Lưỡng triều hoàng hậu - Chương 11

Chương 11

Rừng đào vạn dặm mộng uyên ương. Cành mai năm mới tỏ chân tình

**************************************************

-          Tướng quân à, rốt cuộc là ngài muốn dẫn ta đi đâu vậy?

-          Ngươi theo ta, đi thêm chút nữa sẽ thấy!

Mới sáng sớm mà Lê Hoàn đã kéo ta đi cưỡi ngựa. Hôm nay dù gì cũng là ba mươi tháng chạp, ta cũng muốn ở lại phủ cùng các huynh đệ chuẩn bị đón Tết a.

-          Tướng quân à, ngài chạy chậm một chút, đợi ta theo với.

Ta gọi với theo Lê Hoàn, hắn thắng lại, từ từ ruổi ngựa quay về phía ta, vẻ mặt ngập tràn ý cười, lại trông có vẻ vô cùng phấn khích:

-          Sắp tới rồi!

Lâu lâu ta mới thấy Lê Hoàn cao hứng đến thế, khi hắn cười so với ánh mặt trời còn xán lạn hơn, làm lòng ta cư nhiên cũng cảm thấy thật vui vẻ, ngọt ngào. Ta không nén nổi tò mò, dốc sức phi ngựa đuổi theo hắn, hắn cũng giảm tốc độ để bọn ta có thể cùng phi ngựa sóng bước.

Bọn ta cùng cưỡi ngựa xuyên qua những đồi chè xanh rì, như những cánh chim tung bay, oanh liệt và tự do. Từ trên đồi cao phóng tầm mắt về phía thung lũng xa xa thấy sắc hồng rợp trời, như những áng mây trôi bồng bềnh giữa chốn thiên thai. Đến gần hơn mới biết đó là cả rừng đào bạt ngàn nở rộ. Sắc hồng phủ vạn dặm khắp núi đồi, đẹp đến mê mẩn lòng người. Ta không kìm được phấn khích, phi ngựa như bay xuống phía dưới thung lũng. Lúc này, đến lượt Lê Hoàn đuổi theo ta, hắn vừa phi ngựa, vừa nhắc ta:

-          Vân Nga, cẩn thận.

Chẳng mấy chốc ta đã đến được rừng đào, vừa đến bìa rừng đã thấy hương đào dịu dàng ngấm vào mũi, tràn xuống lồng ngực rồi vương vấn khắp đầu lưỡi, hương thơm nhẹ nhàng, tươi mát, làm người ta mê đắm. Ta nhắm mắt, từ từ tận hưởng cái cảm giác dễ chịu, thư thái quấn quanh thân mình. Cả rừng đào khoe sắc, vừa hoang sơ, diễm lệ, vừa huyền ảo như chốn bồng lai tiên cảnh.

Ta và Lê Hoàn xuống ngựa cùng dạo bước dưới rừng đào. Giữa cái rét mướt của tháng chạp, những đóa hoa đào vẫn bung nở rực rỡ, tươi mới và tràn đầy sức sống như đấng trượng phu khí tiết vững vàng giữa nghịch cảnh. Vài cơn gió khẽ thổi qua, những cánh đào nương mình theo gió bay lất phất. Ta đưa tay đón những cánh đào, chúng khẽ mơn trớn bàn tay ta rồi theo kẽ tay trôi cùng gió. Ta trộm nghĩ khi xưa hai chàng Lưu, Nguyễn lạc vào chốn đào nguyên có lẽ cũng như ta lúc này đây, tâm hồn say đắm, quên mất lối về.

Có đôi lần, bàn tay Lê Hoàn khẽ chạm vào tay ta, ta biết hắn muốn nắm tay ta, nhưng ta cứ chỉ đông, chỉ tây để tránh né bàn tay hắn. Cuối cùng, hắn phì cười, ngắt một cành hoa đào dúi vào tay ta. Ta ôm cành đào trong lòng, tay mân mê, khẽ vuốt ve từng cánh đào mềm mại, ngát hương. Ngẩng nhìn người nam nhân trước mặt, giữa rừng đào vạn dặm, ánh mắt hắn nhìn ta thật ôn nhu, dịu dàng xiết bao. Khi ta lưu lạc đến thời không này, khi lòng ta hoang mang, lo sợ nhất, là hắn đã dang rộng cánh tay đón nhận ta, là ánh hào quang của hắn đã soi sáng con đường ta đi. Ta mỉm cười nhìn hắn:

-          Tướng quân, đa tạ ngài đã sắp xếp dẫn ta đến một nơi đẹp đến thế này.

Hắn chậm rãi cất lời:

-          Tháng trước, hành quân ngang qua khu rừng này, ta liền nhớ đến nàng!

Trái tim ta tự nhiên đập rộn ràng, bàn tay cũng bất giác vương lên vuốt ve đôi mày kiếm vi diệu của hắn. Bàn tay hắn nhẹ nhàng đón lấy bàn tay ta, đặt lên ngực mình. Hắn khẽ hỏi ta:

-          Vân Nga, nàng có cảm nhận được trái tim của ta không?

Ta nghe tiếng tim hắn, cũng như ta, đập rộn ràng, hai trái tim từ từ hòa cùng một nhịp. Ta giật mình, rụt tay về, quay phắt người lại. Bỗng nhiên, cảm nhận được cả thân mình đang nằm trọn trong đôi cánh tay rắn chắc của hắn, hắn vòng tay ôm chặt lấy eo ta, cằm tựa vào vai ta, khẽ thầm thì bên tai ta:

-          Đừng động, ta chỉ muốn ôm nàng, một chốc thôi!

Sự ấm áp của hắn đã làm tan chảy cả trái tim ta, tình cảm của hắn cứ níu lấy trái tim ta. Ông trời ơi, hãy cho con chỉ trong một giây, một khắc này được phép quên đi bản thân mình là Lý Thiên Nga, một người hiện đại ở thế kỷ 21, cho con trong giây phút này được trở thành nữ tử thời phong kiến Dương Vân Nga, được ở bên cạnh chàng, chỉ một thời khắc này thôi rồi tất cả sẽ lại như xưa.

Ta quay người lại, cũng ôm chặt lấy chàng, khao khát yêu và được yêu bỗng chốc trào dâng trong ta. Ta cảm nhận lồng ngực ấm áp, trái tim rộn ràng và từng hơi thở của chàng. Ta nép mình trong vòng tay chàng thật lâu, thật lâu.

Đột nhiên, cái bụng của ta tự nhiên phá đám, kêu lên ọt ọt mấy tiếng. Hu hu, cưỡi ngựa cả buổi sáng đến giờ thì thật đói bụng quá mà! Chàng phì cười, buông ta ra nói:

-          Ha ha! Đói rồi à? Vậy chúng ta về phủ thôi!

Bọn ta lại cùng sánh bước quay về chỗ buộc ngựa, Lê Hoàn giúp ta leo lên yên ngựa, lại giúp ta buộc chặt cành đào bên hông ngựa. Hắn hào hứng bảo:

-          Vân Nga, chúng ta đem cành đào này về trưng Tết.

Ta thuận miệng đáp lời:

-          Nếu có thêm một cành lạp mai nữa thì thật tốt a!

Lê Hoàn giọng có chút ngạc nhiên, hỏi:

-          Lạp mai?

Ta gật đầu đáp:

-          Phải, ở quê ta, Tết đều trưng lạp mai, sắc vàng của hoa mai tượng trưng cho phú quý, tài lộc mà. Mà Phong Châu chắc không có lạp mai đâu, Hoan Châu, Diễn Châu may ra mới có!

Ánh mắt hắn thoáng chút ngỡ ngàng, lại nói:

-          Ta chưa bao giờ nghe nói có tục truyền trưng lạp mai ngày tết cả, chỉ có trưng đào hoa thôi.

Ta mỉm cười, trả lời hắn:

-          Hì hì, quê ta ở xa lắm, ngài không biết đâu.

Hắn lại hỏi ta:

-          Quê ngươi còn có phong tục đón tết gì nữa?

Ta mỉm cười ranh mãnh đáp:

-          Còn có lì xì tiền trong hồng bao cho trẻ con nữa.

Lại sợ hắn không hiểu, liền giải thích thêm:

-          À, chỉ cần là người chưa thành gia lập thất thì vẫn có thể nhận hồng bao.

Hắn gật đầu:

-          Cái này thì ta biết, quê ta cũng có.

Nói rồi, hắn cũng tung mình nhảy lên ngựa, bọn ta cùng phi ngựa tức tốc trở về, bỏ lại sau lưng những cánh đào rung, bỏ lại sau lưng mùa đào thơm ngát…

Về sau, mỗi lần nhớ đến những tháng ngày tự do tự tại ở Phong Châu, hình ảnh Lê Hoàn một buổi sớm cuối năm trong rừng đào vạn dặm vẫn luôn khiến lòng ta xao xuyến, ray rứt và nhớ da diết…

**********************************************************

Khi về đến Phủ Tướng quân cũng đã quá giờ cơm trưa. Ta dùng bữa trưa qua loa, sau đó liền phụ các huynh đệ trong phủ quét tước, dọn dẹp, dán câu đối, treo lồng đèn, chuẩn bị mâm cỗ đón tết. Bận tối mắt tối mũi đến tận gần khuya mới xong. Khi ta về đến trước cửa phòng, nhìn sang thấy phòng của Lê Hoàn vẫn cửa đóng then cài, tính ra từ trưa đến giờ ta vẫn chưa gặp được hắn. Đúng lúc này, Đinh Thừa đến rủ ta đi ăn tiệc đón giao thừa cùng chúng tướng, ta bèn hỏi hắn Lê Hoàn đâu. Hắn bảo trưa nay Lê Hoàn đã rời phủ, dặn mọi người cứ mở tiệc đón giao thừa, không cần đợi mình. Đoạn, hắn liền kéo ta đi ăn tiệc, không có Lê Hoàn, ta cũng không muốn đi, đành khéo léo từ chối hắn. Đinh Thừa đi rồi, ta thở dài, ngồi ngoài bậc cửa ngắm trời đêm, trong phòng, cành đào Lê Hoàn hái lúc sáng vẫn tỏa hương thơm nhẹ nhàng, dịu dàng. Vốn dĩ, ta muốn cùng Lê Hoàn đón giao thừa, hắn dù gì cũng là người thân duy nhất của ta ở nơi này, chỉ đáng tiếc hắn đã đi vắng.

Ta lại nhớ đến cha mẹ và em gái Thanh Thanh, trong lòng không khỏi sụt sùi, năm nay là năm đầu tiên ta đón tết xa nha. Cha mẹ, giờ cha mẹ đang làm gì? Cha mẹ có khỏe không? Có nhớ đến đứa con gái lưu lạc này không? Con gái bất hiếu, không thể ở bên cạnh cha mẹ, xin cha mẹ hãy tha thứ cho con. Đương khi lòng ta trăm mối phiền não, thì chợt nghe bên ngoài từng tràn pháo nổ giòn tan. Năm mới đến rồi! Ta vội quỳ xuống, khấu đầu trước trời cao, cầu phúc cho cha mẹ và gia đình. Vậy là đón giao thừa xong! Gần một năm ở thời phong kiến của ta đã trôi qua như thế! Ta quay trở về phòng, lên giường, vùi mình trong chăn ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau thức dậy, ta mới ý thức được rằng mình đã đón cái Tết đầu tiên ở thời không này một cách quá đỗi bình lặng, nghĩ lại cũng hơi tiếc! Ta mở toang cửa lớn, định bụng hít đầy không khí tươi mới của mùa Tết, thì giật mình suýt vấp ngã. Lê Hoàn đã đứng trước cửa tự lúc nào. Trên tay hắn đang ôm một cành lạp mai, thần sắc hơi tiều tụy nhưng đôi mắt ngập tràn ý cười, trông thấy ta, hắn nhoẻn miệng cười:

-          Năm mới vui vẻ!

Vừa nói hắn vừa đặt cành lạp mai vào trong tay ta. Ta ôm cành mai vàng rực rỡ trong tay, lòng quá đỗi ngạc nhiên:

-          Tướng quân, ngài cưỡi ngựa suốt đêm qua để hái về cho ta cành lạp mai này sao?

Hắn không nói gì, lại rút từ trong ngực áo ra một hồng bao nhỏ, đưa cho ta.

-          Tiền lì xì của ngươi đây.

Ta không biết nên cười hay khóc đây nữa, người nam tử này, chỉ vì một câu nói vu vơ của ta mà cưỡi ngựa gần một ngày một đêm để hái cho ta một cành mai. Ta biết, mai ưa khí hậu phương nam hơn, tìm được một cành mai ở mạn bắc lúc này thật không dễ dàng gì, thật không biết để tìm được cành mai này hắn đã phải vất vả như thế nào! Hắn thấy ta không nói gì, liền phe phẩy hồng bao trước mặt ta, nheo nheo mắt hỏi:

-          Sao vậy, không muốn nhận hồng bao à?

Ta đưa tay chộp lấy hồng bao, lại chắp tay cúi đầu thành tâm thành ý mà cảm tạ hắn:

-          Tướng quân, đa tạ ngài.

Nói rồi, ta ngẩng phắt người lên, khui bao lì xì thôi. Khà khà. Ta trút hồng bao ra tay, thấy trong hồng bao rớt ra một đồng tiền nhỏ, ta liền làm mặt giận với hắn:

-          Sao ngài không bỏ vào đó một hai lượng vàng, ta sẽ vui hơn á!

Hắn cốc vào đầu ta, nói:

-          Nữ tử này, không được tham mê tài phú như thế!

Ta làm mặt xấu, trêu hắn:

-          Không thèm, không thèm!

Hắn có biết chăng, lòng ta lúc này đang gào thét trong niềm sung sướng, hạnh phúc. Chỉ một cành mai này thôi đối với ta còn trân quý hơn ngàn vạn châu báu trên đời! Ta cắm cành lạp mai cạnh cành đào rồi cùng hắn đi ăn bữa sáng đầu năm. Ở đây cũng có bánh chưng, bánh dày, thịt lợn đủ cả! Năm mới đến rồi!

-Hết chương 11-