Lưỡng triều hoàng hậu - Chương 03

Chương 3


Trời vừa sáng, ta đã đến lều trướng của hắn, hắn đã đi luyện binh về. Hôm nay, ta vận trên người bộ trang phục nam nhân màu trắng ngà, đai lưng cũng màu trắng, tóc vấn cao cài chặt bằng một cây trâm mộc, tuy một thân áo vải nhưng nhìn cũng rất tuấn tú nha.
Thấy ta đến, hắn tùy tiện chỉ vào chồng văn thư trên bàn bên cạnh, bảo ta sắp xếp theo thứ tự ngày tháng. Ta lật mở mớ văn thư ra xem, đầu đánh bong một tiếng. Sao ta có thể quên mất ta đang xuyên không về thời kỳ trung đại, nước ta giai đoạn này dù đã là nhà nước tự chủ chính trị nhưng văn hóa vẫn bị ảnh hưởng nặng nề bởi Trung Hoa. Tất cả văn bản, biên chép đều dùng chữ Hán, hành văn theo lối Văn Ngôn. Ta nhìn vào mà đầu choáng mắt hoa. Mặc dù ở trường đại học, ta có học tiếng Phổ Thông hơn hai năm, nhưng ta là học chữ Hán Giản thể, văn viết theo lối Bạch Thoại. Mặt chữ ta đoán chữ được chữ không, lối hành văn rối rắm, khó hiểu, đó là còn chưa kể cách đọc lại theo âm tiếng Việt. Thôi rồi, không phải bây giờ ở nơi này ta lại còn thành kẻ mù chữ nữa chứ. Ít nhiều gì ở thời kỳ hiện đại, ta cũng là một trong những sinh viên xuất sắc của trường cơ mà. Ta thầm than khổ.
Nhìn sắc mặt lúc trắng lúc xanh của ta. Hắn chợt hỏi:
     - Sao thế?
Ta thất thần nhìn hắn. Hắn lại hỏi:
     - Ngươi. Không biết chữ?
     - Không… không hẳn vậy.
Ta ngập ngừng.
     - Ta ….chỉ là… chỉ là… quên mặt chữ thôi.
Hắn nhìn ta, day day trán. Nguy rồi, nguy rồi, có khi nào hắn muốn đổi ý không? Ta vội đáp:
     - Tướng quân, ta không phải là không biết chữ đâu. Tướng quân, ngài dạy lại cho ta đi. Một tháng. Ta đảm bảo với ngài trong vòng một tháng ta hoàn toàn có thể đọc được toàn bộ số văn thư, biên chép này. Nếu không được, nếu không được, ta lập tức rời đi.
Thôi hỏng, sao mồm miệng ta lúc nào cũng nhanh hơn cái đầu vậy. Một tháng liệu có kịp học không đây? Nếu một tháng ta học không kịp hắn liệu có đuổi ta đi thật không?
     - Được. Quyết định vậy đi.
     - Hả?
     - Ngươi, lại đây mài mực cho ta.
A, cái này thì ta biết. Coi trên phim truyền hình thấy hoài, cứ bắt chước theo là được. Một chốc sau, hắn chợt hỏi ta:
     - Ngươi. Tên gì?
     - Nga.
     - Họ?
Ta đang định khai đầy đủ họ tên Lý Thiên Nga, bỗng ta nghĩ, không phải mình mất trí nhớ sao? Mất trí nhớ sao biết được đầy đủ họ tên? Liền trả lời hắn:
     - Ta thật quên mất rồi. Chỉ nhớ một chữ Nga thôi.
Hắn lại không nói gì.
Ta ở trong trướng cả buổi, nhất nhất đứng sau lưng hắn, hắn sai gì làm đó. Kể cả thở mạnh cũng không dám. Cứ như vậy một lúc, cả vai eo của ta đều đau nhức. Hơ, xem ra làm thư đồng cũng không phải công việc nhàn hạ gì.
Gần cuối buổi chiều, đám bộ hạ của hắn vào thương lượng việc quân cơ hệ trọng, hắn mới cho ta lui về. Trước khi ta đi lại giao cho ta một quyển sách, dặn dò:
     - Giao ngươi đọc quyển sách này. Chữ nào không biết thì hỏi lại ta. Bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày sau giờ cơm tối ngươi lại đến đây, ta sẽ dạy chữ cho ngươi. Nếu sau một tháng ngươi vẫn không tiến bộ thì tự thu dọn đồ đạc.
