Long Thần - Chương 017.

- Chúc mừng tể tướng, chuyến này ngài lại bội thu rồi! – Một tên quý tộc lên tiếng – Giọng hắn rất hả hê, có vẻ sau khi ‘bội thu’, tể tướng chia cho hắn không ít.

- Hahaha! – Sau một tiếng rít thuốc dài, lão tể tướng lắc đầu – Ngươi nói sai rồi. – Nhưng giọng lão lại ở tít trên cao, hoàn toàn chẳng ra vẻ phản bác chút nào.

- Hề hề… Ngài cứ khiêm tốn… - Tên ấy lại tặc lưỡi cười – Sau vụ này thể nào triều đình cũng sẽ lại trích thêm một phần ngân khố nữa để bổ cứu, đến lúc ấy… Hê hê – Hắn bỏ lửng câu nói, nhưng điệu cười cuối cùng lại sặc mùi gian tham. Naruto thậm chí có thể nghe thấy tiếng hắn cọ sát hai bàn tay vào nhau một cách thèm khát.

Chân mày anh nhíu chặt.

- Cứ để yên đó đã. – Tên tể tướng gõ gõ điếu hút bằng vàng vào đầu gã quý tộc. Đôi mắt dài, mảnh, xếch cao của lão nheo lại thâm sâu. Khác với tên kia, lão là một tay lão luyện trong việc ăn chặn ngân khố. Đối với những việc này, điều quan trọng là không được vội vàng. Dù thế nào cũng phải hết sức bình tĩnh và chậm rãi. Từ từ, từng bước xúc vàng vào gương.

Quan sát điệu bộ cẩn mật sâu xa của lão, tên kia lại không nén được mà há miệng cười khẩy. Hắn đảo mắt, khinh bỉ liếc ra bên ngoài

- Với sự mưu trí của ngài, tên Hiashi đó vạn năm mới sánh bằng! – Đôi mắt hắn chuyển sang căm hận, hắn gằn giọng – Còn nhớ lúc chúng thần dưới quyền kiểm soát của hắn, hắn đã ra biết bao yêu sách! Đừng nói đến ngân quỹ triều đình, dù là địa tô của bọn nông dân hắn cũng không để chúng thần kiếm chác. Tên đần độn đáng căm hận!

Lão tể tưởng nhàn nhã phun khói thuốc nghe vậy thì cười sằng sặc. Lão vung vẫy điếu hút trên tay, cao ngạo

- Tên Hiashi ấy là trung thần mà – Lão ngắm nghía điếu hút hồi lâu – Trung thần cũng lóng lánh như vàng vậy, thật đẹp đẽ biết bao... – Rồi, bất chợt lão buông điếu hút xuống.

Bụp – Âm thanh của kim loại va vào sàn gỗ vang lên, tàn thuốc văng tung tóe.

- Nhưng rốt cuộc, thứ quý giá như vậy cũng chỉ là món đồ cầm nghịch trên tay. Kết cuộc của hắn… - Lão cười mỉm – Là chết thảm trong tay ta.

Naruto nghe thấy tiếng răng mình nghiến vào nhau, vang lên tiếng ‘két!’ thật lạnh lẽo.

Hai tay đã siết chặt của anh đang run lên bần bật. Dù vậy, anh vẫn cố gắng trấn tĩnh tâm trí để lắng tai nghe xem chúng còn nói gì nữa. Thế nhưng, sau một hai câu lấp lửng như vậy, lão tể tướng lại chuyển sang hỏi tên quý tộc về vụ ăn chặn ngân khố sắp tới.

Đến lúc này thì Naruto không còn lí trí để nghe thêm.

oOo

- Không phải ngươi muốn biết chuyện gì cũng được đâu – Hinata lạnh lùng nói, cô bước đến mở cửa sổ ra, đôi mắt oải hương thâm trầm nhìn xa xăm – Ta chỉ có thể nói những chuyện được phép nói. Chuyện đó bao gồm những thắc mắc ban đầu của ngươi. Còn thứ liên quan đến ta, bây giờ ngươi chưa biết được.

- Nàng… - Naruto nhíu mày nhìn bóng lưng mỏng manh của cô, mái tóc dài đang nhè nhẹ bay. Anh không chấp nhận được những gì vừa nghe. – Không. Ta muốn biết tất cả.

- Kẻ cố chấp. – Hinata liếc anh – Nếu ngươi muốn biết nhiều thứ, trước tiên phải học nhiều thứ đã. Chỉ kẻ xứng đáng mới được đi xa hơn. Đó là luật của tạo hóa.

Hơi thở gấp gáp của anh chùn lại. Đôi vai Naruto căng lên – Ý nàng là… Ta không xứng đáng để biết được những chuyện liên quan đến nàng ư?

Khóe môi cô khẽ mỉm, Hinata quay lại nhìn anh chàng tóc vàng. Do ngược sáng nên khuôn mặt cô càng trở nên bí ẩn hơn

- Nếu ngươi cho là vậy, thì cứ vậy đi.

- Nàng! – Ngoài việc thốt lên một từ như vậy, anh không còn biết làm gì hơn. Người con gái đứng trước mặt anh bỗng dưng trở nên quá mơ hồ và cao xa. Đến nỗi khiến anh sợ hãi.

Sợ một ngày cô sẽ đột nhiên biến mất khỏi mắt anh.

- Được rồi. – Lúc này thì Hinata đã trở lại chỗ ngồi, cô đang ngồi trước bàn tiệc được bày sẵn trong phòng. – Những chuyện ngươi vừa nghe thấy đó… Là một âm mưu lớn. Mặc dù ngươi không biết gì về chính sự, nhưng ta chắc rằng ngươi biết kẻ đứng sau lão tể tướng kia là ai?

- Đại hoàng huynh. – Naruto nhắm mắt, cố gắng bình tĩnh đáp.

- Ừ. Chính là Toneri. – Hinata mỉm cười – Hắn là vị hoàng tử có vây cánh lớn nhất trong triều. Và thuộc hạ quyền lực nhất dưới trướng của hắn hiện tại không ai khác chính là đương kim tể tướng.

- Đừng nói với ta là, nàng ám chỉ kẻ đứng sau cái chết của gia đình Hyuga chính là đại hoàng huynh nhé.

- Mọi chuyện đã quá rõ ràng. – Hinata nâng chén trà lên nhấp một ngụm.

- Làm vậy thì huynh ấy được lợi gì chứ? Mặc dù Hiashi chống đối hoàng huynh, nhưng địa vị của ông ta lúc đó không hề uy hiếp đến huynh ấy quá nhiều. – Naruto nhíu mày nói, môi anh mím chặt hơn – Kể cả khi, ông ta trở thành thông gia với hoàng tộc đi nữa cũng không thể gây hại đến huynh ấy.

- Ngươi đúng là chẳng biết gì về chính trị - Hinata thở dài. – Tại sao một kẻ như ngươi lại sinh ra trong gia đình đế vương nhỉ? Đáng lẽ nên chui vào nhà một lão nông dân thì hơn.

- Giờ nàng lại chê ta ngu ngốc à? – Naruto liếc sang cô.

- Hãy nghĩ kĩ đi, cứ cho là vào thời điểm đó, vây cánh của Toneri lớn hơn thế lực của Hiashi. Tuy nhiên Hiashi lại là một người không thể xem thường. Nói về địa vị, ông ta là tể tướng rất được trọng dụng. Nói về uy tín, ông ta lại là thần tượng của nho sinh và hiền sĩ khắp nơi. Không những vậy, đứng sau ông ta cũng không ít quý tộc và quan lại tài ba khác... Bị một kẻ như vậy chống đối, Toneri sao lại không lo lắng?

- Nhưng huynh ấy giết chết ông ta để làm gì? Chẳng lẽ chỉ để thỏa mãn cơn tức giận của mình ư? – Naruto lắc đầu – Ta không nghĩ huynh ấy lại bồng bột đến thế.

- Ồ… Thế ra ngươi không nhìn thấy tham vọng của hắn à? – Hinata nhíu mày.

- Tham vọng? Nàng nên biết rằng, ở đất nước này ngôi vị đã được định đoạt từ rất sớm. Sự định đoạt đó không thể thay đổi. Vậy thì huynh ấy còn có thể làm gì?

- Hờ - Cô lấy tay đỡ trán. Naruto suy nghĩ quá đơn giản rồi. Với suy nghĩ đơn giản như thế, bảo sao hoàng đế lại giao việc nhiếp chính cho Neji. – Rồi, tạm thời chúng ta không nói đến chuyện này, chân tướng thế nào hồi sau sẽ rõ. Trước mắt, nhờ có tiết lộ của lão tể tướng kia mà ngươi đã biết được chút manh mối về cái chết của gia đình Hyuga. Giờ, ngươi tính sao đây?

Đôi mắt oải hương nghiêm nghị nhìn anh. Naruto chưa từng thấy cô có thái độ kì lạ như vậy bao giờ. Khiến anh sững người.

- Thì… Tất nhiên là ta phải điều tra chuyện này đến cùng. – Anh bật dậy chống tay xuống bàn – Nếu là việc liên quan đến gia đình Hyuga, là đệ đệ của hoàng huynh, sao ta có thể đứng yên được? Hơn nữa… - Đôi mắt xanh dần chuyển sang cô. Anh có cảm giác rằng, chỉ cần theo đuổi chuyện này, anh có thể tìm ra bí mật mà cô đang cố giấu.

- Hừm, vậy được. – Hinata nhếch môi – Từ nay ta sẽ cho người đi cùng.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/