Lưỡng triều hoàng hậu - Chương 12

Chương 12

Khổ nhục kế, Vân Nga giúp phá Quèn thành. Thu phục Đỗ Động Giang, ngọc tỷ về tay Lê Hoàn

****************************************

Mùng mười tháng giêng năm Đinh Mão, Lê Hoàn khởi năm vạn binh mã xuôi về phía Tây Giao Châu tấn công đất Đỗ Động Giang[1]. Lê Quân cùng quân của Đỗ Cảnh Thạc giao tranh gần một tháng, trải qua ba bốn trận đánh kịch liệt vẫn không công phá được Quèn Thành[2], Lê Hoàn buộc phải lui quân hai mươi dặm ngoại thành hạ trại.

Quèn Thành được xây dựng trên vùng địa thế dễ thủ, khó công. Có dãy Tản Viên vòng phía sau, sông Tích ôm phía trước, núi sông bao bọc như thế rồng chầu hổ phục. Bốn bề thành lại là đầm nước, lau sậy um tùm, phải có thuyền độc mộc mới ra vào được, nên việc công thành vô cùng khó khăn. Cũng may, mạn Bắc Giao Châu đã nằm trong sự kiểm soát của Lê Quân nên việc tiếp tế cho chiến trận ở Đỗ Động Giang phần nào cũng được giải quyết. Ngoại trừ Quèn Thành, một căn cứ quân sự quan trọng khác nữa của Đỗ Cảnh Thạc chính là đồn Bảo Đà[3] nằm cách Quèn Thành gần hai mươi dặm. 

Quèn Thành không công hạ được khiến tâm trạng của Lê Hoàn gần đây không được tốt, ta cũng vì thế mà cũng vô cùng phiền não, ngày đêm suy nghĩ kế sách giúp Lê Hoàn phá thành. Cuối cùng ta cũng nghĩ ra được một diệu kế, chỉ là kế sách này không dễ bề thực thi, còn đang phân vân không biết có nên bẩm báo với Lê Hoàn hay không.

Ngày mười lăm tháng hai, ta theo quân Lê Hoàn lần nữa tấn công Quèn Thành, lần này thực sự ra đầu chiến tuyến, ta mới chân thực cảm nhận được cái gì gọi là sự khốc liệt, thê lương của chiến tranh. Lê Quân dùng hàng chục máy ném đá liên tiếp bắn phá vào Quèn Thành khiến cho các ụ đất ở các góc thành vỡ tan, lại dùng hàng trăm thang vân thê áp sát chân thành hòng trèo lên tường thành. Trong khi đó, quân Đỗ Cảnh Thạc không ngừng đổ từng chảo lửa, vạc dầu nóng xuống phá thang, đốt giết binh sĩ Lê Quân. Lê Quân thương vong vô số, nhưng các tráng sĩ Lê Quân vẫn hết lớp này đến lớp khác liều chết xông lên thành. Bên ngoài thành, Lê Quân dùng nỏ Thần Tí bắn ngàn tên vạn tiễn vào trong thành, mà bên trong Đỗ Quân cũng liều chết chống trả, dùng hỏa tiễn bắn như mưa về phía Lê Quân. Tiếng đao thương, tiếng la hét, tiếng than khóc, tiếng thành trì đổ vỡ, tiếng xương người vỡ nát khi rơi xuống chân thành, từng chút từng chút một tra tấn ta, xương máu quân ta vẫn đang đổ, chiến sự vẫn không ngừng.

Lại trải qua một ngày một đêm giao tranh, Lê Quân vẫn thất bại, đành phải tiếp tục lui quân ba mươi dặm ngoại thành hạ trại. Giữa ánh đuốc bập bùng trong quân doanh, Lê Hoàn cùng chúng tướng thương nghị, hắn ra lệnh:

-       Tất cả các ngươi tạm thời lui về doanh trại nghĩ ngơi, khôi phục lực lượng. Việc tấn công Quèn Thành hoãn lại đợi lệnh ta. Ai dám tranh công tiến đánh Quèn Thành, xử theo quân pháp.