Ta nhìn quyển sách hắn đưa cho ta, không biết là nên cười hay khóc đây nữa.
Những ngày sau đó, hắn thật sự chuyên tâm dạy ta, mà ta cũng dốc lòng dốc sức ra học. Mỗi ngày ta đều học từ sớm tinh mơ đến khi trăng lên cao. Sau một tháng, ta quả nhiên là có tiến bộ. Mặc dù còn mất thời gian khá lâu để đọc văn tự, nhưng những biên chép cơ bản ta đều hiểu được, những văn thư phức tạp ta đọc cũng đã hiểu được bảy, tám phần.
Ở trong doanh trại này, ngoại trừ thời gian làm thư đồng ở chỗ Lê Hoàn, thì thời gian rảnh rỗi của ta cũng tương đối nhiều. Thi thoảng ta lại đi tìm Lê Nhất nói chuyện. Lê Nhất chính là cái tên hộ vệ ngày trước cứ đòi chém chém giết giết ta. Hắn đã đi theo Lê Hoàn từ nhỏ, vốn không phải họ Lê, về sau mới đổi theo họ Lê Hoàn.
Thông qua lời hắn kể, ta được biết trong khoảng hai mươi năm nay, từ sau khi Tiền Ngô Vương mất, Dương Tam Kha cướp ngôi nhà Ngô, tự xưng vương, thiên hạ trở nên đại loạn. Rất nhiều thủ lĩnh nổi lên cát cứ mỗi người một phương, xung đột triền miên, tranh giành ảnh hưởng, tiêu diệt lẫn nhau. Khắp nơi đều là cảnh binh đao ly loạn. Sau khi Dương Tam Kha bị lật đổ, hai người con của Tiền Ngô Vương cùng làm vua, lấy hiệu là Nam Tấn Vương và Thiên Sách Vương. Nhưng triều đình nhà Ngô khí số đã tận, đến đời Ngô Xương Xí- con Thiên Sách Vương nối ngôi được hai năm thì cả nước đã hình thành thập nhị đạo quân chiếm giữ các địa phương, thế lực nhà Ngô ngày càng suy yếu. Hiện tại, sau chiến loạn ở kinh thành Cổ Loa, Ngô Xương Xí đã rời kinh, lui về đất Bình Kiều, tự xưng Ngô Sứ Quân.
Đương thời trong thập nhị sứ quân, mạnh nhất đương nhiên phải kể đến Ngô Sứ Quân, dù gì thì nghĩa sĩ trong thiên hạ trung thành với nhà Ngô vẫn còn rất nhiều, họ Ngô trong mắt bàn dân thiên hạ vẫn là những anh hùng giải phóng dân tộc. Sau nữa phải kể đến Đinh Bộ Lĩnh cát cứ ở Hoa Lư, xuất thân từ dòng dõi vọng tộc họ Đinh đất Trường Châu, nổi tiếng về đức độ và lòng ái quốc. Ngoài ra, còn có Nguyễn Siêu ở Tây Phù Liệt, nắm trong tay hơn mười mấy vạn tinh binh.
Lại nói về Lê Hoàn, hắn năm mười chín tuổi, dựng cờ tự chiêu binh mãi mã ở quê nhà Ái Châu, sau sáu năm chinh đông chiến tây hiện tại đang là thủ lĩnh toàn vùng Ái Châu, cũng là một trong những sứ quân mạnh nhất đương thời. Ta không khỏi cảm thán! So với các Sứ Quân khác, vốn xuất thân đều là quý tộc, tướng quân nhà Ngô, hoặc từ danh gia vọng tộc như họ Kiều, họ Đinh, thì hắn thật sự là người duy nhất gầy dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng. Một thanh niên hữu dũng hữu mưu, lại ôm trong mình hoài bão lớn như thế, chẳng trách sao này hắn lại không lập nên nghiệp lớn. Chỉ có điều ta không ngờ rằng, ngày sau cuộc đời ta và hắn sẽ cùng gắn chặt, cùng trải qua biết bao gian truân, thăng trầm.

- Hết chương 3-

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này