắt vừa lóe lên trong mắt bà Mỹ Anh có nghĩa gì. Bản thân cô ta cũng hiểu tính mẹ chồng. Nhưng chuyện này hai người đứng cùng chiến tuyến. Lâm Hân có cái gì hơn cô kia chứ? Cũng chỉ là một con vũ nữ mà thôi...

Gia đình Hạo Thiên tại Thượng Hải là một gia tộc có truyền thống lâu đời, có thể nói là đức cao vọng trọng. Ông Kỷ từng là Chủ tịch hội hiệp thương Thượng Hải, cũng đảm nhận chức vụ quan trọng trong bộ máy chính quyền thành phố. Hạo Thiên và Hiểu Dung được nuôi dạy cẩn thận, chưa hề gây ra một điều tiếng nào. Trước đây chuyện của anh và Diễm Thu đính hôn rồi hủy hôn cũng được xử lý tốt. Thế nên với gia đình họ Kỷ, người ngoài nhìn vào đều có cảm giác “vừa kính vừa sợ” song cũng không kềm được tò mò.

Ông Kỷ nhận điện thoại của người bạn xong thì có vẻ trầm ngâm. Một tiếng thở hắt ra rất nhẹ song cũng làm bà Kỷ dừng tay pha tiếp tách trà:

- Chuyện gì vậy anh?

Ông Kỷ không đáp, chỉ nhẹ nhàng quay sang phía Khải Lạc đang ngồi chơi, dịu dàng:

- Lạc Lạc vào xem hoạt hình đi con. Ông nội mới mua DVD mới nhất của Tiểu Đinh Đang cho hai đứa. Rủ Khải Hoa xem với nhé!

- Dạ...

Khải Lạc là một đứa trẻ hiểu chuyện. Cậu bé dù không có nhu cầu xem phim hoạt hình lắm nhưng cũng ngoan ngoãn tuột xuống ghế, chạy ra ngoài. Vừa ra khỏi phòng, bỗng nhiên cậu bé quay lại, đưa mắt nhìn ông bà:

- Con không muốn xem Tiểu Đinh Đang ạ. Con rủ Khải Hoa ra chơi với Tiểu Đồng có được không?

Ông Kỷ bật cười, đến gần, xoa đầu cháu nội:

- Được rồi. Con ra chơi với Tiểu Đồng đi!

- Cần nhanh hay lâu ạ?

Ông Kỷ khựng lại trong khi vợ cười tủm tỉm. Khải Lạc dễ dàng đoán ra chuyện ông nội muốn” đuổi khéo” mình... Nhưng ông Kỷ không lúng túng lâu, giọng nhanh chóng trở lại vẻ ôn hòa cũ:

- Lát nữa ông nội ra chơi với hai đứa. Chuyện này của người lớn, con không nghe được, hiểu không?

Khải Lạc gật đầu, thu dọn đồ chơi rồi chạy ra ngoài... Nhìn theo dáng cháu nội, ông Kỷ khẽ thở dài, rồi từ tốn quay sang vợ:

- Anh nhớ, Khải Lạc từng hỏi anh: “Nếu con và Tiểu Hoa không ngoan, ông bà sẽ không thương con nữa phải không?” Lúc đó anh cũng không biết nói gì vì rõ ràng hai cháu của chúng ta rất ngoan. Mẹ của chúng dù không đầy đủ, tuy thiệt thòi nhưng vẫn nuôi dưỡng được hai đứa con ngoan ngoãn như thế. Nhà chúng ta thực sự nợ Hân Hân quá nhiều...

- Anh...

- Em xem đi- Ông Kỷ đưa cho vợ một phong bì dày- Đây là của anh Thẩm bên Tuần san Thượng Hải gửi cho anh.

Bà Kỷ nhìn chồng rồi lại nhìn phong bao dày cộm. Những tư liệu bên trong khiến bà cũng giật mình, có chút hoảng hốt nhìn chồng:

- Anh định thế nào?

- Không phải là chúng ta định thế nào mà là hậu quả nó gây ra sẽ thế nào? -Ông Kỷ vẫn bình thản nhìn vợ- Hân Hân dù chỉ mới là con dâu mấy tháng nhưng anh và em cũng hiểu con người của con bé. Những chuyện này nếu chỉ là người trong gia đình biết thì có lẽ cũng không ảnh hưởng gì. Tiếc là...

“Gia tộc giàu có bị hồ li tinh qua mặt. Con dâu nhà giàu có từng là vũ nữ...” Quá khứ của Lâm Hân có thể sẽ làm cho các vị trưởng bối trong Kỷ gia không hài lòng. Họ Kỷ không dây dưa với truyền thông, xưa nay là một gia tộc lặng lẽ trong bóng tối, tuy nhiên tầm ảnh hưởng không hề nhỏ, thực sự chuyện này xảy ra sẽ có ảnh hưởng như một quả bom.

... Đang làm việc ở Bắc Kinh, Hạo Thiên được gọi về nhà gấp. Ba mẹ đang ngồi chờ anh trong phòng. Gương mặt ông Kỷ rất thản nhiên nhưng mẹ anh thì lại không như vậy. Bà không ngồi yên một chỗ, đó là dấu hiệu của việc bất an đang đè nặng trong lòng.

- Con xem đi!

Những tư liệu Hạo Thiên xem qua quả rất chi tiết. Nhưng anh rất giống cha mình. Vẻ mặt vẫn là bình thản, chỉ có đôi mày hơi chau lại:

- Con xin lỗi... Đáng lẽ con không nên giấu ba mẹ. Hân Hân đã từng đến Lan Quế Phường. Chúng con gặp nhau ở đó. Con say rượu, sau đó xảy ra quan hệ với Hân Hân. Khải Hoa- Khải Lạc là kết quả sau đêm đó.

Ông Kỷ vẫn im lặng. Hạo Thiên bước ra một bước rồi quỳ xuống trước mặt cha, nhẹ nhàng:

- Con xin lỗi ba... Con đã nói dối. Xin ba phạt con.

Ông Kỷ bây giờ mới ngẩng lên. Chiếc roi để trong góc phòng sẵn từ bao giờ. Ông lẳng lặng cầm lấy... Người Hạo Thiên run lên với những vết roi in hằn trên lưng... Ông Kỷ lại đặt roi xuống bàn, nghiêm khắc:

- Vì sao ba đánh con, con biết chứ?

- Con biết ạ. Xin lỗi ba. Con đã nói dối ba mẹ.

- Sự dối trá của con sẽ mang đến nhiều chuyện rắc rối, không phải cho ba mẹ mà là cho vợ con của con. Thử hỏi nếu chú Thẩm không cho ba mẹ biết, tin này đột ngột công khai trên các tờ báo ở Thượng Hải, hậu quả liệu sẽ thế nào?

- Con xin lỗi...

- Xin lỗi không giải quyết được gì cả- Ông Kỷ thở dài- Chúng ta đều là những kẻ đã trải qua sóng gió. Nhưng Hân Hân thì không như vậy. Nếu có chuyện, con bé sẽ suy nghĩ tiêu cực. Hậu quả thế nào, con cũng tự hiểu phải không?

Hạo Thiên lạnh người trước lời cha nói... Lòng người sâu hiểm. Lâm Hân cũng chỉ là một người phụ nữ bé nhỏ. Lòng tự trọng của cô cao ngất, nếu vì mình làm ảnh hưởng đến nhà họ Kỷ đương nhiên sẽ không vui vẻ. Nếu cô nghĩ không thông mà âm thầm rời bỏ Thượng Hải, lúc đó Hạo Thiên cũng không biết phải làm sao?

- Khải Lạc nói với ba, nếu hai anh em nó không ngoan, có phải ba sẽ không nhận chúng là cháu? Câu hỏi này ba không trả lời được, vì các con của con đúng là những đứa bé rất ngoan. Nhưng hôm nay ba mẹ có thể khẳng định rằng: “Dù con dâu có quá khứ không tốt, ba mẹ vẫn chấp nhận.”Ba mẹ biết, vợ con là người tốt. Chỉ người tốt mới nuôi dưỡng con cái thành người được. Ba mẹ muốn các cháu mình tốt nên dù có xảy ra chuyện gì, ba mẹ vẫn ủng hộ vợ chồng con.

Ông nhìn vợ. Bà Kỷ mỉm cười, vỗ nhẹ vai con trai:

- Mẹ cũng chỉ nhận Hân Hân là dâu của mẹ... Con trai ạ, ngày xưa ba đã làm rất tốt chuyện bảo vệ mẹ. Bây giờ con cũng phải bảo vệ và che chở tốt người phụ nữ của mình. Đàn ông tốt là phải thế, mẹ đã dạy con từ nhỏ, phải không?

Một thời oanh oanh liệt liệt. Ông Kỷ với những ngón tay chai sần đã làm rất tốt công việc bao bọc cho một người phụ nữ mềm yếu như cọng cỏ. Hạnh phúc tưởng chừng đơn giản... Người phụ nữ cần nơi nương tựa, cần người nắm lấy tay mình không buông trong sóng gió. Bà Kỷ đã tìm được, bà tin đứa con trai của mình chính là nơi nương dựa tốt nhất cho những người mà nó yêu thương.

Hạo Thiên đứng dậy. Ánh mắt anh sau cặp kính ngời sáng, nụ cười tự tin hiện lên ở khóe môi:

- Vâng ạ. Ba mẹ cứ an tâm.

