Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc - Chương 231

Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc
Miêu Mao Nho
www.gacsach.com

Chương 231

Edit: Nhi Huỳnh

Có thị nữ đi tới mời hai người bọn họ đi vào nghỉ ngơi, Phong Quang và Thanh Ngọc đều từ chối, bọn họ đang đợi một cái kết quả, cũng chỉ mới qua mười phút mà thôi lại như đã đợi một thế kỷ dài, Chấp Kiếm trở lại, trênngười hắn cõng Tôn Nhất Đao đã bị chặt đứt một cánh tay, đó là tay phải cầm kiếm.

Nghe tiếng máu rơi tí tách, Phong Quang đỡ tường, đầu choáng mắt hoa.

Tôn Nhất Đao cũng chỉ cười cười, cho dù trên trán ông toàn là mồ hôi lạnh, “Yên tâm đi, tiểu nha đầu, ta còn chịu đựng được.”

“Tôn tiền bối bị thương nặng, đừng nói.” Chấp Kiếm nhìn Thanh Ngọc, “Thanh Ngọc, nơi này chỉ có ngươi biết y thuật, ngươi tới trị liệu cho Tôn tiền bối đi.”

“Được.” Thanh Ngọc theo Chấp Kiếm đi vào, bước chân lại dừng, “Hạ Phong Quang... ngươi đi vào cùng ta đi.”

“Thanh Ngọc, hắn cố ý...”

Thanh Ngọc không đáp lại lời này, hắn nắm tay Phong Quang, “Chúng ta vào thôi.”

Tiết Nhiễm cố ý, cố ý giữ một mạng cho Tôn Nhất Đao, lại cố ý chém đứt tay phải của ông, đối với một kiếm khách mà nói, không có gì đau khổ hơn việc không thể dùng kiếm.

Phong Quang nhịn không được mà phát run, mấy ngày qua đến giờ phút này, người cùng nàng đồng giường cộng chẩm, người sẽ dịu dàng gọi tên nàng như vậy... Nàng bỗng nhiên phát hiện chình mình hoàn toàn khônghiểu biết hắn, đúng vậy, ma giáo giáo chủ trước đây là hắn, sư phụ Nam Cung Ly cũng là hắn, có lẽ... có lẽ thân phận Tiết Nhiễm này, cũng là giả.

Phong Quang ấn ấn đầu đang đau đớn, “Hệ thống, ta muốn ngừng hẳn nhiệm vụ.”

“Nhiệm vụ một khi bắt đầu thì không thể ngừng lại.”

“Thanh trừ tình cảm đối với Tiết Nhiễm của ta.”

“Nhiệm vụ chưa kết thúc, không thể chấp hành.”

Phong Quang thở ra một hơi, nàng mệt mỏi giơ tay che mắt lại, “... Dùng bao nhiêu điểm mới có thể đổi lại tay phải Tôn Nhất Đao?”

“không có hạng mục phục vụ này.”

Hệ thống liên tiếp trả lời, đánh vỡ mọi ảo tưởng của nàng.

Phong Quang choáng đầu hoa mắt đứng một canh giờ trước cửa phòng, bọn thị nữ bưng chậu nước trong đi vào, lại bưng chậu máu loãng đi ra, mùi máu tươi đó vờn quanh chóp mũi của nàng, không ngừng làm nàng tưởng tượng lại một màn hình ảnh Tiết Nhiễm chém đứt tay phải của Tôn Nhất Đao, càng tưởng tượng, cảm giác bất lực trong lòng nàng càng lớn mạnh.

Lại như đã qua rất lâu sau đó, Thanh Ngọc từ trong phòng đi ra, hắn là một người yêu sạch sẽ, nhưng bây giờ, trên quần áo lây dính rất nhiều vết máu hắn cũng không thèm quan tâm, “Thương thế Tôn tiền bối đã ngừng.”

“Vậy sao?” Nàng cúi đầu, sắc mặt hờ hững.

“Mặt của ngươi rất tái, ngươi cần nghỉ ngơi.”

“Vậy còn ngươi?” Phong Quang nâng mắt, trong mắt nàng như một hồ nước tĩnh lặng, “Ngươi không cần nghỉ ngơi sao?”

Thanh Ngọc nói: “Chúng ta đều cần nghỉ ngơi.”

Phong Quang cười một chút, còn khó coi hơn so với khóc.

Chấp Kiếm an bài phòng khách cho họ, hắn nói lúc hắn đuổi tới nơi đãkhông thấy Tiết Nhiễm, cũng không thấy hai người Quan Duyệt Duyệt và Nam Cung Ly, có lẽ bọn họ đã rời khỏi cốc, nhưng Phong Quang không cảm thấy lòng mình thư thả một chút nào, có một giọng nói trong đầu nàng, Tiết Nhiễm còn ở bên cạnh nàng.

Trong đánh giá của mọi người, Đông Phương Dạ là một người yêu thích hưởng lạc, như vậy sẽ không có ai sẽ hoài nghi, phủ đệ của hắn là địa phương cực kỳ an toàn, Tôn Nhất Đao có thể dưỡng thương ở trong này làkhông còn gì tốt hơn được nữa, Đông Phương Dạ kêu Chấp Kiếm lấy ra rất nhiều dược liệu quý giá, cũng ít nhiều nhờ những thứ này, Tôn Nhất Đao sau khi hôn mê mười ngày cuối cùng cũng tỉnh lại.

Đối với chuyện mất đi một cánh tay, biểu hiện của Tôn Nhất Đao là thật sựkhông sao cả, trái lại ông thậm chí còn an ủi Phong Quang và Thanh Ngọc, ông chỉ cần có thể uống rượu là được, thanh danh đã có, nghĩa hiệp cũng có, có thể cầm kiếm hay không cũng không sao cả.

Ông không nói cho Phong Quang, câu nói mà Tiết Nhiễm đã nói lúc chặt cánh tay ông.

“Ngươi để thứ quan trọng nhất của ta chạy mất, vậy ta đây cũng có qua có lại, hủy đi cánh tay cầm kiếm này của ngươi.”

Khi đó Tiết Nhiễm mỉm cười, dừng bảo kiếm Tôn Nhất Đao đánh rơi lên, chém đứt tay ông.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor