Muốn Nói Yêu Em - Chương 28

Muốn Nói Yêu Em
Chương 28
gacsach.com

Giang Thừa Mạc lo liệu xong mắt cá chân của cô, rốt cuộc Tống Tiểu Tây cũng không còn hơi sức mà quở trách. Anh quay người đi rửa tay, Tống Tiểu Tây nhẹ nhàng nằm lệch xuống giường lầm bầm hai tiếng, cằm tì lên gối ôm, nheo mắt nhìn anh đi tới: “Điện thoại di động của anh để chế độ im lặng hả?”

“Không có.”

“Không nên nha.” Cô ngồi thẳng dậy càu nhàu, “Chẳng lẽ chị Tả Tiêm không gọi điện cho anh sao?”

Giang Thừa Mạc liếc cô một cái, cầm laptop bên cạnh cô, chậm rãi nói: “Không có.”

“Vậy cũng thật không tốt.” Miệng Tống Tiểu Tây hạ xuống, chua xót hề hề nói, “Nói không chừng chị Tả Tiêm không ưa cái người cứng nhắc bảo thủ tính tình lại nóng nảy hẹp hòi, dự định bỏ gian tà theo chính nghĩa không bao giờ để ý tới anh nữa đấy.”

Ngược lại Giang Thừa Mạc khẽ hừ nhẹ bật cười: “Anh còn tưởng rằng em chuẩn bị nói nát những lời này ở trong lòng, không hề hỏi tới nữa đấy.”

Nhìn qua một thoáng, anh khẽ mỉm cười như vậy, khóe mắt nghiêng nghiêng, giống như hoa nở xuân về, nhưng thật ra rất đẹp mắt, khó có thể miêu tả cái đẹp mê người chỉ có ở riêng Giang Thừa Mạc. Nhưng mà có đẹp hơn nữa cũng không cách nào dập tắt được cơn giận dâng lên vùn vụt của Tống Tiểu Tây: “Em hỏi cái gì? Cái gì em cũng không hỏi.”

“Tả Tiêm nói cái gì em cũng sẽ tin cái đấy? Lúc ở trên bàn cơm anh nói những điều kia làm sao em không nghĩ sâu sắc tới?”

“Anh nói cái gì rồi hả? Anh ngoại trừ nói xấu và nói xấu em, còn nói cái gì? Hơn nữa, lúc cô ấy nói anh là bạn trai của cô ấy không phải anh cũng không có phủ nhận sao?”

“Hai người đều biết là nói đùa thì phủ nhận làm cái gì?” Giang Thừa Mạc chậm rãi nhấn mấy nút mở khóa máy tính của cô ra, còn nói: “Vả lại phục vụ cũng đang đứng ở đó.”

Tống Tiểu Tây vứt bỏ gối ôm, biểu hiện thái độ cực kỳ không vừa lòng đối với anh, chộp lấy một quyển tạp chí chỉ về phía anh: “Hai người còn cùng đi bệnh viện ra mắt Tống Thường Thanh đó. Lại nói cô ấy rảnh rỗi không có chuyện gì nói anh là bạn trai cô ấy làm cái gì?”

Giang Thừa Mạc cũng không ngẩng đầu lên, mím môi trong chốc lát, trầm giọng nói: “Anh không nói dối.”

Tống Tiểu Tây nghển cổ lên, giọng nói yếu đi gần một nửa, nói: “Nhưng anh tư lợi bội ước! Anh đều nói không để ý em, nhưng không phải anh vẫn để ý em...”

Cô nói lời này mang theo một chút lý lẽ không mạnh mẽ chính đáng, đến cuối cùng tiếng nói đều gần như biến mất trong không khí. Giang Thừa Mạc ngẩng đầu lên, mặt không chút thay đổi nhìn cô một lát, mở miệng thì giọng nói giống như một đường thẳng tắp của biểu đồ tim khi không còn sự sống: “Gần đây Tả Tiêm bị một người quái lạ giống như Lý Duy Diệp sống chết theo đuổi đồng thời hai ngày trước nhà họ Tả có chuyện cần bàn bạc nên cô ấy và anh đi ăn cơm thì bị người nọ đúng lúc gặp phải vì thế cô ấy thuận miệng nói anh chính là bạn trai nhà họ Tả biết chuyện này đầu tiên sau đó cha em biết Tả Tiêm mời anh ăn cơm bởi vì nghe lời người lớn nhà họ Tả ra lệnh mời anh đi buổi đấu giá Ngọc Thạch vốn định thuận tay đẩy thuyền nhờ anh giúp một tay cắt đứt ý nghĩ cuối cùng của người kia, nói như thế em hiểu chưa?”

“...”

Tống Tiểu Tây há hốc mồm, lại há hốc mồm, cuối cùng kìm nén nói ra một câu: “Cách nói này thật ngây thơ.”

“Ngây thơ nữa cũng cao hơn EQ của em.”

“...”

Tống Tiểu Tây nghiến răng, lại nghiến răng, kìm nén nói một câu nữa: “Em ngây thơ thì anh yêu thích em làm gì?”

Ngón tay Giang Thừa Mạc dừng một chút, sau đó tra hộp thoại, ngón tay xinh đẹp liên tục đánh ra vài mệnh lệnh, một lát sau thấy Tống Tiểu Tây vẫn còn chưa từ bỏ ý định mà nhìn chằm chằm anh, rốt cuộc ngẩng đầu lên, sắc mặt vẫn giữ nguyên tư thái nhẹ nhàng thanh đạm giống phái Cổ Mộ như cũ: “Trong ngữ văn có loại gọi là tu từ dùng để làm nổi bật, chẳng lẽ em không biết?”

Tống Tiểu Tây “Oh” một tiếng, sắc mặt so với anh còn tỏ ra không có chuyện gì hơn: “Nói như vậy chính là thừa nhận anh yêu thích em rồi hả?”

“...”

Tống Tiểu Tây vươn eo, lập tức sinh ra một thái độ vênh váo tự đắc: “Thích người ta thì phải nói. Anh không nói làm sao em biết? Có người như vậy thích người ta sao? Trước kia anh chung sống với Tả Tiêm như vậy sao? Mặt khối băng có ích lợi gì? Có thể dùng ăn với cơm sao?”

Cô nói tiếp một hơi, liến thoắng không ngừng: “Còn nữa, cái gì gọi là giống như Lý Duy Diệp gặp quỷ sống chết đi dây dưa? Lý Duy Diệp thế nào? Loại người thái độ khắp nơi ngạo mạn cao cao tại thượng như anh thật là khiến người ta chán ghét chết đi. Thỉnh thoảng cười một cái cũng không làm giảm thọ, Hàn Tín từng chịu nhục, anh thỉnh thoảng tỏ vẻ vui tươi một chút, thỏa mãn nguyện vọng nho nhỏ của em thì làm sao? Tại sao anh thích em mà lại để em đi xin xỏ anh? Làm sao anh có thể như vậy... Này anh đi đâu?”

Giang Thừa Mạc không quay đầu đi vào trong phòng rửa mặt: “Anh đi rửa lỗ tai.”

“...” Tống Tiểu Tây kêu lên lớn tiếng, “Một chút anh cũng không khiêm tốn! Em sai anh khiển trách em, anh sai thì không cho em khiển trách anh!”

Tiếng nói nhàn nhạt của Giang Thừa Mạc truyền tới: “Chờ em thật có bản lĩnh thì hẵng nói.”

Qua hai ngày triệu chứng trẹo chân của Tống Tiểu Tây đã đỡ được bảy tám phần, liền bắt đầu kêu la muốn đi ra ngoài hóng mát. Hai người cùng đi, giống như trong quá khứ đi du lịch cùng nhau không sai biệt lắm, Giang Thừa Mạc đi ở phía trước, Tống Tiểu Tây đi theo sau. Anh bước những bước như sao băng, cô ở phía sau một bước ba bước như nhảy điệu van. Luôn là chờ khi Giang Thừa Mạc đi thật xa, mới phát hiện ra cô đang ở trong một cửa hàng không theo kịp, cau mày mím môi, sau đó dừng lại hai giây, quay ngược người trở về.

Tống Tiểu Tây ôm quả dừa, một bên cắn ống mút một bên quan sát trân châu đen ở trong tiệm. Cuối cùng chỉ chỉ một đôi khuyên tai sắc màu nhẹ nhàng nhất trong đó: “Cái này bán thế nào?”

Ông chủ đưa ra một cái giá, Tống Tiểu Tây nhớ lại giá tiền trân châu đen ở thành phố T, để quả dừa xuống muốn lấy ví tiền ra. Sau đó một giọng nói lành lạnh vang lên sau lưng, đồng thời một bàn tay đặt lên ngón tay cô cầm ví tiền: “Quá đắt. Bao nhiêu thì bán?”

Ông chủ dùng tiếng phổ thông không chuẩn nói: “Vị thiếu gia này, có câu nói Đông Châu không bằng Tây Châu, Tây Châu không bằng Nam Châu. Nhà khác đều không tốt như của tôi, của tôi là trân châu đen Nam Hải chính tông một trăm phần trăm, giá tiền như này đã rất rẻ rồi. Không thể giảm hơn nữa.”

“Tôi không nói cái khác.” Giang Thừa Mạc cười nhạt, “70% giá chúng tôi sẽ mua. Không được chúng tôi đi nhà khác.”

Ông chủ lập tức lắc đầu xua tay: “Anh bạn này đây đùa giỡn chắc? 70%? Đây chính là bảo bối của Nam Hải, 70% có thể mua được loại này? So với cái vòng nhỏ còn tạm được. Cái này tuyệt đối không được.”

Giang Thừa Mạc hơi hơi nhíu mi: “70%. Không thể nhiều hơn nữa.”

Ông chủ giơ ngón tay mập mạp: “95%. Tôi ra giá thấp nhất rồi!”

“70%.”

“95%.”

“...Giảm giá 90%.”

“70%.”

“85%! 85% có thể chứ?”

“70%.”

Ông chủ hoàn toàn tức giận: “Vị thiếu gia này thật lòng muốn mua sao? Anh xem bạn gái anh thích như vậy, anh cũng không thể tuyệt đường của tôi đúng không? Cuối cùng tôi cũng phải kiếm một chút đúng không? Anh đưa ra giá vốn, để về sau tôi sống thế nào hả? 80%, 80% không thể thấp hơn rồi!”

Giang Thừa Mạc gõ gõ bàn kính, vẫn kiên trì: “70% là 70%, một phần cũng không nhiều lắm.”

“... 75%!”

Giang Thừa Mạc đi lên cầm tay Tống Tiểu Tây, quay đầu: “Chúng ta đi.”

Từ phía sau ông chủ vẫy tay: “Được rồi được rồi, 70% thì 70%! Cứ như vậy cứ như vậy đi.”

Giang Thừa Mạc quay trở lại, rút chi phiếu ra: “Sớm như vậy chẳng phải được sao?”

“...”

Tống Tiểu Tây chóng mặt nhìn anh trả tiền, cô nhận lấy chiếc túi đặt khuyên tai, sau khi quay đi thì tiếng nói hoan nghênh lần sau trở lại của ông chủ vang tới, Tống Tiểu Tây thất tha thất thểu đi theo anh, cuối cùng có thời gian nói chuyện: “Trình độ trả giá của anh cũng quá tàn nhẫn chứ?”

“Ngày ngày em phải cùng đàm phán giá tiền nguyên vật liệu với người ta, em cũng có thể luyện tới trình độ này.”

“Nhưng trên bàn đàm phán đối với anh đều là người thành tinh! Anh nhìn đầu ngón tay của ông chủ, nhìn lại anh một chút, anh giống như bác gái làm khó người khác, sao anh nhẫn tâm thế?”

Giang Thừa Mạc cười giễu cợt một tiếng, nghiêng đầu nhìn cô, động động môi, muốn nói gì, cuối cùng lại thôi.

Tống Tiểu Tây đi theo anh một lát, đột nhiên nhớ lại suy nghĩ về một điều: “Không phải nói trân châu đen có hàng thật hàng giả sao? Anh cũng không giám định một lần?”

Giang Thừa Mạc nheo nheo mắt sắc bén nhìn trời, nhìn xung quanh một chút, chậm rãi nói: “Không cần nhìn hai viên này, nhất định là giả.”

Tống Tiểu Tây dừng bước, ngẩng đầu nhìn chằm chằm anh: “Giả anh còn mua?!”

“Chẳng lẽ người đầu tiên muốn mua không phải em?”

“...”

Giang Thừa Mạc nói xong thì tìm một nơi yên tĩnh ngồi xuống, Tống Tiểu Tây bước nhỏ chạy theo, anh đeo kính mắt ở trên áo, liếc cô một cái, không để ý tới cô nữa.

Lúc này Tống Tiểu Tây nghẹn họng một hồi lâu, mở miệng nói lần nữa thì rất chột dạ: “Không phải em thật sự muốn mua, chính là trước khi trả tiền nhất định muốn ông ấy giám định lại đồ kia một lần...”

“Anh nghe không dưới mười lần lời này từ trong miệng em rồi.” Giang Thừa Mạc cầm tiền lẻ mua hai cốc đồ uống lạnh, nói: “Mỗi lần đi du lịch em đều nói câu kia ít nhất một lần.”

“...” Tống Tiểu Tây cứng cổ nói, “Vậy anh trả giá cùng hắn cũng quá dịu dàng chứ? Mấy ngàn mua hai viên trân châu giả, sau để Thẩm Dịch biết anh ấy sẽ cười anh rụng răng.”

“Chẳng phải em không cho cậu ta biết là được sao.”

“...”

Mắt Giang Thừa Mạc cũng không nháy, không nương tay tiếp tục đả kích cô: “Còn nữa, thật ra em tuyệt đối không thích hợp với đôi khuyên tai này. Sau khi về nhà em lấy dung dịch rửa sạch màu sắc trên mặt kia, nói không chừng màu gốc đó về cơ bản sẽ hợp với em.”

“...”

Tống Tiểu Tây không có hứng thú phiêu lưu lặn dưới nước ở Hải Nam, một ngày hai người chỉ vòng mấy cây số quanh khách sạn Phương Viên, cuối cùng vòng tới vòng lui, nhàm chán đến nhà hàng ăn bữa tối.

Khách quan mà nói, hai ngày nay biểu hiện của Giang Thừa Mạc rất là biết tròn biết méo, so với trước kia tối thiểu tốt hơn rất nhiều. Thời điểm anh đang ở trong khách sạn nhàm chán chơi cùng cô, Tống Tiểu Tây đánh bài với anh, ngoài ý muốn phát hiện lúc bản thân không cảm thấy vui vẻ, thì vận khí luôn rất tốt, mặc kệ cờ năm quân hay bài poker, cho dù không có một cơ hội thắng, cuối cùng vẫn có thể giành chiến thắng từ anh.

Nhưng mà nếu như cô hưng trí lên, yêu cầu chơi thoát y, thì Giang Thừa Mạc luôn luôn thắng. Hai người bọn họ chơi rất nhiều lần, đã hình thành ý ngầm quen thuộc. Cho nên Giang Thừa Mạc ngồi trên sô pha mắt lạnh nhìn Tống Tiểu Tây cướp đoạt cởi từng đôi tất của mình, một lớp một lớp trên chân, mồi lần thua thì cởi một cái, cho đến khi qua trưa, Tống Tiểu Tây cởi hoàn toàn mười sáu đôi tất sau đó duỗi người một cái nói đói bụng muốn ăn cơm trưa, anh ném bài lên bàn, nhẫn nại một câu cũng không nói.

Đợi cho hai người đi ra, biểu hiện của Giang Thừa Mạc cũng khá. Tuy rằng anh thường nói những lời ác độc, nhưng mỗi lần liên quan tới sự việc cụ thể thì sẽ không qua loa. Ví dụ như Tống Tiểu Tây còn chưa nói khát, chỉ là lúc cảm thấy miệng lưỡi hơi khô, anh đã xoay người đi đến quán bán hàng mua cho cô chai nước; lại ví dụ như cô còn chưa cảm giác được nóng nhưng lại cảm thấy mình có thể sẽ bị nóng, như kỳ tích anh lôi từ túi trong tay cô một quạt nhỏ chạy bằng điện ra, thậm chí Tống Tiểu Tây còn không biết anh nhét cái kia vào từ lúc nào.

Kỳ thật thời gian hai người đi du lịch cùng nhau trước kia, tất cả những chuyện này Giang Thừa Mạc đều làm như vậy, nhưng mà lúc này đây mơ hồ có chút khác biệt. Tống Tiểu Tây cảm nhận được nhưng không miêu tả được, đành tiếp tục giữ im lặng ăn thịt cá biển tươi mới.

Giang Thừa Mạc ăn cái gì cũng nho nhã hơn so với Tống Tiểu Tây, cũng tốc độ hơn. Rất nhanh anh hạ đũa xuống, bắt đầu xem tin tức trên điện thoại di động. Tống Tiểu Tây nhìn anh, anh không ngẩng đầu, một lát sau đá anh, lúc này anh mới ngẩng đầu lên.

“Anh còn nhớ anh cho em cái két sắt chứ?”

Tống Tiểu Tây độc lập rời khỏi nhà, có một ngày Giang Thừa Mạc cho cô một két sắt rất nhỏ. Mặc dù nhìn thì nhỏ, nhưng có một lớp kim loại dày bao xung quanh, cho nên Tống Tiểu Tây chỉ có thể ôm một lúc rồi không thể cầm cự nổi đặt lại trên đất.

Phía trên mật mã có chút đặc biệt, do 26 chữ cái tạo thành. Đối với cái này, Giang Thừa Mạc giải thích là: “Sắt là do Dịch Thừa mua bán, còn mật mã khóa là anh làm.”

“Anh từ phát triển tai nghe chuyển sang nghiên cứu mật mã khóa? Anh muốn làm thợ điện sao?” Tống Tiểu Tây cúi người xuống nhìn bàn gõ chi chít, nhất thời hoa mắt: “Mật mã là gì?”

“cptbtptp­bcpt­dtptp”

“...” Mặt Tống Tiểu Tây không thay đổi ngẩng lên nhìn anh, “Dài như vậy ma quỷ mới nhớ được đấy.”

Mặt Giang Thừa Mạc cũng không thay đổi nhìn xuống cô: “Chữ cái đầu tiên cyar ăn nho không nhả vỏ nho, không ăn nhỏ lại nhổ vỏ nho.”

“...”

Thấy anh nhíu mày, Tống Tiểu Tây liền nói tiếp: “Hai ngày trước nó bị hỏng, không thì anh gửi lại cho em.”

Giang Thừa Mạc nhìn cô: “Hỏng ở chỗ nào?”

Tống Tiểu Tây hắng giọng một cái, nói: “Buổi tối hôm anh uy hiếp em phải chia tay, em móc rỗng nó đi trồng cây xương rồng, sau đó cây xương rồng chết, khóa mật mã của nó cùng bị dìm trong nước hỏng rồi.”

“...”

“Cho nên,” Tông Tiểu Tây nghiêm nghị, “Về sau nếu anh dám uy hiếp em...”

Giang Thừa Mạc cắt đứt lời cô..., cười một tiếng: “Sau đó em muốn như thế nào?”

Giọng điệu của anh nguy hiểm quái lạ, theo bản năng Tống Tiểu Tây rụt cổ một cái, can đảm không dễ dàng dành dụm lập tức run lên, giống như khinh khí cầu bay hơi: “Sau đó kết quả của két sắt sẽ là kết quả của anh...”

Giang Thừa Mạc liếc nhìn cô một cái, đặt chén nước xuống, vặn cổ tay áo, giọng nói ung dung thong thả: “Dù sao kết quả đều là em bị thua thiệt. Tùy ý em.”

Buổi tối hai người về khách sạn, Tống Tiểu Tây không thể đi nữa, chơi xấu đứng tại chỗ yêu cầu Giang Thừa Mạc cõng cô trở về. Chỉ nghe thôi Giang Thừa Mạc đã quay đầu bước đi, Tống Tiểu Tây ở đằng sau anh rên rỉ một lát, thấy không có hiệu quả, đổi thành khóc, thấy anh còn không chịu quay đầu lại, lập tức lớn tiếng khóc đến tê tâm liệt phế.

Lúc này Giang Thừa Mạc mặt lạnh đi tới, mỗi lỗ chân lông đều tỏa ra khí lạnh, khi mở miệng khí lạnh càng lớn hơn: “Đi lên.”

Tống Tiểu Tây xoa không có một giọt nước mắt nào ở khóe mắt, đứng lên, cọ cọ đi qua, sau đó một mạch nhào tới ôm cổ anh.

Ống tay áo Giang Thừa Mạc cô kéo qua rất nhiều lần, cánh tay càng nhiều lần hơn, vài ngày trước đó bắp đùi cũng đã ôm qua, vậy mà đây là lần đầu Tống Tiểu Tây được thử nghiệm ở phía sau lưng anh.

Lúc Tống Tiểu Tây ôm cổ anh, còn có thể thấy một mùi nước hoa nhẹ nhàng khoan khoái, theo gió mát rượi bay vào chóp mũi, vô cùng nhẹ, khó có thể coi thường.

Tống Tiểu Tây cảm giác mình có thể tưởng tượng ra được bộ dáng tương lai của Giang Thừa Mạc. Vài chục năm sau anh tám phần sẽ như thân sĩ nước Anh, chống cây gậy, thắt lưng đeo đồng hồ quả quít, một người mặc tây trang thủ công, cẩn thận tỉ mỉ, mắt sáng như đuốc, đầu óc tỉnh táo, mà còn chỉnh tề như xưa, tuyệt đối sẽ không để cho trên người dính bất cứ loại lông gì, anh còn dùng bàn tay cùng thân thể vì cô che ánh nắng mặt trời chiếu xuống.

Lúc ấy Tống Tiểu Tây cảm giác anh không hơn kém một người bạn trai hoàn mỹ, mà Tả Tiêm cũng không hơn kém một người bạn gái hoàn mỹ, vì vậy cô nghĩ đau cả đầu cũng không biết được vì sao hai người lại chia tay.

Tống Tiểu Tây ôm thật chặt cổ của anh, anh khẽ nghiêng đầu, cô nói: “Lúc trước vì sao anh lại chia tay với Tả Tiêm?”

Giang Thừa Mạc quay đầu lại: “Trước kia anh không nói cho em, hiện tại em cho là anh sẽ nói?”

“... Vậy cũng được” Tống Tiểu Tây cắn chặt răng, “Vấn đề tiếp. Làm sao anh biết em sẽ không đính hôn với Lý Duy Diệp?”

“Không phải em đúng là không đính hôn sao?”

“Vậy cũng không có nghĩa là anh liền...”

“Nếu sự thật ở trước mắt, thì anh sẽ biết.”

Tống Tiểu Tây gần như muốn cắn một miếng ở cổ của anh: “Hai người ở nơi này có quan hệ gì sao?!”

Rốt cuộc hai người chậm rãi đi tới cửa tiệm rượu, Tống Tiểu Tây leo xuống từ trên lưng của anh. Hai người đi dọc theo đường thang máy, lúc Tống Tiểu Tây đi tới cửa phòng của mình, xem xét bốn bề vắng lặng, đồng thời tình hình hình như nửa khắc cũng không có dấu hiệu có người xuất hiện, đột nhiên níu lấy tay áo Giang Thừa Mạc.

Anh dừng bước lại, hơi cúi đầu, một giây kế tiếp Tống Tiểu Tây liền tóm lấy cổ áo của anh lôi kéo cằm anh thấp xuống, sau đó cô nhìn xung quanh một chút, sau nữa môi của cô lung tung dán lên.

Giang Thừa Mạc trố mắt nhìn, môi của cô lại nhanh chóng rời đi. Cô chậc lưỡi, đang định phát biểu ý kiến, đột nhiên Giang Thừa Mạc ôm eo cô, ấn cô ở trên ván cửa.

Sau đó Tống Tiểu Tây trơ mắt nhìn khuôn mặt của anh phóng to trước mắt, mãi cho đến khi cô chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt đen kia. Môi của cô bị ngậm chặt, đầu lưỡi linh hoạt thăm dò, mạnh mẽ chống đỡ mở hàm răng, tiếp theo chính là một phen răng môi dây dưa mà trước đây Tống Tiểu Tây chưa bao giờ thể nghiệm qua.

Cường thế lại dịu dàng, phóng túng lại bảo thủ.

Mãi cho đến khi Tống Tiểu Tây thở không nổi nước mắt lã chã, rốt cuộc Giang Thừa Mạc dừng lại, chậm rãi hít một hơi, sờ sờ mặt của cô, nhỏ giọng nói: “Tống Tây, em chia tay với Lý Duy Diệp có được không?”