Bàn tay Lâm Hân lạnh ngắt, đang được nắm trong tay của Hạo Thiên. Tất cả tư liệu về quá khứ của cô đều có trong tập hồ sơ mà ông Kỷ đang giữ. Tuy là không có hình ảnh gì về ngày Lâm Hân đến Lan Quế Phường như một vũ nữ tìm khách nhưng bản thân cô vẫn cảm thấy vô cùng xấu hổ.Quá khứ bỗng nhiên bị bóc trần sạch sẽ người biết chuyện lại là ba mẹ chồng cô.

Hạo Thiên nhìn vẻ thẫn thờ của vợ mà lòng đau như cắt. Anh vuốt nhẹ mái tóc có phần hơi rối rồi bỗng chốc kéo mạnh Lâm Hân vào ngực, khẽ khàng:

- Đừng sợ... Có anh đây.

Lâm Hân không sợ gì cả. Điều có thể làm cô gục ngã chỉ là những người thân thuộc. Dù Hạo Thiên nói, ba mẹ không trách gì cô cả nhưng Lâm Hân vẫn cảm thấy ngượng ngập khi phải đối diện cùng với họ. Ba mẹ và Hạo Thiên thương yêu cô như vậy song Lâm Hân lại mang đến cho họ nhiều phiền phức. Mắt cô đã cay xè:

- Giờ em phải làm sao đây? Người ta sẽ cười chê anh và ba mẹ... Em... em không xứng... Em không xứng phải không?

Cô bỗng nhiên bị xô nhẹ về phía trước. Hạo Thiên đang nắm lấy đôi vai mảnh khảnh. Gương mặt anh vụt trở nên nghiêm nghị. Rồi anh kéo áo mình lên, cho Lâm Hân thấy vết roi trên lưng vẫn còn sưng đỏ của mình:

- Là ba đánh anh.

Lâm Hân lại ngơ ngẩn nhìn anh lần nữa. Hạo Thiên kéo áo xuống, bàn tay lại nhẹ nhàng vén những sợi tóc lòa xòa trên trán cô:

- Ba mẹ anh đều là người tốt nên sinh anh và Hiểu Dung cũng là người tốt. Em cũng vậy. Con chúng ta muốn trở thành người tốt thì phải được cha mẹ tốt dạy dỗ từ tấm bé. Trong lòng anh và hai con, không ai tốt bằng mẹ Lâm Hân cả, không ai có thể thay thế được mẹ Lâm Hân.

Hạo Thiên sinh ra từ trong nhung luạ nhưng may mắn hơn nhiều người khác là anh có cha mẹ tốt. Ông bà Kỷ yêu thương song không bao giờ dung túng hành động sai trái của con trai. Hạo Thiên bây giờ đã trở thành cha của con trẻ. Làm một người cha không khó, khó nhất là làm một người cha tốt, nuôi dạy được con mình như cha mẹ Hạo Thiên đã làm.

- Trên đời này, nếu nói ai xứng hay không xứng với ai cũng chỉ là tương đối thôi -Hạo Thiên cười nhẹ- Chúng ta không xứng với nhau nhưng lại nỗ lực để lấp đi cái hố từ sự không tương xứng đó. Nó vẫn tốt hơn những cặp đôi vì cảm thấy mình quá xứng đôi nên không màng đến việc vun đắp hạnh phúc, để nó ngày một xa hơn.

Lâm Hân không còn căng cứng trong vòng tay anh nữa. Hạo Thiên áp mặt sát lên tóc vợ, dịu dàng:

- Tối nay anh có một buổi tiệc xã giao. Anh muốn giới thiệu em với mọi người. Em là bà Kỷ, là vợ của anh, là mẹ của con anh.

Lâm Hân hơi run rẩy. Đôi mắt trong veo thoáng hiện sự sợ hãi. Nhưng cô không còn vẻ căng thẳng, thẫn thờ như lúc đầu nữa, thân hình đã dần thả lỏng hơn.

- Bên cạnh em còn có anh... Đừng sợ Hân Hân.

Tay anh không phải là quá dày hay quá rộng. Anh cũng không phải là kẻ có bản lĩnh hô phong hoán vũ. Anh chỉ đem đến cho Lâm Hân cảm giác ấm áp. Cô đột nhiên thấy mình nhỏ bé hẳn. Cảm giác được che chở, được dựa hoàn toàn vào một người thực sự kỳ diệu đến vậy sao?

- Sẽ có vài người cũng biết chuyện đó cùng có mặt trong bữa tiệc. Hân Hân, em có thể chịu nổi lời dèm pha của họ không em?

Dèm pha bao giờ cũng đáng sợ. Nhưng giờ Lâm Hân lại thấy, thì ra có những lúc bản thân mình có thể thanh thản vậy. Cô đang được một người đàn ông yêu thương mình về mọi mặt ôm gọn trong lòng. Cô được chở che chứ không còn như trước, chỉ lẳng lặng và âm thầm với sự lặng lẽ đó của mình.

- Em chịu được -Lâm Hân mỉm cười, tay sờ lên mặt chồng- Chỉ cần anh không buông tay em ra, em đều chịu được cả. Em không sợ gì nữa. Em có anh rồi.

“Em có anh rồi!” Lời nói như là mật ngọt, Hạo Thiên lại cười khẽ, vòng tay ôm gọn dáng vóc nhỏ nhắn vào lòng.

- Vậy thì vào dọn cơm cho anh ăn đã. Tối nay trang điểm cho thật đẹp, biết không em?

... Tiệc tối của nhà phó cục trưởng Lý diễn ra vô cùng sôi nổi. Từ Ninh và Mỹ Như- em chồng của cô đến rất sớm. Trong lúc bà Mỹ Anh vẫn còn bận rộn chào hỏi quan khách, Từ Ninh lay nhẹ Mỹ Như, hướng mắt về phía đằng xa

– Thấy chứ?

Đập vào mắt Mỹ Như là hình ảnh hai vợ chồng Lâm Hân cùng sánh bước. Cô ăn mặc giản dị nhưng trang nhã. Mái tóc buộc cao để lộ phần gáy trắng nõn, một sợi dây chuyền ngọc trai đen tôn thêm sự quý phái cho thân chủ. Bàn tay nằm trong tay Hạo Thiên đầy tin tưởng, được anh nắm chặt không rời.

Mỹ Như nhếch môi. Cô ta cũng chưa có dịp gặp Hạo Thiên nhiều nhưng cũng biết qua ý mẹ. Bây giờ người trước mặt đã có vợ, thái độ với vợ lại vô cùng thân mật, chăm chút, lòng không khỏi cảm thấy ganh tỵ. Huống gì, bản thân cũng biết qua về xuất thân cô gái đó. Chỉ là một vũ nữ được thời thôi.

- Thiên!

Có ai đó gọi tên làm Hạo Thiên quay lại. Anh nhận ra ngay chủ nhân của buổi tiệc là ông bà Lý đang tươi cười tiến đến chỗ mình:

- Chú Lý, cô... Hôm nay ba mẹ cháu không đến được. Đây là vợ cháu, Lâm Hân.

Ông bà Lý khẽ cười, bắt tay thân thiện, nói vài câu khách sáo. Hạo Thiên liếc qua vợ. Cô đang cười, thái độ thản nhiên, từ tốn đáp khi ông bà Lý lên tiếng hỏi mình... Ngay lúc đó lại có một giọng nói khác cất lên:

- Chào ông bà Lý... Chào anh Kỷ.

Không hề có chị Kỷ trong lời nói. Mọi ánh mắt đều dồn về phía người mới đến. Là Từ Ninh và Mỹ Như. Ông Lý cũng nhanh chóng nhận ra thân phận của hai người:

- Cô là Mỹ Như, con gái của ông Mạch Thất Toàn?

- Vâng ạ!

- Còn cô? Cô là... - Đôi mày ông từ từ giãn ra- Cô là con dâu lớn của ông ấy?

- Vâng ạ! -Từ Ninh mỉm cười, ánh mắt sắc bén như vô tình lướt qua Lâm Hân- Mẹ chồng tôi đang chào hỏi bên kia, chúng tôi thay mặt mẹ đến thăm hỏi cô chú Lý. Chúc cô chú sức khỏe dồi dào, công việc thuận lợi.

- Cô thật quá khen -Ông Lý cười sảng khoái -Các cô làm tôi nhớ tới thời trai trẻ, cũng vui vẻ ngời ngời như thế – Ông quay sang vợ khi điệu nhạc chợt vang lên -Hôm nay bọn trẻ các anh chị được có dịp gặp thì nên “gặp dịp thì chơi” Chúng tôi rất ủng hộ.Một lát nữa, nhất định phải biểu diễn vài bài cho chúng tôi học hỏi kỹ thuật nhảy bây giờ.

- Chuyện này chắc phải nhờ phu nhân anh Kỷ -Mỹ Như chợt xen vào-Tôi nghe nói, côh Kỷ nhảy rất đẹp. Chẳng thua kém chị dâu tôi mấy. Cũng phải, hai người là đồng nghiệp mà, hôm nay đã đến thì phải nể mặt, cho dân Thượng Hải chúng tôi thưởng thức kỹ thuật của Lan Quế Phường Hong Kong chứ.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor