Minh Cung Truyện - Chương 15: Kim ốc vô nhân

MINH CUNG TRUYỆN - CHƯƠNG 15:
KIM ỐC VÔ NHÂN 
(Nhà vàng trống trải)
----------------------


Tháng tám năm đó là một mùa thu rất đẹp, vẫn đẹp y như mùa thu nhiều năm về trước. Nhạc Hy cùng Phương Hà đi dạo trong vườn nhà. Cũng từ lâu, Nhạc Hy không nhập cung nữa nhưng cũng nắm bắt được tin tức trong cung. 
Hoàng hậu sảy thai vào đêm tết Nguyên đán, ngay sau khi Hoàng đế sắc phong Trương Trích Hoa làm Thuận Quý phi. Lúc nghe được chuyện này, Nhạc Hy chỉ bật cười. Chuyện này không nằm ngoài dự tính của nàng. Hoàng hậu quả thực đã trúng kế. Nếu đã như vậy, ngôi Hoàng hậu nếu như không phải Thuận Quý phi thì cũng không thể là người khác. Hoàng đế chán ghét Trần Thái Uyển; nếu biết thêm chuyện nàng ta hãm hại Trích Hoa, không biết kiếp số của Trần Thái Uyển sẽ đi đâu về đâu. 

Không biết nghĩ gì, Nhạc Hy lại rút mảnh ngọc tố nguyệt trong tay áo ra ngắm nghía. Vì sao mảnh ngọc của nàng lại giống mảnh ngọc của Hoàng đế? Điều này nàng hoàn toàn không thể lý giải được. Hoàng đế không phải tên là Thiên Quang, người năm xưa nàng gặp. Nàng chỉ biết, miếng ngọc bội - tín vật giữa nàng và người nàng thích, đã nhuốm máu. Nó bị nàng biến thành hung khí hại một mạng người, trở thành cây quyền trượng đưa một người từ ngôi chí tôn nơi lục cung xuống bờ vực sâu thăm thẳm. 
Nghĩ đi nghĩ lại, nàng cũng có chút cắn rứt lương tâm với chuyện của Trần Thái Uyển. Nàng cũng không hiểu vì sao mình muốn giúp Trương Trích Hoa. Phải chăng do bổn phận của một nội gián nên nàng phải như vậy? Hay nàng cũng coi Trích Hoa là tỷ tỷ ruột của mình? Nhưng nhữngđiều này, chính nàng cũng không thể lý giải được. Nàng chỉ biết dù thế nào, nàng cũng là một kẻ nhẫn tâm, ác độc. 
Nhưng kẻ ác độc, lúc nào cũng có nỗi khổ tâm của riêng mình. 
Hoàng hậu thất thế, Hoàng đế cũng không trao quyền quản lý hậu cung cho Thuận Quý phi, mà lại trao cho Thái tôn Thái phi - Hoàng tổ mẫu của mình. Cười gằn, Nhạc Hy tự nhiên cảm thấy chan chát. Cuộc tranh đấu này, Thuận Quý phi vẫn chưa thắng tuyệt đối mà Hoàng hậu cũng chưa thua triệt để. Mà ván đấu chỉ kết thúc khi một trong hai người đó rớt đài thôi. Trong tay Thuận Quý phi vốn có một nước cờ quan trọng- chiếc túi hương do Hoàng hậu tặng. 
Một khi chiếc túi này được đưa ra ánh sáng, ván đấu sẽ xác định được thắng bại. 

Khôn Ninh cung. Trần Thái Uyển đã nửa năm không bước chân ra khỏi cung điện. Suốt cả ngày, nàng chỉ ngồi thêu khăn, đọc sách; còn thời gian thì ngồi ngẩn ngơ trên Thiền các, nhìn về phía những mái vòm cong cong chạm trổ hình long phượng phi vũ tinh xảo của những cung điện xa hoa trong Vạn Thọ cung. 
Thiền các trong Khôn Ninh cung là tòa gác cao nhất trong Tử Cấm Thành, cao hơn cả Cảnh Dương đài diễm lệ trong Từ Ninh cung của Thánh mẫu Hoàng Thái hậu. Từ Thiền các có thể nhìn sang những cung kế bên, trong đó có Vạn Thọ cung và Kim Loan điện - những nơi Hoàng đế thường ngự. Từ lúc bị giam lỏng ở nơi đây, ngồi trên Thiền các đã trở thành một thói quan thường ngày của nàng. 
Tháng tám. Nếu không trông thấy vài khóm cúc hé nở trước cửa điện Kim Loan, Thái Uyển cũng sẽ vô tình quên mất, mùa thu sắp tới rồi. Mấy hôm sau nữa, nàng thấy mấy cung nhân xếp mấy chậu hoa thược dược trước cửa điện. Thược dược? Hoàng đế quả nhiên vẫn chưa quên người con gái đó. Đột nhiên nàng cảm thấy mình vô dụng. Một nữ tử mới gặp hắn có một lần mà đã khắc sâu bóng hình của mình vào trái tim Hoàng đế. Còn nàng, có ở với hắn cả đời, e cũng không thể xóa hết hình bóng người con gái kia khỏi trái tim sắt đá của hắn. 
Mất hứng, Thái Uyển rời khỏi Thiền các. Nhữ Phần đưa tay đỡ Thái Uyển, khẽ cúi xuống nói với nàng: “Nương nương, cầm sư mà Quý phi mời lần trước, lần này tiến cung tiếp tục dạy đàn cho nàng ta. Nếu người thấy buồn chán, có thể bảo nàng ta đến đánh đàn cho người khuây khỏa. Hơn nữa… biết đâu lại nghe ngóng được gì bên chỗ Quý phi thì sao?”
Tự nhiên nghe đến âm nhạc, trong lòng Thái Uyển cũng thấy lạc quan hơn. 
“Được, ngươi bảo kín với cầm sư đó, lát xong qua chỗ của bản cung.” 

Tích Thúy cung.
“Cũng đã lâu rồi chưa gặp, nương nương có vẻ vẫn sống tốt như thế.” Nhạc Hy thản nhiên nói một câu, khiến cho Trích Hoa không biết đây là lời bâng quơ hay là lời giễu cợt. 
Trích Hoa không đàm luận gì đến câu nói của Nhạc Hy, đi thẳng luôn vào vấn đề chính: “Bản cung gọi muội tới đây là có việc cần nhờ muội giúp.” 
Không cần nói nhiều, Nhạc Hy cũng hiểu rõ, Thuận Quý phi trăn trở việc quyền lực hậu cung lúc này. Nghe Thuận Quý phi nói, nàng chỉ mỉm cười rất tự nhiên: “Tiểu nữ nghe nói, hiện nay Thái tôn Thái phi Thiệu Uyên đang nắm giữ quyền quản lý lục cung, bao gồm giữ phượng ấn của Hoàng hậu?”
Thuận Quý phi cười đon đả: “Quả nhiên là Nhạc Hy. Bản cung chưa nói đã đoán được ra chuyện gì rồi.” 
Nhạc Hy cũng cười trừ. Nàng đã quá hiểu Trương Trích Hoa. Trích Hoa là một nữ nhân có quá nhiều tham vọng. Có thể bởi từ nhỏ nàng ta lớn lên trong cung, ngấm dần bản chất của những người trong cung cho nên những điều Trích Hoa mơ ước đều lớn hơn nàng. Nàng ta ước mong ngôi vị Hoàng hậu chứ không ước mong trái tim của Hoàng đế. Trái tim của Hoàng đế đối với Trương Trích Hoa, chỉ là thảm trải đường để nàng ta dễ dàng tới ngôi vị Hoàng hậu hơn mà thôi. 
“Có lẽ lần này tiểu nữ tới là thừa thãi rồi. Quý phi nương nương chắc chắn biết, chỉ có thể lật đổ Hoàng hậu, nương nương mới thực sự chiếm được phần thắng tuyệt đối. Bây giờ nương nương đã đặt được một chân vào phượng vị. Chân còn lại phải phụ thuộc vào…”
Nhạc Hy thoáng ngừng khiến Trích Hoa chờ đợi. 
Phóng túng, Nhạc Hy tới gần Thuận Quý phi khiến nàng ta bất ngờ và kinh ngạc. Nhạc Hy bạo gan cầm tay Trích Hoa lên, cảm nhận thấy rõ bàn tay nàng ta đang run rẩy. Nhạc Hy đưa đầu ngón tay, viết hờ lên bàn tay của Trích Hoa hai chữ “Túi hương” rồi mới lùi xuống. 
“Cũng sắp tết Trung thu rồi. Hôm đó, Thành đại ca rất có thể sẽ xuất hiện. Nương nương hãy phối hợp với huynh ấy ăn ý vào.”
Bóng nàng khuất hẳn khỏi tầm mắt của Thuận Quý phi. 
Đương nhiên những chuyện tiếp theo ra sao, do Thuận Quý phi tính toán. 
Ra khỏi Tích Thúy cung, Nhạc Hy trông thấy một cung tỳ gương mặt thanh tú đi tới bên mình. Gương mặt cung tỳ khiến nàng cả kinh. Người này nàng gặp ở đình Diệp Noãn - cung tỳ của Hoàng hậu. Rất nhanh, nàng lấy lại tinh thần, cất giọng hỏi trước: “Vị tỷ tỷ này là…” 
Nhữ Phần nở nụ cười hòa nhã đoan trang: “Thẩm tiểu thư, nô tỳ là Nhữ Phần ở bên cạnh Hoàng hậu nương nương. Hoàng hậu nương nương hơi buồn chán, nghe tin tiểu thư nhập cung nên muốn mời tiểu thư đến đàn cho khuây khỏa.”
Nhạc Hy có tính đa nghi, lại hay đề phòng người khác. Nàng lo không biết lần này Trần thị lại định bày túi hương gì để hại nàng đây? Nhưng nàng tự cười trong bụng. Ha, độc chiêu túi hương của Trần Thái Uyển, nàng đã phá được, còn phải khiếp sợ một ả hậu thất thế sao? Không chút sợ hãi, Nhạc Hy cười đáp: “Được!”

Khôn Ninh cung đại điện. 
“Thần nữ Thẩm thị tham kiến Hoàng hậu nương nương. Hoàng hậu thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế.” Nhạc Hy chu toàn đại lễ với Hoàng hậu. 
Ở khoảng cách gần, Nhạc Hy nhìn rõ đôi mắt u buồn, gương mặt hốc hác, thân hình tiều tụy của Trần Thái Uyển. Phong thái và khí chất nàng ta hoàn toàn khác với Thuận Quý phi. Trần Thái Uyển phất tay cho Nhạc Hy đứng dậy, dường như dưới cái phất tay đó ẩn chứa sự mệt mỏi có giấu cũng không được. Nàng ta nói: “Hôm nay, bản cung nghe nói Thuận Quý phi triệu kiến ngươi. Vừa hay, bản cung hơi buồn nên muốn nghe đàn một chút.”
Lúc nói câu này, tay nàng ta chỉ về cây đàn đặt nằm ở góc tẩm điện. Nhạc Hy thuận mắt nhìn về phía cây đàn Thái Uyển chỉ. Đó là đàn vân hòa loại tốt. Nhìn chất gỗ và hoa văn trên đàn, Nhạc Hy dễ dàng nhận ra đây là đàn vân hòa cổ, chỉ có trong cung. Nhữ Phần nhanh nhẹn đi lấy cây đàn rồi sai thị tỳ xếp ghế, bày chỗ để Nhạc Hy ngồi đàn. Nhạc Hy nhìn cây đàn phủ bụi, khẽ miết qua dây đàn rồi hỏi: “Không biết Hoàng hậu muốn thần nữ gảy đoạn ca gì?”
“Tùy ý ngươi.” Hoàng hậu nói. 
Nhạc Hy bắt đầu gảy đàn. 
Có một nàng giai nhân chừ, bồi hồi đi lại mãi thôi. 
Hồn vảng vất mà không về chừ, vóc hình khô héo đơn côi. 
Từng hứa sớm đi mà tối lại chừ, vui yến tiệc mà quên nhau. 
Lòng đoạn tuyệt mà chẳng đoái hoài chừ, cùng ai hợp ý tâm đầu. 

Thiếp nhớ nhung mà âu sầu chừ, vẫn giữ một mối thành tâm. 
Chờ chiếu cố mà tiếp kiến chừ, được lời ngọc mà chịu vâng. 
Nghe tiếng hư mà tưởng thực chừ, ở ly cung tại Thành Nam. 
Bữa đạm bạc mà tự soạn chừ, nhưng người từng chẳng muốn giá lâm. 
Chỉ một mình mà trầm tư chừ, trời nổi gió mà ầm ầm. 
Lên đài lan mà trông xa chừ, chỉ thất vọng mà bần thần. 
Mây bốn phía mà che khuất chừ, trời âm u mà xa xăm. 
Nghe sấm dậy mà râm ran chừ, ngỡ tiếng người ra thăm. 
Nơi khuê phòng mà gió lộng chừ, thổi màn lay động bâng khuâng. 
Cành quế đan mà rối rít chừ, hương nồng đượm mà toả lan. 
Công tụ hội mà ôn tồn chừ, vượn đen hót mà dài ngân. 
Phí thuý chấp cánh mà họp bầy chừ, phượng loan lượn bắc rồi nam. 

Tâm sầu muộn mà không nguôi chừ, tà khí thổi mà lạnh lùng. 
Xuống đài lan mà nhìn quanh chừ, bồi hồi dạo chốn thâm cung. 
Chính điện cao chọc tới trời chừ, thảy nguy ngất trong không trung. 
Dừng chân đứng dưới mái đông chừ, nhìn tinh vi lộng lẫy khôn cùng. 
Đẩy cửa ngọc lay động khuyên vàng chừ, tiếng vang vang vọng tựa chuông rung. 

Trạm khắc mộc lan làm rui chừ, trang trí văn hạnh làm rường. 
Vô số cột được bài trí chừ, xếp đan xen mà linh lung. 
Lấy gỗ quý mà làm đầu chừ, dựng rải rác trong phòng không. 
Có thể lấy gì so sánh chừ, núi Tích Thạch sừng sững giương. 
Năm sắc cùng nhau tương chiếu chừ, ánh toả xán lạn huy hoàng. 
Xếp đá hoa trên nền gạch chừ, tựa mai rùa vẽ hoa văn. 
Treo lụa bạch làm màn che chừ, rủ tơ Sở làm dây chăng. 

Nâng then cửa bước ung dung chừ, ngắm Khúc Đài sao mênh mông. 
Hạc trắng kêu nghe thảm thiết chừ, chim lẻ trên cành mỏi trông. 
Trời hoàng hôn lòng đứt tuyệt chừ, một mình buồn bã phòng không. 
Trăng cao soi bóng lẻ loi chừ, đêm thanh tàn chốn thâm cung. 
Lấy đàn biến tấu nhã khúc chừ, giải nỗi sầu mà lại chẳng xong. 
Chuyển theo âm chuỷ lưu loát chừ, tiếng nhẹ nhàng mà du dương. 
Suốt khúc đàn tỏ tâm tình chừ, bao ý mạnh mẽ trào dâng. 
Chung quanh buồn rơi lệ chừ, nước mắt chảy ướt dọc ngang. 
Nén lòng lại thêm nghẹn ngào chừ, xỏ giày đứng dậy bàng hoàng. 
Nâng tay áo mà che mặt chừ, hối lỗi xưa để tai ương. 
Mặt mũi nào mà xuất hiện chừ, lòng tủi thẹn lại lên giường. 
Vò cỏ thơm mà làm gối chừ, đệm trải lan mà ngát hương. 

Vừa thành giấc mà mộng tưởng chừ, phách tới bên cạnh quân vương. 
Hoảng sợ tỉnh mà không thấy chừ, hồn như mất gì kinh hoàng. 
Nghe gà gáy mà sầu bi chừ, dậy ngước nhìn trăng sáng trong. 
Xem các sao la liệt xếp chừ, Tất, Mão ló tại phương đông. 
Ngóng trong sân ảm đạm chừ, tựa tiết thu phủ dày sương. 
Đêm đằng đẵng như năm dài chừ, nhớ bứt rứt mà chẳng thể nguôi lòng. 
Hết đi rồi đứng đợi sáng chừ, bình minh dần toả bừng bừng. 
Thần thiếp trộm buồn tủi chừ, đến già chẳng dám quên quân vương.
Hoàng hậu đương nhiên dễ dàng biết, điệu ca này là Trường Môn phú của Trường Khanh. Âm điệu Trường Môn phú da diết, nỉ non, thê lương, bồi hồi. Tiếng ca Trường Môn phú như đánh trúng vào nỗi lòng của Thái Uyển lúc bấy giờ, khiến nàng bất giác chau mày rơi lệ. 
Nhữ Phần bước tới gần nàng, ân cần gọi: “Nương nương…”
Thái Uyển phất tay cho Nhữ Phần lui xuống, rồi hỏi Nhạc Hy: “Ngươi có thấy bản cung giống Trần A Kiều [2] không?” Nàng ta dường như sắp khóc, nhưng lại cười nhếch một tiếng: “Ha, kể ra bản cung và Trần A Kiều đều họ Trần, cũng trùng hợp thật đấy nhỉ?” 
A Kiều trông vọng từ Trường Môn cung, nàng thì hoài niệm tại Thiền các. Trần A Kiều bị Vệ Tử Phu [3] hạ gục, còn Trần Thái Uyển nàng thì thảm bại dưới tay Trương Trích Hoa. 
Vậy có phải nàng rất giống A Kiều không? 
Nhạc Hy mỉm cười thanh tao như gió xuân ấm áp: “Nương nương cho rằng, Trương Quý phi là hiện thân của Vệ Tử Phu sao?” 
Khẽ gật đầu ấm ức, Trần Thái Uyển chỉ im lặng. 
Nhạc Hy lại bật cười: “Vệ Tử Phu có lợi hại cũng phải cắn răng chịu thua Lý phu nhân khuynh quốc khuynh thành đấy. Cho nên trong trận chiến chốn hậu cung, Vệ Tử Phu có thắng được tuyệt đối đâu? Sao nương nương lại chọn vai Trần A Kiều để diễn? Người nên chọn vai Lý Phu nhân [4] mới đúng.”
Mấy lời của Nhạc Hy càng khiến Hoàng hậu mơ hồ hơn. Nàng liền ngẫm kỹ lời Nhạc Hy. 
Phải, dù Thuận Quý phi có lợi hại, dù gần đây đúng là Hoàng đế bàn với Dương Nhất Thanh chuyện phế hậu nhưng nàng chưa gục ngã. Ít nhất nàng vẫn là Hoàng hậu, vẫn tôn quý hơn Thuận Quý phi. Trần A Kiều còn nghĩ ra cách nhờ người viết Trường Môn phú để đổi thay số phận, chẳng lẽ nàng lại ngồi nguyên trong Khôn Ninh cung này chờ đến ngày bị phế truất sao? 
Rũ bỏ gương mặt u ám, Hoàng hậu nở nụ cười: “Đại tiểu thư Thẩm gia thật là người có tâm cơ. Thiên hạ chỉ nói Trương thị kia là đệ nhật tài nữ, bản cung nghĩ tiểu thư mới xứng đáng với vị trí này.” 
Nhạc Hy cười thầm trong lòng. Nàng thừa biết rằng mấy lời Thái Uyển nói chỉ là để lôi kéo nàng về cùng hội cùng thuyền với nàng ta. Nhưng có một điều Thái Uyển sẽ không bao giờ biết: Nhạc Hy sẽ vĩnh viễn đứng về phía Trương thị. 
Nhạc Hy trước khi rời Khôn Ninh cung chỉ để lại một câu duy nhất: “Trường Môn phú, tết Trung thu.” 
Lúc Nhạc Hy rời khỏi Khôn Ninh cung đã là chiều tà. Khi ấy không gian đã nhuộm một màu buồn bã. Xa xa, Nhạc Hy nghe rõ tiếng chim lợn trời kêu từng tiếng. Mẫu thân nói với nàng, tiếng kêu này không may mắn. 
Có lẽ Khôn Ninh cung sắp đổi chủ rồi. 
Nhạc Hy khẽ thở dài một tiếng. Nghĩ đến dáng vẻ tiều tụy, dung nhan tàn điêu của Thái Uyển, Nhạc Hy lại động lòng trắc ẩn. Thái Uyển rơi vào tình thế này là do nàng. Cùng thê thảm như một chuyện của ngàn năm trước: Bình Dương công chúa dâng Vệ Tử Phu cho Hán Vũ đế khiến Trần A Kiều thất sủng. Tuy Nhạc Hy đã trở thành “Bình Dương công chúa” thứ hai, khiến cho Trần Thái Uyển mất đi hết thảy. Nhưng gặp Thái Uyển đau khổ hôm nay, nàng lại động lòng mà rũ bỏ vai Bình Dương công chúa, làm một Tư Mã Tương Như cứu vãn tình yêu mong manh cho A Kiều bằng bài phú Trường Môn. 
Nhạc Hy biết rõ, lần này Thái Uyển sẽ thua - đúng theo những gì nàng bày sẵn. Song ở phút cuối, nàng vẫn muốn cho Thái Uyển cảm nhận tình yêu ít ỏi, dù chỉ là chút cảm thông của Gia Tĩnh. Cũng coi như đó là một cách để trả món nợ trần gian cho nàng ta. Nhạc Hy hại nàng ta một lần, giờ giúp lại một lần, coi như công bằng. 


[2] Trần A Kiều: Hoàng hậu của Hán Vũ đế. Với vai trò quan trọng trong việc lên ngôi của Hán Vũ Đế, Trần hoàng hậu là một trong những vị Hoàng hậu nổi tiếng nhất Trung Quốc. Giai thoại chuyện tình giữa bà và Hán Vũ Đế trở thành điển tích, được gọi là Kim ốc tàng Kiều (金屋藏嬌; nhà vàng cất người đẹp).
Theo quyển tiểu thuyết lịch sử Hán Vũ cố sự (漢武故事) thì Trần Hoàng hậu tên thật là Trần A Kiều (陳阿嬌), còn các bộ sử như Sử ký và Hán thư đều không công nhận tên này.
[3] Vệ Tử Phu: Hiếu Vũ Tư hoàng hậu (chữ Hán: 孝武思皇后; ? - 91 TCN), hay còn được gọi là Vệ Tư hậu (衛思后), là vị Hoàng hậu thứ hai dưới triều hoàng đế Hán Vũ Đế Lưu Triệt trong lịch sử Trung Quốc. Bà là sinh mẫu của Lệ thái tử Lưu Cứ, tỷ tỷ cùng mẹ khác cha với Đại tướng quân Vệ Thanh, di mẫu của danh tướng Hoắc Khứ Bệnh, tằng tổ mẫu của Hán Tuyên Đế Lưu Tuân.
Bà là Hoàng hậu tại ngôi với thời gian dài nhất trong lịch sử nhà Hán, với 38 năm giữ ngôi vị Hoàng hậu. Đồng thời, bà cũng là Hoàng hậu tại ngôi với thời gian dài thứ nhì trong lịch sử Trung Quốc, chỉ sau 42 năm tại ngôi của Hiếu Đoan Hiển hoàng hậu Vương Hỉ Thư, hoàng hậu dưới triều Minh Thần Tông. Trong một thời gian dài, Vệ hoàng hậu và cả gia tộc họ Vệ đã đạt tới đỉnh cao vinh quang quyền lực nhưng đến cuối cùng phải chịu kết thúc bi thảm.
Vệ hoàng hậu cũng là vị Hoàng hậu đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc có thụy hiệu riêng biệt, dần là tiền đề cho việc Hoàng hậu có thụy hiệu cho riêng mình, không còn phụ thuộc hoàn toàn vào thụy hiệu của chồng nữa.
[4] Lý phu nhân (chữ Hán: 李夫人), không rõ năm sinh năm mất, còn được biết với thụy hiệu là Hiếu Vũ hoàng hậu (孝武皇后), người ở Trung Sơn nay là Định Châu (定州) tỉnh Hà Bắc (河北), giỏi ca múa. Bà là một phi tần rất được sủng ái của Hán Vũ Đế Lưu Triệt nhà Tây Hán. Theo Hán Thư, Hoàng hậu Vệ Tử Phu được Vũ Đế sủng ái, song đến tuổi già thì sắc đẹp suy giảm, nhà vua muốn chọn một người đẹp vào cung. Khi đó, anh của Lý phu nhân là Lý Diên Niên (李延年), một người giỏi âm nhạc nổi tiếng đời Hán được hầu trong nội điện. Lý phu nhân sinh và mất vào thế kỷ 2 Trước công nguyên. Về năm mất của bà, sử gia ước đoán rằng bà mất khoảng giữa năm Thái Sơ (太初) nguyên niên (năm 104 TCN) đến năm Thái Sơ thứ 4 (năm 101 TCN). Sử ký nói là Lý phu nhân mất sớm (蚤卒; tảo tuất), Hán thư nói là trẻ mà mất sớm (少而蚤卒; thiếu nhi tảo tuất), chứng tỏ khi mất Lý phu nhân còn rất trẻ.

[1] Trường Môn phú (Tư Mã Tương Như)
Phù hà  nhất giai nhân hề, bộ tiêu dao dĩ tự ngu. 
Hồn du dật nhi bất phản hề, hình khô cảo nhi độc cư. 
Ngôn ngã triêu vãng nhi mộ lai hề, ẩm thực lạc nhi vong nhân. 
Tâm khiểm di nhi bất tỉnh cố hề, giao đắc ý nhi tương thân. 

Y dư chí chi mạn ngu hề, hoài trinh xác chi hoàn tâm. 
Nguyện tứ vấn nhi tự tiến hề, đắc thượng quân chi ngọc âm. 
Phụng hư ngôn nhi vọng thành hề, kỳ Thành Nam chi ly cung. 
Tu bạc cụ nhi tự thiết hề, quân tằng bất khẳng hồ hạnh lâm. 
Khuếch độc tiềm nhi chuyên tinh hề, thiên phiêu phiêu nhi tật phong. 
Đăng lan đài nhi dao vọng hề, thần hoảng hoảng nhi ngoại dâm. 
Phù vân uất nhi tứ tái hề, thiên yểu yểu nhi trú âm. 
Lôi ân ân nhi hưởng khởi hề, thanh tượng quân chi xa âm. 
Phiêu phong hồi nhi khởi khuê hề, cử duy ác chi xiêm xiêm. 
Quế thụ giao nhi tương phân hề, phương khốc liệt chi ngân ngân. 
Khổng tước tập nhi tương tồn hề, huyền viên khiếu nhi trường ngâm. 
Phí thuý hiếp dực nhi lai tuỵ hề, loan phụng tường nhi bắc nam. 

Tâm bằng y nhi bất thư hề, tà khí tráng nhi công trung. 
Hạ lan đài nhi chu lãm hề, bộ thung dung ư thâm cung. 
Chính điện khối dĩ tạo thiên hề, uất tịnh khởi nhi khung sùng. 
Gian tỷ ỷ ư đông sương hề, quan phù mỹ mỹ nhi vô cùng. 
Tễ ngọc hộ dĩ hám kim phô hề, thanh tăng hoành nhi tự chung âm. 

Khắc mộc lan dĩ vi suy hề, sức văn hạnh dĩ vi lương. 
La phong nhung chi du thụ hề, ly lâu ngô nhi tương sanh. 
Thi khôi mộc chi bạc lô hề, uỷ sâm si dĩ khang lương. 
Thì phảng phất dĩ vật loại hề, tượng Tích Thạch chi tương tương. 
Ngũ sắc huyễn dĩ tương diệu hề, lạn diệu diệu nhi thành quang. 
Trí thác thạch chi linh bích hề, tượng đại mội chi văn chương. 
Trương la ỷ chi mạn duy hề, thuỳ Sở tổ chi liên cương. 

Phủ trụ my dĩ thung dung hề, lãm Khúc Đài chi ương ương. 
Bạch hạc khiếu dĩ ai hiệu hề, cô thư trĩ ư khô dương. 
Nhật hoàng hôn nhi vọng tuyệt hề, trướng độc thác ư không đường. 
Huyền minh nguyệt dĩ tự chiếu hề, tồ thanh dạ ư động phòng. 
Viện nhã cầm dĩ biến điệu hề, tấu sầu tứ chi bất khả trường. 
Án lưu chuỷ dĩ khước chuyển hề, thanh ấu diểu nhi phục dương. 
Quán lịch lãm kỳ trung tháo hề, ý khảng khái nhi tự ngang. 
Tả hữu bi nhi thuỳ lệ hề, thế lưu ly nhi tòng hoành. 
Thư tức ấp nhi tăng hy hề, sỉ lý khởi nhi bàng hoàng. 
Du trường duệ dĩ tự ế hề, sổ tích nhật chi khiên ương. 
Vô diện mục chi khả hiển hề, toại đồi tứ nhi tựu sàng. 
Đoàn phân nhược dĩ vi chẩm hề, tịch thuyên lan nhi thần hương. 

Hốt tẩm mị nhi mộng tưởng hề, phách nhược quân chi tại bàng. 
Dịch ngụ giác nhi vô kiến hề, hồn vương vương nhược hữu vong. 
Chúng kê minh nhi sầu dư hề, khởi thị nguyệt chi tinh quang. 
Quan chúng tinh chi hàng liệt hề, Tất, Mão xuất ư đông phương. 
Vọng trung đình chi ái ái hề, nhược quý thu chi giáng sương. 
Dạ mạn mạn kỳ nhược tuế hề, hoài uất uất kỳ bất khả tái canh. 
Đạm yển kiển nhi đãi thự hề, hoang đình đình nhi phục minh. 
Thiếp nhân thiết tự bi hề, cứu niên tuế nhi bất cảm vong