Mr Đà Điểu Của Tôi - Chương 98

Mr Đà Điểu Của Tôi
Chương 98: Liên hoan ngày tết
gacsach.com

Người tiết lộ thông tin với Cố Quốc Tường tất nhiên không phải Phương Huệ mà là một nhân viên của công ty Kim khí, có thể xem như cấp dưới của ông. Ban đầu người này sống ở khu tập thể kim khí còn bây giờ thì đang ở khu Tân Uyển. Ngày tết, anh ta đi liên hoan với bạn bè ở một nhà hàng nằm trong quảng trường Tân Thế Kỷ thì tình cờ gặp Cố Minh Tịch và Bàng Sảnh đi ngang qua cửa sổ nhà hàng.

Anh ta đã tận mắt chứng kiến Cố Minh Tịch và Bàng Sảnh lớn lên vì vậy không thể quên được gương mặt hai người. Mặc dù đã nhiều năm không gặp gỡ, hai đứa trẻ giờ đây đã trưởng thành nhưng anh ta vẫn có thể nhận ra ngay.

Tối về đến nhà, anh ta đắn đo mãi mới quyết định gọi điện cho Cố Quốc Tường.

***

Cố Minh Tịch thực sự rất bất ngờ trước số lượng họ hàng nhà Bàng Sảnh. Từ mồng một đến mồng năm, không ngày nào không liên hoan tiệc tùng. Anh ngoan ngoãn đi theo Bàng Sảnh tới nhà họ hàng cô, ngoan ngoãn chào hỏi mọi người, ăn cơm và cuối cùng thì ngoan ngoãn nhận tiền lì xì.

Cố Minh Tịch không sao hiểu được quy tắc nhà Bàng Sảnh, cả bên nhà Bàng Thủy Sinh lẫn bên nhà Kim Ái Hoa đều có rất nhiều người lớn lì xì phong bì cho Cố Minh Tịch, coi đó như quà gặp mặt. Về nhà, Bàng Sảnh móc tiền lì xì ra khỏi túi áo anh rồi vui vẻ đếm tiền, nắn nót ghi lại vào vở.

“Trời ơi, cậu em lì xì cho anh những 9 triệu! Chuyện gì đang diễn ra thế này?” Bàng Sảnh lắc đầu thở dài, “Khi nào em họ dẫn bạn trai về nhà, chắc tụi mình chỉ còn nước bán máu mất!”

Sau mấy ngày tết, Cố Minh Tịch nhận được khoảng 150 triệu tiền mừng tuổi, anh thắc mắc hỏi: “Bọn mình đều đi làm cả rồi, sao lại còn được mừng tuổi?”

Bàng Sảnh cười nói: “Vì anh là bạn trai em chứ sao. Nhà em có tục lệ tặng cho người yêu của con cháu một món quà gặp mặt trong lần đầu tiên được dẫn về ăn tết, người nào cũng có suất, bao nhiêu tiền thì tuỳ điều kiện kinh tế của mỗi gia đình. Dù sao cũng có qua có lại mà, sau này vẫn phải trả.”

Cố Minh Tịch nói: “Nhưng em đâu có mừng tuổi cho lũ trẻ?”

Bàng Sảnh trợn mắt, “Em còn chưa lấy chồng mà. Bố mẹ em mừng là được rồi. Lúc nào bọn mình kết hôn, có gia đình riêng thì có tránh cũng không thoát được.”

“Vậy à? Chưa có gia đình thì không cần mừng tuổi sao?” Cố Minh Tịch chợt vỡ lẽ: “Năm nào anh cũng mừng tuổi cho Đậu Đậu.”

Nhắc đến Đậu Đậu, Cố Minh Tịch nhớ đến cú điện thoại chúc tết cậu bé gọi cho anh mấy hôm trước. Thằng bé chúc anh năm mới vui vẻ, Cố Minh Tịch hỏi nó ở chỗ mẹ có vui không, Đậu Đậu liền lí nhí trả lời:

“Mẹ với dượng có em trai em gái rồi ạ. Họ thích em trai hơn.” Đậu Đậu hỏi Cố Minh Tịch: “Thầy Cố, bao giờ thầy mới về Tam Á ạ? Đến lúc đó thầy sẽ đón em về nhà chứ?”

Cố Minh Tịch nói: “Thầy sẽ quay lại đó trước khi kết thúc kỳ nghỉ tết, lúc đó mẹ em sẽ đưa em về Tam Á.”

“Em vẫn có thể tiếp tục ở cùng với thầy chứ?”

“Dĩ nhiên rồi.” Cố Minh Tịch thật lòng không nỡ nói ra rằng mình chỉ còn ở Tam Á nửa năm nữa, chỉ bảo: “Đậu Đậu, em phải ngoan đó, thầy sẽ mang quà về cho em, được không nào?”

“Vâng ạ.” Đậu Đậu thoáng chần chừ rồi nói: “Thầy Cố, thực ra không có quà cũng được, em chỉ cần thầy về thôi.”

Cố Minh Tịch thấy nhói lòng sau khi gác máy. Sau hai năm ở cùng nhau, tình cảm giữa anh và Đậu Đậu đã trở nên sâu nặng. Anh biết Đậu Đậu dựa dẫm vào mình và cũng biết mình đã trở nên lực bất tòng tâm đối với vấn đề nuôi nấng Đậu Đậu sau này.

“Anh đang nghĩ gì thế Cố Minh Tịch?” Giọng Bàng Sảnh kéo anh trở lại thực tại. Cô nhìn anh, cười nói: “Mai mồng 6 rồi, tối mai là bữa liên hoan cuối cùng. Xong là được giải phóng rồi!”

Cố Minh Tịch cười méo xệch: “Vẫn còn một bữa nữa à? Xong thì em cũng hết kỳ nghỉ tết.”

“Anh còn bất mãn gì chứ, chẳng phải ngày nào em cũng kè kè bên anh à?” Cô rúc vào người anh, “Tối mai ăn cơm ở khách sạn Đông Hoa. Ban ngày anh muốn đi mua sắm hay ở nhà?”

Cố Minh Tịch ngẫm nghĩ rồi trả lời: “Ở nhà đi. Thực ra anh thích ở trong phòng với em, tâm sự, nghe nhạc hơn. Thế cũng hay mà.”

“Dễ nuôi ghê.” Bàng Sảnh leo lên giường ôm lấy anh từ phía sau. Cô rất thích ôm anh, dường như cô có thể hấp thụ được nguồn nhiệt lúc nào cũng cuộn trào trong anh để làm giảm bớt bệnh đói khát trên da dẻ mình.

Cô vùi má vào hõm vai anh. Cố Minh Tịch quay sang hôn cô thật nhẹ rồi hỏi: “Tối mai đi ăn với họ hàng thế nào với em vậy?”

“Không phải họ hàng mà là mấy đứa bạn em.” Bàng Sảnh cười khúc khích, “Bọn nó muốn gặp anh, em đồng ý luôn.”

Cố Minh Tịch không khỏi ngạc nhiên: “Bạn em?”

“Vâng.”

“Họ có biết tình hình của anh không?”

“Có.”

Anh không nói gì nữa.

Hôm sau trước khi ra ngoài, Bàng Sảnh chọn quần áo cho Cố Minh Tịch. Trước nay anh chẳng bao giờ để ý đến vấn đề ăn mặc, vậy mà hôm nay lại đưa ra ý kiến của mình.

Áo sơmi vàng nhạt có trần nhung được sơ vin gọn gàng trong quần âu màu đen, thắt lưng đen, đi giày da đen, khoác ngoài là một chiếc áo bành tô lông cừu dáng ngắn màu xám nhạt. Anh quá bảnh bao khiến trái tim Bàng Sảnh loạn nhịp.

Gần như anh chưa bao giờ ăn mặc nghiêm túc như vậy vì kiểu quần áo này khiến anh làm việc rất bất tiện. Bình thường Cố Minh Tịch ăn mặc tương đối thoải mái, nhưng nghĩ là sắp phải gặp mặt các bạn của Bàng Sảnh, anh vẫn mong có thể sánh vai cùng cô trong dáng vẻ đẹp nhất.

“Cố Minh Tịch, anh đẹp trai chết đi được ấy!” Bàng Sảnh đeo thắt lưng, chỉnh lại áo sống cho bạn trai. Tình yêu tràn đầy trong mắt cô, thấy vẻ lúng túng của Cố Minh Tịch, Bàng Sảnh cười hỏi: “Anh có hồi hộp lắm không?”

Anh lắc đầu nhưng không mấy dứt khoát. Bàng Sảnh cười nói: “Vì sắp phải gặp bạn em à? Anh không cần phải hồi hộp đâu, bọn nó đều là những người rất tốt bụng.”

Cố Minh Tịch khẽ thở dài, đáp: “Bàng Bàng, dù sao anh cũng không có tay mà.”

“Ngày xưa anh đã có lần hỏi em là em có thấy rất xấu hổ vì anh không?” Bàng Sảnh giật nhẹ tay áo bành tô của Cố Minh Tịch rồi ngước lên nhìn anh: “Cố Minh Tịch, chính anh đã từng nói là anh chẳng cảm thấy mình có gì đáng xấu hổ mà.”

“Lúc đó còn nhỏ, không hiểu chuyện.” Anh có vẻ bất đắc dĩ, “Bản thân anh thì không sao nhưng hôm nay phải đi gặp bạn em, anh không muốn họ xì xào bàn tán sau lưng em sau khi nhìn thấy anh.”

“Không đâu.” Bàng Sảnh ôm má anh, nhìn thẳng vào mắt anh, “Em còn định sau này đi cùng anh tới tham dự lễ cưới của Dương Lộ và Thịnh Phong. Lúc đó anh sẽ gặp rất nhiều bạn đại học của em. Em còn muốn cùng anh tới tham gia buổi liên hoan của công ty em, đi chơi ở ngoại ô, công ty em nhiều hoạt động lắm! Thậm chí em còn muốn cùng anh tham dự lễ cưới, tiệc tùng của khách hàng, vì anh là bạn trai, tương lai còn có thể là chồng em. Em mong anh có thể hoà nhập với những người em quen biết, gặp gỡ các bạn em. Em tin là mọi người sẽ quý mến anh.”

Thấy hàng lông mày anh vẫn đang cau tít lại, cô giơ tay xoa nhẹ lên đó rồi nói: “Cố Minh Tịch, trước đây anh không như vậy. Hồi xưa anh tự tin hơn bây giờ nhiều.”

Cố Minh Tịch vẫn chăm chăm nhìn vào mắt cô. Dần dần đuôi mắt anh cong lên, đến cả khoé môi cũng nhếch lên, anh nói: “Bàng Bàng, thực ra nếu chỉ có mình anh, anh cũng chẳng bận tâm đâu. Nhưng bây giờ anh với em đang qua lại, nên anh thật lòng muốn làm cho tốt, dù chỉ là một chút cũng được. Anh không sợ mọi người bàn tán sau lưng mình, xưa nay anh không bao giờ để ý đến nó. Điều anh e sợ là mọi người sẽ bàn tán về em bởi vì sự xuất hiện của anh. Vả lại những người đó là bạn em, em không cần phải phủ nhận, nếu chúng ta là một đôi, sớm muộn gì em cũng sẽ gặp phải tình huống này. Chắc chắn sẽ có người tới nói với em là Bàng Sảnh ơi, điều kiện của cậu tốt như vậy mà sao lại đi yêu một người như thế? Có thể người ta cũng chẳng có ác ý gì nhưng em nghe xong chắc chắn sẽ không vui. Nói thật là anh cũng chưa nghĩ ra cách gì để giải quyết vấn đề này, anh không thể cứ trốn trong nhà không bao giờ đi gặp bạn em, nên... Ý anh muốn nói là nếu như quyết định ở bên anh thì sau này em sẽ phải đối diện với rất nhiều vấn đề, em đã bao giờ nghĩ đến chưa?”

Bàng Sảnh cười hì hì thành tiếng: “Cố Minh Tịch, cẩn thận em bán nhà đó, bây giờ anh nói có với không để làm gì hả? Mau đi thôi, sắp muộn rồi!”

Trong lúc thang máy đi xuống, Cố Minh Tịch cứ soi gương mãi, Bàng Sảnh nhón chân chải chuốt lại đầu tóc anh rồi thơm một cái vào má anh, nói: “Đừng soi nữa, đẹp trai lắm rồi! Nếu tham gia “Phi thành vật nhiễu” thì chắc chắn anh sẽ là người không bị ai tắt đèn, lại còn bị đám con gái tranh cướp giành giật!”

Câu nói đùa của Bàng Sảnh làm Cố Minh Tịch phì cười, nói: “Anh được chào đón đến thế cơ à? Vậy anh yêu em là bị thiệt đúng không? Đúng là anh nên thử đăng ký “Phi thành vật nhiễu” xem sao.”

“Quá thiệt ấy chứ, mau đăng ký đi!” Bàng Sảnh lẩm bẩm nói rồi cười, “Anh đi đăng ký thì em bán nhà, tự nhiên kiếm được ba tỷ!”

Bàng Sảnh chở Cố Minh Tịch tới khách sạn Đông Hoa, đi vào khu vực phòng đặt riêng thì nghe thấy tiếng cười nói của cả nam lẫn nữ vọng ra từ trong phòng. Cố Minh Tịch gọi Bàng Sảnh lại hỏi cô: “Bàng Bàng, trông anh thế nào?”

Bàng Sảnh nhìn anh một lượt từ trên xuống dưới, giơ ngón cái rồi tỏ vẻ cổ vũ anh. Sau đó cô mở cửa phòng, ló đầu vào hỏi: “Bọn tớ đến rồi đây, có những ai thế?”

Cố Minh Tịch đứng sau lưng cô, chỉ nghe thấy trong phòng có tiếng hét váng trời. Sau đó cửa phòng bị mở ra một cách thô bạo, rất nhiều người chạy về phía anh. Anh ngạc nhiên nhìn họ, trong lúc còn chưa kịp phản ứng thì đã bị một cô gái tóc ngắn ôm chầm lấy.

“Cố Minh Tịch! A... Đúng là cậu rồi!” Cố Minh Tịch cúi xuống liền thấy gương mặt xinh đẹp của Tưởng Chi Nhã. Đây là lần đầu anh nhìn thấy mái tóc ngắn của cô nên suýt nữa không nhận ra.

Chu Nam Trung đứng cạnh vỗ vai Tưởng Chi Nhã: “Này này, MC Tưởng ơi, cậu coi Cua là không khí đấy à? Ôm bạn trai người ta chặt thế là sao, bắt nạt Cố Minh Tịch không đẩy cậu ra được à?”

“Cứ bắt nạt đấy, cứ bắt nạt đấy! Thì đã làm sao?” Chẳng những Tưởng Chi Nhã không buông tay mà còn ôm chặt Cố Minh Tịch hơn trước, sau đó mới thả tay ra và nói: “Cố Minh Tịch, sao bây giờ cậu đen thui thế? Sắp đen hơn cả công dân Colombia Chu Nam Trung này rồi!”

Cố Minh Tịch ngơ ngác nhìn sang Chu Nam Trung. Đúng là cậu ấy đen hơn trước nhiều, và cũng béo hơn nữa. Xem ra Colombia rất nắng và đồ ăn cũng ngon lành.

Chu Nam Trung bước lên ôm Cố Minh Tịch đúng kiểu đàn ông ôm nhau. Anh đấm mấy cái vào lưng Cố Minh Tịch, nói: “Đã lâu không gặp. Mấy năm nay người anh em chạy đi đâu thế hả?”

Tiếp đó là Uông Tùng, anh cũng tặng một cái ôm mạnh mẽ cho Cố Minh Tịch rồi kéo Lệ Hiểu Yến tới, nói với Cố Minh Tịch: “Người anh em, tháng năm này tớ với Hiểu Yến kết hôn. Lúc đó sẽ gửi thiệp mời cho cậu và tiểu Sảnh, nhớ phải tới chúc mừng đấy!”

Vẻ ngoài của Uông Tùng và Lệ Hiểu Yến không hề thay đổi, chỉ là trông người lớn hơn xưa. Nhìn họ, Cố Minh Tịch hồi lâu mới thốt ra một câu: “Chúc mừng hai cậu, chắc chắn tớ sẽ tới!”

Ngô Mân đi tới trước mặt Cố Minh Tịch, vỗ vai anh: “Còn nhớ tớ không đối thủ cũ?”

Suốt ba năm cấp ba lần nào Ngô Mân và Cố Minh Tịch cũng cạnh tranh nhau vị trí thứ hai của khối. Khi đó Bàng Sảnh đã không còn chú ý đến thành tích của Tiêu Úc Tĩnh nữa vì không ai có thể đuổi kịp cô ấy. Lần nào cô cũng đi hỏi điểm của Ngô Mân rồi lấy làm tiếc thay Cố Minh Tịch, chỉ kém 2, 3 điểm mà không đuổi kịp người kia.

Tâm trạng Cố Minh Tịch cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại, anh khẽ gật đầu, cười nói: “Dĩ nhiên là nhớ.”

Người cuối cùng xuất hiện trước mặt Cố Minh Tịch chính là cô Đới và Tạ Ích. Cô Đới đã rớm nước mắt từ lúc nào, bước tới nhẹ nhàng ôm lấy Cố Minh Tịch rồi nói: “Bây giờ em sống tốt chứ Cố Minh Tịch?”

“Em sống rất tốt cô Đới ạ. Em nói thật!” Đứng trước mặt bao người anh thực sự không muốn khóc, thế nhưng đôi mắt vẫn đỏ lên một cách khó kiểm soát. Cố Minh Tịch cố nén nước mắt, Tạ Ích chạy tới trước mặt anh, vẫn với dáng vẻ rực rỡ sáng chói như trước, gương mặt hoàn hảo không tỳ vết lại được khoác thêm một bộ vest vừa vặn, quả là đẹp trai không tả nổi.

Tạ Ích nhìn Cố Minh Tịch bằng ánh mắt đầy ẩn ý rồi cũng ôm chặt lấy anh. Ôm xong sắc mặt Tạ Ích lập tức thay đổi, đấm mạnh vào bụng Cố Minh Tịch một cái làm anh không khỏi cúi gập lưng xuống vì đau. Mọi người đều bị giật mình, Bàng Sảnh kêu lên: “Tạ Ích cậu làm gì thế hả?!”

“Tớ đánh cậu ta thay cậu!” Tạ Ích nhướng mày nói với Bàng Sảnh: “Chắc chắn cậu không nỡ đánh cậu ta chứ gì? Thằng cha này biến mất suốt mấy năm liền, đánh một cú như thế là còn nhẹ đấy. Lúc cậu ta ở Tam Á phơi nắng ngắm gái mặc bikini có nghĩ tới cậu không?”

“Tạ Ích!” Bàng Sảnh vừa bực vừa cuống, đỡ lấy lưng Cố Minh Tịch rồi hỏi: “Cố Minh Tịch anh có sao không?”

Cố Minh Tịch phải hít một hơi không khí lạnh mới đứng dậy được, lắc đầu nói: “Anh không sao, Tạ Ích chỉ đùa với anh thôi. Em đừng lo!”

Cảm ơn Tạ Ích, cuối cùng nước mắt anh cũng chui hết vào trong rồi!

Mọi người ngồi vào bàn, Bàng Sảnh giúp Cố Minh Tịch cởi áo khoác. Tạ Ích đưa thực đơn cho cô Đới để chọn món, những người khác rôm rả trò chuyện. Cố Minh Tịch lắng nghe để biết được tình hình hiện giờ của những người bạn cũ.

Sau khi học xong nghiên cứu sinh ở trường đại học Vũ Hán, Chu Nam Trung làm ở một công ty xây dựng rồi bị đi đày đến tận Colombia xây dựng nhà máy điện. Đây là lần đầu tiên được về nước ăn tết.

Uông Tùng đang làm việc ở sở lao động thành phố, là một công chức nhà nước nhỏ bé. Lệ Hiểu Yến thì làm ở một đơn vị hành chính sự nghiệp, hai người đã chuẩn bị xong phòng cưới, chuẩn bị kết hôn.

Tưởng Chi Nhã được chuyển tới đài truyền hình thành phố, trước mắt đang dẫn chương trình thời sự, không còn là cô gái dự báo thời tiết nữa.

Ngô Mân thi đỗ nghiên cứu sinh của đại học Thanh Hoa, trước mắt đang học thạc sĩ, sau đó anh còn phải ra nước ngoài tiến tu hai năm. Anh nói sau này mình sẽ làm công tác nghiên cứu khoa học.

Tạ Ích thì không cần nói nữa, anh tốt nghiệp nghiên cứu sinh ở Mỹ rồi về nước xây dựng cơ đồ. Công ty truyền thông đang phát triển rất tốt.

Còn cô Đới thì không còn dạy ở Nhất Trung nữa, cô được chuyển tới Ngũ Trung, thăng chức làm hiệu phó. Sau khi gọi vài món, cô Đới đưa thực đơn cho Tưởng Chi Nhã để lũ trẻ tiếp tục chọn. Sau đó cô cười hỏi Tạ Ích: “Có phải vẫn còn một người chưa tới không?”

Sắc mặt Tạ Ích không được tự nhiên cho lắm, có vẻ hơi sốt sắng. Đúng lúc này cửa phòng được mở ra, Bàng Sảnh và Cố Minh Tịch quay lại nhìn thì thấy một cô gái tóc dài mặc áo choàng trông rất thanh tú đang đứng ngoài cửa. Cô ấy vừa tháo găng tay, khăn quàng vừa cất giọng áy náy: “Xin lỗi mọi người tớ đến muộn!"

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor