Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc - Chương 219

Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc
Miêu Mao Nho
www.gacsach.com

Chương 219

Edit: Nhi Huỳnh

Sau khi trở lại Đường môn, Phong Quang có nghĩ đến chuyện trực tiếp đitìm Nam Cung Ly, nhưng Nam Cung Ly và Quan Duyệt Duyệt lại không trở về Đường môn, chỉ có một mình Thanh Ngọc quay về, hắn nói Quan Duyệt Duyệt và Dịch Vô Thương rời khỏi Ba Thục trước, thật ra mọi người đều đoán được, Quan Duyệt Duyệt không muốn trở về cố Nhân cốc, cho nên mớiđi trước một bước.

Phong Quang hết cách, lòng nhớ nhà đã như tên tự bắn, thầm nghĩ trở về xác nhận sự tình thật giả, may mà có Tiết Nhiễm giúp nàng chuẩn bị hết thảy, nếu không nói không chừng nàng thật sự có thể đi bộ trở về, Tiết Nhiễm nhờ Đan Nhai phái người đưa Thanh Ngọc trở về cố Nhân cốc, hắn cùng Phong Quang hai người đi Giang Nam, trước khi đi, Tiết Nhiễm dặn dò nói: “Thanh Ngọc, thuốc của Duyệt Duyệt để ở trong thư phòng của ta, Duyệt Duyệt trở về thì nhớ đem thuốc đưa cho Duyệt Duyệt.”

“Vâng, sư phụ.” Thanh Ngọc gật gật đầu, lại nhìn Phong Quang, cuối cùng mọi chuyện đã xong mới cùng người mà Đan Nhai phái tới đi mất.

Nỗi đau diệt môn, người ngoài có nói gì đi nữa cũng không có cách nào giảm bớt tâm tình thống khổ đó, Thanh Ngọc rất hiểu cảm giác ấy.

Phong Quang đầu óc trống rỗng nghe được lời của Tiết Nhiễm, bỗng nhiên hỏi: “Quan Duyệt Duyệt vì sao phải uống thuốc?”

“Duyệt Duyệt bị bệnh tim từ nhỏ, mỗi thàng đều phải uống thuốc.”

Phong Quang bỗng nhiên cảm thấy một trận khủng hoảng, nàng đã xem trước xem sau rất nhiều lần nguyên văn mà hệ thống đưa cho nàng, khônghề có tình tiết Chiết Kiếm Lâu bị diệt, tất nhiên cũng không có đoạn Quan Duyệt Duyệt bị bệnh tim, đúng vậy, bất luận là thế giới nào, bởi vì mọi chuyện phát sinh, Hạ Phong Quang sẽ không là Hạ Phong Quang ban đầu, cho nên ít nhiều sẽ sinh ra hiệu ứng bươm bướm dẫn đến tình tiết thay đổi, nhưng loại thay đổi ảnh hưởng đến thiết lập của nữ chính như thế này, là chưa từng có.

“Phong Quang, sao vậy?” Tiết Nhiễm thấy trên trán nàng toát ra mồ hôi lạnh, không khỏi quan tâm hỏi.

Nàng lắc đầu, “Ta chỉ là... muốn về nhà nhanh chút thôi.”

“Chúng ta ra roi thúc ngựa, không đến mười ngày là đến.”

“Ừ...”

Phong Quang vốn tưởng, dọc theo đường đi không nghe thấy tin tức chuyện Chiết Kiếm Lâu gặp chuyện không may từ người đi đường, tức chứng minh tin lệnh đồ sát này là giải, chỉ là Mộc Lưu Niên thích thú cố ý đùa nàng, nhưng đến khi nàng đứng trước cửa lớn của Chiết Kiếm Lâu, cảm giác vô lực và đau thương ấy cắn nuốt cả người nàng.

Mùi máu tươi... mùi máu tươi nồng nặc...

Tiết Nhiễm đỡ nàng, hai mắt lộ ra thương xót, “Phong Quang, nàng khôngcần đi vào, để ta vào là được rồi.”

“không... ta muốn vào!” Nàng hất tay hắn ra, do dự hồi lâu mới để tay lêntrên cửa lớn, chỉ đẩy nhẹ như vậy, cửa mở.

Máu rải trên mặt đất đã khô, âm thanh ruồi bọ ong ong bị máu tươi hấp dẫn mà đến quấy rầy người khác, ngay tại trong vũng máu, thi thể khắp nơi.

Nha hoàn của nàng, vú nuôi của nàng, nữ đầu bếp trong phòng bếp... Tất cả mọi người nàng đều nhận ra, nàng run rẩy, từng bước một đi đến đại sảnh, phụ thân nàng vẫn như trước đây ngồi ở trên ghế, chỉ là, ông sẽ không bao giờ có thể dùng cái loại biểu tình uy nghiêm kia mà thở dài vì không thể làm gì nàng nữa.

Phong Quang vô lực ngồi xổm xuống trước mặt Hạ Triều, thật cẩn thận dùng tay chạm vào ông, “Cha... con về rồi... mặt của con tốt lắm, cha không cần lo lắng con không gả đi được... cha, cha mở mắt nhìn con được không...”

“Phong Quang...” Tiết Nhiễm ôm nàng vào lòng, hắn vốn không giỏi nói chuyện, trước cảnh tượng như thế, hắn lại không biết nên nói gì để có thể an ủi nàng, chỉ có thể ôm nàng vào lòng, nói cho nàng biết bất luận như thế nào, đều có hắn ở đây.

“Ta không hiểu...” Phong Quang nghẹn ngào, nàng xiết chặt y phục của hắn, nước mắt lã chã rơi xuống, “Vì sao hắn muốn giết cả nhà ta... là vì... là vì ta đắc tội với hắn sao?”

“không liên quan đến nàng.” Bộ dạng nàng khóc làm cho cõi lòng người ta tan nát, Tiết Nhiễm chỉ cảm thấy trái tim mình bị níu lại nặng nề, hắn lau đinước mắt của nàng, dịu dàng nói: “Cách ma giáo làm việc luôn luôn như thế, Chiết Kiếm Lâu là danh môn chính phái, nhất định cũng là cái đinh trong mắt của Nam Cung Ly.”

“không phải... ngươi không hiểu...” không hiểu Dịch Vô Thương chính là Nam Cung Ly, không hiểu Nam Cung Ly chán ghét nàng, “Là ta hại nhiều người như vậy, là ta sai...”

Cuối cùng, nàng gào khóc trong lòng hắn.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor