Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc - Chương 210

Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc
Miêu Mao Nho
www.gacsach.com

Chương 210

“Còn không phải tại ngươi sao!” Nhắc tới chuyện này, Phong Quang liền tức giận, “Nói tăng cường phòng ngự làm gì thế? Kết quả để Nam Cung Ly kia đi lại tự nhiên ở Đường môn, còn bắt ta đi, hắn đưa ta đến mật thất muốn đem ta biến thành cái khiên bằng thịt người, may là Tiết Nhiễm cứu ta, nếu không bản tiểu thư hôm nay đã nằm lại Đường môn của các ngươi rồi!”

“Cái này... là Đường môn giám thị không nghiêm.” Đan Nhai cũng không biết cách giao tiếp với loại người có tính đại tiểu thư như thế này, chỉ có thể người ta nói cái gì thì hắn trả lời như thế ấy.

Phong Quang tiếp tục nói: “Ngày đầu tiên ta đến Đường môn của các người đã bị Nam Cung Ly bắt đi hai lần, Đan đường chủ, nếu không phải biết được trong Đường môn đều là người chính đạo, ta liền hoài nghi các ngươi hẳn là có nội gián của ma giáo, ngươi nhìn đi, Nam Cung Ly nhiều lần có thể khinh địch cứ thế xông vào cấm địa của các ngươi, chuyện này mà nói ra, người khác cũng sẽ thấy có điều kỳ lạ.”

Đan Nhai trầm mặc trong chốc lát, “Chuyện trực tuần tra canh giữ Đường môn là do ta an bài, để Hạ cô nương chịu phải kinh hách là ta sai, mong cô nương không nên trách tội Đường môn.”

“Ngươi... ta cũng không trách ngươi, chỉ là muốn oán giận mà thôi.” Thấy hắn khiêm tốn nhận sai, nhớ tới một màn hắn vì khác họ mà bị người khác kỳ thị, trong nội tâm của nàng cũng thật không đành lòng.

“Đan đường chủ tận trung với cương vị công tác, ai có mắt cũng thấy được.” Tiết Nhiễm ra tiếng làm dịu không khí, lại nói với Phong Quang: “Chúng ta vẫn nên trước trở về đi, Hạ tiểu thư, nàng cần đổi y phục trên người, nếu không sẽ cảm lạnh.”

Nàng gật đầu, “Ừ.”

Hai người bọn họ đi ra khỏi rừng trúc, Đan Nhai đi sau lưng bọn họ, cảm xúc phức tạp nhìn bóng dáng Tiết Nhiễm.

Trở lại phòng khách, Phong Quang thay đổi y phục, uống xong canh gừng Tiết Nhiễm đưa tới liền ru rú trong chăn mà ngủ, một ngày hôm nay, đầu tiên là lạc đường trong rừng trúc bị Nam Cung Ly uy hiếp sống chết, sau đó lại vì chọc Thanh Ngọc nên chạy nửa canh giờ, tiếp theo cơm chiều còn chưa ăn lại bị Nam Cung Ly chộp tới mật thất Đường môn, ngẳn ngủi một ngày, nàng lại trải qua nhiều chuyện như vậy, sớm đãkhông còn chống cự được nữa, vừa chạm vào giường nàng liền không nghĩ gì nữa mà ngủ luôn.

Ngủ một giấc là ngủ thẳng đến chiều ngày hôm sau, vẫn là Thanh Ngọc đánh thức nàng kêu uống thuốc.

Thanh Ngọc đem từng món đồ ăn để trên bàn trong phòng nàng, “Đây là sư phụ giữ lại cho ngươi, cũng không biết có phải nửa đêm đi làm ăn trộm hay không mà ngủ đến giờ mới dậy.”

“Ta nói này Thanh Ngọc, ngươi có phải thấy ban đêm không ngủ thì chỉ có thể là đilàm ăn trộm không đấy.” Phong Quang buông chén thuốc, cắn một miếng bánh quế hoa, lại ăn một miệng cơm.

Thanh Ngọc không hiểu cái kiểu phối hợp ăn cơm thần thánh của nàng, hắn ghét bỏ nói: “Ngươi không đi ăn trộm thì làm cái gì?”

“Đêm đen gió lớn, ngủ một mình lẻ loi cũng sẽ cảm thấy trống vắng, cho nên...” Nàng thần bí nói: “Những người thông minh liền phát minh ra một trò vận động chỉ có thể chơi vào buổi tối.”

Tuy hiện nay cái loại vận động này cũng đã phát triển đến ban ngày.

Thanh Ngọc không hiểu, “Là loại vận động gì chứ?”

“Cái vận động này tên là...” Nàng cười đáng khinh, “Hắc hắc hắc.”

Gương mặt Thanh Ngọc mờ mịt, nhưng trực giác thấy nàng có thể cười đáng khinh như vậy, khẳng định không phải là chuyện tốt đẹp gì.

Phong Quang liếc mắt nhìn hắn, “Còn không hiểu thì đi hỏi sư tỷ ngươi đi, cảm tình của hai người không phải rất tốt sao?”

Còn nghĩ nàng quên mất chuyện tỷ đệ bọn họ cùng nhau tính kế nàng à?

Thanh Ngọc mấp máy môi, lại không phát ra âm thanh, hắn bất giác cầm lấy góc áo của mình, thoạt nhìn tràn đầy do dự.

“Thế nào? Sư tỷ của ngươi hiện giờ đang ở cùng một chỗ với Dịch Vô Thương, ngươikhông muốn làm kỳ đà cản mũi à?” Nàng uống một ngụm canh, cũng không nhìn hắn mà thoải mái nói mát.

Tiết Nhiễm biết nàng dậy không nổi liền vì nàng giữ lại đồ ăn, nam nhân ấm áp như vậy, nhất định phải bắt tới tay.

“Thực xin lỗi...”

“Hả?” Tay nàng cầm thìa khựng lại ở bên miệng, giống như nghi ngờ hắn có phải lại lòi ra cái tật xấu gì không, mặt hắn nóng lên, không nhịn được mà chạy ra ngoài.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3