Long Thần - Chương 008.

Sau khi Hinata biến mất một cách kì diệu, tên tóc vàng liền mở to mắt, sững người hồi lâu.

Hắn cứ đứng như trời trồng trên ngọn cây. Lũ bạn bên dưới vì quá lo lắng cũng nhảy lên theo. Khi trông thấy dáng vẻ thất thần của hắn, họ đã rất ngạc nhiên.

- Này, chuyện gì vậy? - Tên đầu quả dứa đặt tay lên vai hắn

Hắn không sao trả lời. Vả lại cũng chẳng biết nên nói thế nào. Thấy vậy, tên có gương mặt như xác chết mỉm cười lạnh băng

- Gặp ma à?

- Đâu đâu? Ma đâu? – Tên đầu quả dừa và tên mập vừa nghe thấy thế liền tràn ngập hứng khởi, dáo dát tìm kiếm xung quanh.

- Hai tên ngốc - Tên đầu quả dứa mắng thầm. Song, hắn lần nữa vỗ vai gã tóc vàng - Này, đừng đực ra đó nữa, đám nữ nhân kia đi hết rồi, chúng ta cũng mau trở về thôi.

Tên tóc vàng chần chừ.

- Đi đi! – Họ liền túm cổ gã.

Và thế, hắn bị bọn họ kéo ra ngoài.

oOo​

Ý định ban đầu của Hinata là thanh tẩy hết oán khí ở kinh đô. Tuy nhiên, do lo rằng vương triều sắp diệt vong nên còn chần chừ chưa thanh tẩy vội.

Nếu Vương triều sắp diệt vong, việc oán khí hoành hành chính là ý trời. Cô không có quyền thanh tẩy nó.

Nhưng, sau chuyện xảy ra tối qua và lần gặp mặt vô tình với gã đần tóc vàng, cô đã có câu trả lời về sự tồn vong của vương triều này. Cho nên, cô sẽ thanh tẩy hết oán khí rồi trở về Thủy Tinh Cung.

Hinata vừa nghĩ vừa đưa tay ra, quả cầu tím kì diệu lại bay lên, tỏa hào quang thanh tẩy xuống mọi ngóc ngách. Tia sáng đi đến đâu, oán khí tiêu biến đến đó, bọn ma quỷ cũng hốt hoảng chạy tán loạn, kéo rồng kéo rắn bay đi.

Chỉ một thoáng sau, kinh thành Tịnh Quốc sạch bóng yêu ma. Bầu trời quang mây xanh ngắt trở lại. Những cơn gió lành lùa vào, mang theo hương hoa nồng nàn.

Cô lặng lẽ quan sát chuyển động của sức mạnh sự sống. Đôi mắt oải hương trở nên thư thả, cô ưu nhã ra khỏi kinh thành.

Mọi chuyện đến đây là kết thúc.

oOo​

Khi gần ra khỏi kinh thành, Hinata bỗng nhìn thấy một con yêu quái hung tợn đang nhăm nhe chuẩn bị làm hại một đứa trẻ.

Con yêu quái này ma khí rất nặng. Dù không thể bước vào thành do sức mạnh sự sống của cô đang hội tụ nhưng chí ít, nó vẫn có thể đứng nép bên ngoài.

Gần chỗ nó đứng, bên trong hai cánh cửa thành đồ sộ, có một đứa trẻ tầm tám, chín tuổi đang chơi đùa. Có vẻ thằng bé là con của một tiểu thương.

Con yêu cố nghĩ ra thật nhiều trò để dụ dỗ đứa trẻ. Khi thì giả tiếng mèo con bị bỏ rơi, khi thì giả tiếng chó con oẳng oẳng như đang bị thương. Thế nhưng bên cạnh cậu lại có một cô hầu nghiêm khắc, nhất quyết không cho cậu đi đâu dù đã nài nỉ năm bảy lần.

Nó rất căm hận cô hầu. Nó đói bụng lắm rồi.

Nếu không phải do trong thành bỗng nhiên xuất hiện tiên khí quá mạnh, khiến phép thuật của nó bị vô hiệu thì đã sớm xơi tái cả thằng bé lẫn ả hầu khốn khiếp.

Tiếng nghiến răng bực tức nghe thật ghê rợn.

Thế rồi, ức chế và phẫn nộ, nó biến ra một phiến đá khá lớn rồi phóng vút về phía cô hầu.

Bốp!

Cô ta lăn đùng ra đất.

Thấy cô hầu bất ngờ ngã xuống, cậu bé ngạc nhiên cúi nhìn. Cậu lay vai cô ta, nhưng người không tỉnh dậy.

Xung quanh lại chẳng có ai thèm đếm xỉa đến một ả hầu rách rưới và một đứa nhỏ trung lưu tầm thường.