Từ Mục tướng quân bất nhẫn, lên tiếng:

-       Tướng quân, Quèn Thành sắp chống đỡ không nổi, không nên lui quân lúc này, mạt tướng xin liều mình đi phá thành một lần nữa, thề không phá được thành sẽ không trở về.

Lê Hoàn tức giận đáp:

-       To gan, quân lệnh như sơn, ngươi há không theo? Lập tức lui ra cho ta.

Từ Mục lại gào to:

-       Tướng quân.

Lê Hoàn quát:

-       Lui xuống.

Từ Mục tướng quân bất đắc dĩ phải hậm hực lui ra khỏi đại lán. Các tướng quân thấy Lê Hoàn tức giận như vậy, ai cũng sợ hãi, không dám hó hé một lời. Không ngờ ba ngày sau lại xảy ra một sự việc kinh thiên động địa. Từ Mục tướng quân dám nhân lúc đêm tối, bí mật đem Quân của mình đánh úp Quèn Thành, không ngờ kết quả không như mong đợi, toàn quân đại bại, đành ngậm đắng nuốt cay đem tàn quân trở về chịu tội trước Lê Hoàn.

Giữa ba quân tướng sĩ, Lê Hoàn nổi cơn thịnh nộ, ra lệnh chém đầu Từ Mục. Ta và chúng tướng đều thất kinh, đây là lần đầu tiên ta chứng kiến Lê Hoàn lên cơn đại nộ như thế. Chúng tướng đều nhất loạt quỳ xuống van xin cho Từ Mục.

Triều Dương tướng quân can giáng:

-       Tướng quân, xin ngài cân nhắc, lâm trận chém tướng sẽ khiến lòng quân hoang mang. Xin tướng quân cân nhắc.

Ngô Tử Canh tướng quân dập đầu:

-       Tướng quân, Từ Phó Tướng cũng chỉ là nhất thời nôn nóng muốn lập công, tội không đến nỗi chết, xin tướng quân giơ cao đánh khẽ, tha cho một mạng này.

Hoàng Thành Nhã tướng quân cũng không ngừng dập đầu kêu xin:

-       Tướng quân, Từ Phó Tướng đã theo ngài từ những ngày đầu khởi binh, không có công lao cũng có khổ lao, cầu xin tướng quân tha cho Từ Phó Tướng một lần này.

Lê Hoàn quát:

-       Ta đã hạ lệnh ai dám tấn công Quèn Thành, xử theo quân pháp.

Chúng tướng lại nhất loạt dập đầu cầu xin, ta cũng vội quỳ xuống khấu đầu. Từ Mục thấy chúng tướng vì mình mà khổ sở cầu xin, trong lòng hối hận thập phần, hắn đưa trường kiếm lên cổ, toan tự vẫn. Chúng tướng đều cả kinh, Lê Hoàn nhanh tay phóng chuôi kiếm của hắn về phía cánh tay đang cầm trường kiếm của Từ Mục, trường kiếm trong tay Từ Mục rơi tuột xuống đất. Lê Hoàn nghiêm giọng:

-       Từ Mục, ta nghĩ tới công lao ngươi theo ta vào sinh ra tử bao nhiêu năm nay, lại nể tình các tướng cầu xin mà tha cho ngươi lần này. Tội chết có thể miễn nhưng tội sống khó tha.

Nói rồi, hắn ra lệnh:

-        Người đâu, lôi Từ Mục ra ngoài đánh một trăm trượng. Ai dám van xin thêm một lời, xử đồng tội.

Lê Hoàn lại giơ trường kiếm lên tuyên bố:

-       Ta đã quyết định sẽ chuyển hướng tấn công đồn Bảo Đà. Ai còn dám nhắc tới việc tiến công Quèn Thành sẽ như chiếc bàn này.

Đoạn, hắn quay lưng, dùng trường kiếm chém mạnh xuống chiếc bàn sau lưng, chiếc bàn lập tức gãy đôi. Chúng tướng ai cũng lạnh toát sống lưng, không ai dám bàn luận thêm lời nào.

Từ Mục bị lôi ra dụng hình trước ba quân tướng sĩ, trượng hình quất tới đâu, máu thịt của Từ Mục lại nát bươm ra đến đó. Ba quân ai ai trong lòng cũng đau xót, thầm căm hận bản thân không thể nhanh chóng đánh bại Đỗ quân. Dụng hình xong, Từ Mục chỉ còn nửa cái mạng, bị lôi về lều của hắn, khi hắn bị kéo ngang qua ta, hắn nhìn ta, nở một nụ cười.

************************************************************

Đầu tháng ba, Lê Hoàn đích thân dẫn hai vạn binh mã tấn công đồn Bảo Đà, Đỗ Cảnh Thạc cũng từ Quèn Thành đưa quân sang trấn thủ đồn Bảo Đà. Đương lúc Đỗ Cảnh Thạc còn đang giao tranh với Lê Hoàn thì hắn nhận được hung tin Quèn Thành thất thủ. Thì ra khuya hôm trước, Từ Mục, Triều Dương, Hoành Thành Nhã, Ngô Tử Canh, mỗi tướng quân dẫn năm nghìn tinh binh, nhân lúc đêm tối bao vây bốn mặt thành, đồng loạt đánh úp Quèn Thành, Quèn Thành chống đỡ không nỗi, đã rơi vào tay Lê Quân. Đến lúc này, Đỗ Cảnh Thạc mới biết bản thân đã rơi vào bẫy của Lê Hoàn, hắn cứ tưởng Lê Hoàn đã từ bỏ Quèn Thành nên đã lơi lỏng phòng bị, lại còn điều phần lớn trọng binh sang đồn Bảo Đà, không ngờ Lê Hoàn lại dùng chiến thuật "Công kỳ vô bị, xuất kỳ bất ý"[4], bất ngờ tập kích Quèn Thành. Lại nói về Đồn Bảo Đà, không có thành cao, hào sâu như Quèn Thành, dưới sức tấn công mãnh liệt như vũ bão của Lê Quân, đồn Bảo Đà cũng nhanh chóng bị san bằng, Đỗ Cảnh Thạc trên đường tháo chạy khỏi đồn Bảo Đà thì bị thương trong đám loạn tiễn, hắn chạy được đến chân núi Sài Sơn thì không qua khỏi. Đỗ Cảnh Thạc qua đời, toàn bộ đất Đỗ Động Giang rơi vào tay Lê Hoàn, công cuộc bình định Phong Châu và Tây Bắc Giao Châu của Lê Hoàn đã hoàn thành.

Tiệc khao quân trong doanh trại tối nay, ta, Lê Hoàn và chúng tướng đều tề tựu đông đủ, mọi người đều vô cùng cao hứng, Triều Dương Tướng quân lên tiếng:

-       Dương thư đồng, lần này quân ta phá được Quèn Thành hoàn toàn là nhờ cậu. “Khổ nhục kế”[5] lần này của cậu đề ra hay lắm, không những lừa được đám tình báo của Đỗ Cảnh Thạc mà còn qua mắt được cả bọn ta. Khà khà. Đúng là anh hùng xuất thiếu niên! Ta mời cậu một chén!

Ta bối rối đứng lên nâng chén rượu đáp lễ Triều Dương Tướng quân:

-       Triều Dương Tướng quân quá lời rồi. Ta không dám nhận công lao đâu. Lần này công đầu phải thuộc về Từ Mục Tướng quân a. Từ Mục Tướng quân, ta kính ngài một chén, lần này báo hại ngài phải chịu hình một trăm trượng, thật là có lỗi, thật là có lỗi.

Từ Mục Tướng quân cười sảng khoái:

-       Ha ha. Một trăm trượng này có đáng ngại gì, chỉ cần có thể giúp tướng quân công hạ thành trì, một ngàn trượng ta còn chịu được.

Hoàng Thành Nhã Tướng quân liền châm chọc:

-       Một ngàn trượng sao? Ha ha, Từ huynh, hôm đó chỉ có một trăm trượng mà ta nghe huynh la hét cũng thê thảm lắm à.

Chúng tướng ai nấy đều bật cười. Ngô Tử Canh Tướng quân cũng nhận xét:

-       Hôm đó tướng quân và Từ Mục huynh kẻ tung người hứng thiệt là giống lắm a, làm bọn ta cứ tưởng tướng quân muốn giết Từ Mục thật chứ, khiến cả bọn đều kinh hãi.

Lê Hoàn mỉm cười:

-       Chúng ta mấy lần công thành đều gặp sự chống trả quyết liệt của Đỗ quân, bọn chúng dường như có sự chuẩn bị trước. Ta đã nghi ngờ trong quân có tình báo của Đỗ Cảnh Thạc gài vào nên quyết định dùng “khổ nhục kế” của Dương thư đồng. Quả nhiên đã lừa được địch mắc bẫy, thuận lợi đoạt được cả Quèn Thành và đồn Bảo Đà.

Chúng tướng lại đồng loạt:

-       Tướng quân anh minh.

Mọi người lại nhất loạt cạn chén, cùng nói nói cười cười vui vẻ. Ta hôm nay uống cũng đã nhiều, đầu óc có chút xây xẩm, liền tìm cơ hội trốn ra sau quân doanh hít thở chút khí trời.

Ta nằm dài trên mặt đất, ngẩng đầu ngắm cả trời sao sáng, lòng miên man suy nghĩ. Lần này tuy có thể thắng Đỗ Cảnh Thạc, nhưng Lê Quân cũng tử thương vô số. Chiến tranh mà, nói cho cùng thì không ai giành thắng lợi tuyệt đối cả. Ta vốn sinh ra trong thời bình, sống cuộc đời vô âu vô lo, từ khi xuyên không đến nơi này mới thực sự thấu hiểu được cái hoang tàn cũng như cái vĩ đại của chiến tranh. Dẫu ta biết rằng phải đánh dẹp hết các thế lực cát cứ mới có thể đem lại thái bình thực sự cho trăm họ, nhưng chứng kiến chiến tranh tàn khốc như thế, lòng ta vẫn vô cùng bất an, chua xót.

Một giọng nói quen thuộc chợt vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của ta:

-       Mười lần rồi.

Một người không biết đã lặng lẽ đứng bên cạnh ta từ lúc nào, người ấy nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh chỗ ta nằm. Hóa ra là Lê Hoàn, ta hỏi hắn:

-       Tướng quân, ngài nói mười lần gì?

Lê Hoàn cười đáp:

-       Ta nói ngươi đã than vắn thở dài hết mười lần rồi. Ngươi nói xem, một tiểu cô nương như ngươi có gì phiền muộn mà phải than vắn thở dài như thế?

-       Tướng quân, ta đang suy nghĩ chiến tranh loạn lạc bao giờ mới kết thúc đây? Nhìn thấy xương máu hai bên đổ xuống, lòng ta đều đau đớn.

Lê Hoàn khẽ xoa đầu ta nói:

-       Ngươi yên tâm, ta sẽ không để xương máu Lê Quân đổ vô ích đâu. Ta sẽ sớm ngày dẹp yên nội loạn, để giang sơn quy về một mối, lão bá tánh được an hưởng thái bình.

Ta lại nói với Lê Hoàn:

-          Tướng quân, nếu ta nói với ngài trong tương lai nước ta sẽ là một trong những đất nước bình yên nhất trên thế giới, ngài có tin ta không?

Lê Hoàn mỉm cười nhìn ta đáp:

-          Ta tin ngươi.

Bọn ta lại cùng ngẩng đầu nhìn ngắm ánh sao đêm. Một chốc sau, Lê Hoàn lại lên tiếng:

-          Không nói những chuyện không vui nữa. Ta hỏi ngươi, lần này ngươi đã lập đại công, muốn ta thưởng gì nào?

Ta tùy tiện đáp vu vơ:

-          Ta chỉ mong ngài đừng có lôi ta đi đánh trận nữa, để ta bảo toàn được cái mạng nhỏ này.

Lê Hoàn liền đáp:

-          Được.

Ta giật mình, vội ngồi dậy, liến thoắng đáp:

-          Tướng quân, Tướng quân, ta chỉ nói chơi thôi, ngài đừng có tưởng thiệt nhá, đừng đuổi ta đi!

Lê Hoàn từ tốn giải thích với ta:

-          Vân Nga, mùa hạ năm nay ta sẽ cùng Đinh Bộ Lĩnh tiến công Tây Phù Liệt. Nguyễn Siêu thế lực rất mạnh, chiến sự e là sẽ diễn ra trên diện rộng và kéo dài, giao tranh sẽ rất khốc liệt. Ta không có thời gian để mắt đến ngươi. Ta muốn ngươi về Ái Châu, ở đó có đệ đệ ta Lê Viễn, nó sẽ chăm sóc ngươi. Bình định Giao Châu xong ta lại quay về Ái Châu tìm ngươi.

Ta cố gắng chống chế:

-          Nhưng mà… Tướng quân… ta muốn đi theo ngài. Ngài xem, không phải ta đã hứa với Dung Cô Cô sẽ chăm sóc ngài sao? Ngài xem…

Lê Hoàn cắt ngang lời ta:

-          Vân Nga, không phải ngươi vẫn luôn muốn đi du sơn ngoạn thủy ở Ái Châu sao?

Ta cố sức suy nghĩ tìm nguyên do mà phản bác hắn:

-          Nhưng mà…

-          Vân Nga, ý ta đã quyết.

Lê Hoàn nghiêm giọng nói.

Cái tên Lê Hoàn này, cái gì cũng được, chỉ ngoại trừ cái tính khí cứng đầu, cố chấp. Ta cãi không lại hắn, mà cũng cãi không được hắn, đành giận dỗi bỏ về lều của mình, mặc kệ hắn vẫn đứng nhìn bóng lưng ta dần khuất trong đêm tối.

Sáng hôm sau, ta theo Lê Hoàn cùng chúng tướng dẫn quân tiếp quản Quèn Thành. Không ngờ trong quá trình lục soát Quèn Thành lại có một phát hiện vô cùng bất ngờ.

****************************************************

Lê Hoàn ở tiền điện Đỗ phủ cùng chúng tướng thương nghị việc sắp xếp an bài Quèn Thành thì Đinh Thừa bước vào quỳ xuống dâng lên một khay phủ lụa đỏ. Khi tấm lụa đỏ được dỡ ra, ta sau lưng Lê Hoàn nhìn ra trên khay là một ấn ngọc tỷ, làm bằng ngọc bích, chất ngọc xanh óng ánh thuần khiết, ấn cao tầm hơn một tấc, thân ấn vuông vức, quai ấn điêu khắc hình rồng uốn khúc. Lê Hoàn lật ấn lên xem thì thấy dưới mặt ấn là bốn chữ Hán khắc nổi kiểu chữ triện: “Ngô Triều Quốc Bảo”. Chúng tướng vô cùng ngạc nhiên, đều lên tiếng:

-          Tướng quân, đây là…

Lê Hoàn bình thản đáp:

-          Đây là Ngọc tỷ truyền quốc của nhà Ngô.

Nói đoạn, Lê Hoàn lại hỏi Đinh Thừa:

-          Đinh Thừa, ngọc tỷ này từ đâu mà có?

Đinh Thừa vội thưa:

-          Bẩm tướng quân, trong Quèn thành có gần năm trăm quý tộc nhà Ngô nương nhờ theo Đỗ Cảnh Thạc từ sau biến loạn ở Cổ Loa. Nay bọn họ thấy Đỗ Cảnh Thạc bị giết, Quèn Thành bị hạ, liền dâng ngọc tỷ này lên để đổi lấy sự bình an cho gần năm trăm nhân mạng tộc Ngô.

Lê Hoàn liền đáp:

-          Nếu bọn họ đã đồng ý quy thuận Lê Quân thì ngươi hãy an bài ổn thỏa cho bọn họ. Bổng lộc, huê lợi từ đất đai vẫn chu cấp đầy đủ cho bọn họ như dưới thời Đỗ Cảnh Thạc.

-          Thuộc hạ tuân lệnh.

Đinh Thừa đáp lời rồi vái chào Lê Hoàn để lui về thực hiện công vụ.

Hoàng Thành Nhã Tướng quân cười rộ lên:

-          Ha ha, tướng quân, trời cũng giúp ta rồi. Mạt tướng xin chúc mừng Tướng quân đoạt được ngọc tỷ.

Các tướng cũng đồng loạt:

-          Chúc mừng Tướng quân đoạt được ngọc tỷ.

Triều Dương Tướng quân cười nói:

-          Năm trước Đinh Bộ Lĩnh bình định Cổ Loa, hắn gần như lật tung cả thành Cổ Loa lên cũng không tìm được ngọc tỷ. Thật không ngờ ngọc tỷ lại theo Đỗ Cảnh Thạc về đất Đỗ Động Giang. Đúng là cơ duyên xảo hợp. Chúc mừng tướng quân nghiệp lớn sắp thành.

Ta lại cảm thấy việc tìm được khối ngọc tỷ này cũng không phải chuyện tốt đẹp gì. Tự cổ chí kim, những người tranh đoạt ngọc tỷ đều dẫn tới họa sát thân, bèn bảo với Lê Hoàn:

-          Tướng quân, thuộc hạ nghĩ việc tìm được ngọc tỷ không nên tiết lộ ra ngoài, tránh dẫn đến những phiền phức không đáng có.

Lê Hoàn ngẫm nghĩ lời ta rồi hạ lệnh:

-          Dương thư đồng nói không sai. Chuyện hôm nay tìm được ngọc tỷ các ngươi trên dưới phải giữ kín, không được để tin tức lan truyền ra ngoài.

Chúng tướng nhất loạt tuân lệnh.

Đoạn, Lê Hoàn trao ngọc tỷ cho ta, dặn ta đem về phòng hắn cất kỹ. Ta ôm khối ngọc tỷ được gói kín trong tay trở về thư phòng Lê Hoàn, lòng cảm nhận được sức nặng của khối ngọc tỷ cũng như sức nặng của vương vị kia. Chỉ có điều ta không ngờ rằng khối ngọc vô tri vô giác này ngày sau lại cứu ta và Lê Hoàn một mạng.

 -Hết chương 12-

Chú thích:
[1] Đỗ Động Giang: phía tây nam Hà Nội ngày nay

 [2] Quèn Thành: thuộc xã Tuyết Nghĩa, huyện Quốc Oai, Hà Nội ngày nay

[3] Đồn Bảo Đà: thuộc thôn Bình Đà, xã Bình Minh, Thanh Oai, Hà Nội ngày nay
[4] Công kỳ vô bị, xuất kỳ bất ý (Tôn Tử binh pháp – Kế thiên): Nhân lúc kẻ địch không phòng bị mà tấn công, dùng phương thức kẻ địch không ngờ tới để tiến đánh.

 [5] Khổ nhục kế  ( Tam thập lục kế- Bại chiến kế): Tự làm mình khổ nhục để đánh lừa quân địch