Muốn Nói Yêu Em - Chương 12

Muốn Nói Yêu Em
Chương 12
gacsach.com

Cuối cùng Giang Thừa Mạc mang đĩa dê nướng dành cho một người ăn ra mâm. Năm giờ nướng khiến thịt dê ngon đến tuyệt hảo, ngon đến mức mà Tống Tiểu Tây ăn xong vẫn còn nhìn về phía đối diện thèm nhỏ dãi, ánh mắt của cô nhìn chằm chằm Giang Thừa Mạc, mãi hai phút sau người đó mới nâng mắt nhìn cô, sau đó đẩy đĩa ăn của mình tới trước mặt cô.

Cơm nước no nê, trong lúc rảnh rỗi, Tống Tiểu Tây đề nghị chơi bài. Thật ra thì cô từng từ chối chơi loại bài này với Giang Thừa Mạc, bởi vì trí nhớ của anh lớn mạnh, còn vận dụng chiến thuật tâm lý rất tốt, Tống Tiểu Tây chơi với anh luôn luôn thua, vẫn không có cơ hội trở mình. Nhưng mà hôm nay chơi trò này còn thêm phần mạo hiểm, loại trò chơi này Tống Tiểu Tây chỉ có thể dựa vào vận khí của mình để giành phần thắng, còn nữa, Giang Thừa Mạc là người gần như không có bí mật không thể nói, cũng không sợ trừng phạt; mà loại tâm tư bí hiểm của Giang Thừa Mạc có thể khai thác được thì cảm giác tuyệt vời đến mức nào, vì vậy, nếu xét theo điều này, cô không những không mất gì, mà còn thu được lợi nhuận.

Ở trong phòng khách ấm áp hai người lập ổ trên thảm, Giang Thừa Mạc một chân duỗi một chân cong, một tay đặt trên đùi, dựa lưng vào ghế nhìn cô tráo bài, ánh mắt rơi trên ngón tay cô, chợt mở miệng: “Chiếc nhẫn là Tả Tiêm đưa?”

“Rất đẹp phải không?” Tống Tiểu Tây quơ quơ ngón tay trước mặt anh, “Tại sao chị ấy trở lại anh cũng không nói với em một tiếng? Hai người nếu đã cùng ra ngoài ăn cơm, quan hệ muốn tiến thêm một tầng nữa chứ?”

“Cái gì tiến thêm một tầng? Trước kia anh có quan hệ gì với cô ấy?”

“Anh không cần nói sang chuyện khác.”

Giang Thừa Mạc nhìn cô một cái, nói: “Em ra ngoài ăn cơm với Lý Duy Diệp, anh đi ăn với Tả Tiêm em còn không rõ tình trạng gì sao?”

Tống Tiểu Tây nghẹn lại, đành phải chia bài: “Bắt đầu bắt đầu.”

Ván đầu tiên Tống Tiểu Tây thua, Giang Thừa Mạc không chút để ý mở miệng: “Một cộng một bằng mấy?”

“...” Vốn Tống Tiểu Tây đang ngẩng đầu ưỡn ngực nhìn anh, giờ khí thế đầy mình đều xẹp xuống, “Anh đùa em à? Hiện tại anh đặt câu hỏi đơn giản cho em, đợi lát nữa em cũng đặt câu hỏi đơn giản cho anh sao? Em sẽ không nương tay đâu.”

Giang Thừa Mạc ném một lá bài, nói: “Từ khi nào em lại có ý tưởng lòng vòng quanh co như vây?”

Mắt của anh như gió đảo tới, Tống Tiểu Tây lập tức tạo tay thành hình chữ thập ở trán: “Ván tiếp theo.”

Ván thứ hai Giang Thừa Mạc thua, Tống Tiểu Tây ha ha cười một tiếng, khoanh tay trước ngực hỏi: “Anh từng ăn nằm một giường với phụ nữ sao?”

Động tác uống nước của Giang Thừa Mạc hơi dừng lại, liếc mắt nhìn cô một cái. chậm rãi nói: “Em đúng là sống chết không kiêng kị gì.”

Tống Tiểu Tây rung đùi đắc ý: “ Nói rằng có thể hói bất cứ vấn đề gì, trước đó anh cũng đã đồng ý.”

“Anh từ chối trả lời.”

“...” Tống Tiểu Tây nhịn xuống khinh bỉ dục vọng của anh, chậm rãi nói khẽ, “Trái với quy tắc không tốt lắm đâu.”

“Có thể hỏi bất cứ vấn đề gì,” Giang Thừa Mạc ném bài ra, “Anh không nhất định phải trả lời.”

“...”

Ván thứ ba Tống Tiểu Tây lại được hỏi, cô suy nghĩ một chút, nói: “Lý do chân chính anh chia tay với Tả Tiêm là gì?”

“Làm sao em bát quái như vậy?”

“Hôm nay anh mới biết à?”

Giang Thừa Mạc còn muốn nói nữa, điện thoại bên tay vang lên. Anh nhìn màn hình một chút, lại vừa liếc nhìn Tống Tiểu Tây, trực tiếp cầm di động đi ra ban công. Tống Tiểu Tây rất muốn nghe lén, nhưng giọng nói Giang Thừa Mạc trầm thấp, cô có tập trung hết tinh thần, lỗ tai dựng lên cũng chỉ nghe loáng thoáng được vài chữ, ví dụ như “Không cần”, lại ví dụ như “Tính”, lại ví dụ nữa “Vậy được”, không có một câu giá trị, nghe cả nửa buổi cũng không có biện pháp moi được tin gì.

Cuối cùng Giang Thừa Mạc quay lại, ngồi xuống nói: “Buổi tối đi tụ họp với anh.”

“Đi đâu? Với ai?”

“Quán bar Lam Sắc. Đều là người em biết.”

Người Giang Thừa Mạc quen biết thì Tống Tiểu Tây cũng quen biết, trên cơ bản bọn họ đều lớn lên cùng với những người kia. Tống Tiểu Tây còn muốn hỏi chi tiết cuộc gặp gỡ, Giang Thừa Mạc đã rút lá bài mới, Tống Tiểu Tây lập động thủ cướp lại bài: “Anh không cần không nói đạo lý được không? Vấn đề vừa rồi anh vẫn chưa trả lời đấy.”

Giang Thừa Mạc giơ bài lên cao để cô không với tới, chậm rãi liếc nhìn cô một cái, khuôn mặt không chút thay đổi: “Chậm.”

“...”

Tiếp theo vận khí của Tống Tiểu Tây không thấy tốt gì nữa. Mỗi ván cô đều thua, mà yêu cầu của Giang Thừa Mạc quả thực nhàm chán đến quá đáng: “Kể tên hai mươi bốn điều kiện năng lượng mặt trời”(1)

(1) Hai mươi bốn điều kiện năng lượng mặt trời (tiếng Anh là 24 solar terms mình không biết dịch là gì nên cứ giữ nguyên bản cv): Lập xuân (ngày 4, 5 tháng Hai), Vũ thủy (ngày 18, 19 tháng Hai),Kinh trập (ngày 5, 6 tháng Ba), Xuân phân (ngày 20, 21 tháng Ba), Thanh minh (ngày 4, 5 tháng Tư), Cốc vũ (ngày 20, 21 tháng Tư), Lập hạ (ngày 5, 6 tháng Năm), Tiểu Mãn (ngày 21, 22 tháng Năm), Mang chủng (ngày 5, 6 tháng 6), Hạ chí (ngày 21, 22 tháng Sáu, là ngày dài nhất và đêm ngắn nhất trong năm), Tiểu thử (ngày 7, 8 tháng Bảy), Đại thử (ngày 22, 23 tháng Bảy, là khoảng thời gian nóng nhất ở Trung Quốc), Lập thu (ngày 7, 8 tháng Tám)ẳm thử (ngày 23, 24 tháng Tám), Bạch lộ (ngày 7, 8 tháng Chín), Thu phân (ngày 23, 24 tháng Chín), Hàn lộ(ngày 8, 9 tháng Mười), Sương giáng (ngày 23, 24 tháng Mười), Lập đông (ngày 7, 8 tháng Mười một), Tiểu tuyết (ngày 22, 23 tháng Mười một), Đại tuyết (ngày 7, 8 tháng Mười hai), Đông chí (ngày 21, 22 tháng Mười hai), Tiểu hàn (ngày 5, 6 tháng Một), Đại hàn (ngày 20, 21 tháng Một) – vừa tra vừa gõ, xong mà hoa mắt luôn >”””