- Meo meo meo...

Tiếng của bé mèo đáng thương lúc nãy lại vang lên. Khiến cậu không thể cầm lòng. Nhân lúc cô hầu khó chịu ngủ mất. Cậu lén ra khỏi cổng thành.

Thấy mưu kế thành công, con yêu cười thỏa mãn. Nó cọ xát hai hàm răng nanh trắng hếu vào nhau, nghe bụng kêu cồn cào.

Nó sẽ được ăn.

Tuy nhiên, khi ánh mắt đỏ ngầu vô tình lướt qua một góc trong cổng thành. Hai mắt nó bỗng nhiên trợn lên trắng dã. Cơ thể ngay lập tức run lên liên hồi.

Nó sợ hãi đến mức quỳ sụp xuống, dập đầu liên tục.

Cô vừa hiện ra trước mặt nó. Chỉ một cái mỉm cười đã đủ khiến con nghiệt súc run như cầy sấy.

Cô chậm rãi tiến tới chỗ nó, đôi mắt oải hương sắc lạnh quét qua tấm lưng run rẩy. Một bầu không lạnh lẽo bao trùm lấy con yêu.

- X… Xin đại thần tha mạng! Cầu xin!

Bạc môi mị hoặc nhếch lên, đôi mắt oải hương dù tuyệt mĩ nhưng lại tràn ngập sát khí

- Ngươi định ăn thịt đứa bé kia?

Nó giật nảy, cuống quýt lắc đầu

- Không! Không! S… Sao tiểu nhân dám!

Nụ cười trên môi cô lại càng đậm hơn

- Vậy… Ngươi dụ nó ra để chơi đùa à?

Chữ à vừa dứt, một luồng tiên khí mạnh mẽ như cuồng phong liền ập đến. Mái tóc tím dài tung bay, con quái hộc máu tươi.

- X… Xin… Tha… - Dù chỉ còn nửa cái mạng, nó vẫn cố gắng lết thân tàn đến chỗ cô, van vỉ.

Hinata liếc nó với ánh mắt cực kì lạnh lùng.

Lúc này đứa trẻ đã ra khỏi cổng thành. Nó quanh quẩn khắp nơi hòng tìm kiếm chú mèo đáng thương. Thấy nó cứ mò mẫm như vậy, trong khi cổng thành lại thường xuyên có nhiều xe ngựa phi qua với tốc độ nhanh. Hinata đành bỏ qua cho con yêu mà đi đến chỗ thằng nhóc.

Cô vừa quay lưng, con yêu quái liền thở phào rồi ngã xuống, bất tỉnh.

oOo​

Cô đến gần thằng bé.

Nó đang ngồi xổm một góc, mặt buồn bã. Cạnh bên có tên lính gác nhưng mặt hắn vừa hung hãn, vừa lạnh như tiền. Thằng bé vốn định hỏi hắn xem có nhìn thấy chú mèo con nào quanh đây không nhưng nhác thấy bộ mặt đó thì cũng chẳng dám mở lời.

Hinata ngồi xuống. Đôi mắt oải hương quan sát gương mặt phúng phính chất đầy muộn phiền, khẽ hỏi

- Đệ đang tìm gì à?

Thằng nhóc ngơ ngác ngước lên. Khi đôi mắt thơ ngây chạm vào khuôn trăng khuynh thành, hai má nó đỏ ửng. Nó ấp úng không thành câu

- Đ… Ừm… Đ… Đệ đang…

- Tìm một con mèo? – Cô cười hiền.

- Đ… Đúng vậy! - Thằng bé vừa kinh ngạc vừa vui mừng vỗ tay - Sao tỷ biết ạ? Tỷ đã nhìn thấy bé mèo đúng không?

- Ừm… - Hinata tỏ ra suy tư một chút rồi chỉ vào góc khuất đằng xa - Ta vừa thấy cô nương kia bế nó đi rồi. Một chú mèo con xinh xắn.

Thằng nhóc nghe vậy, thất vọng tràn trề

- Có chủ rồi ư?

Bạc môi đẹp khẽ cười, cô nắm tay nó, dắt về chỗ cô hầu đang bất tỉnh. Cúi xuống quan sát vẻ mặt cô ta, nhờ vào sự chuyển động của không khí, cô dễ dàng phát hiện cô ta đã lìa đời.

Đôi mắt oải hương se lại.

- Sự sống và cái chết… Chợt đến chợt đi...

Những đầu ngón tay lặng lẽ nhích động, một dòng năng lượng mãnh liệt truyền vào người cô hầu. Cô ta mở choàng mắt, bật dậy. Vừa nhìn thấy cậu chủ, cô ta vô cùng hốt hoảng

- V… Vừa có chuyện gì xảy ra vậy?! Tôi đang tỉnh hay mơ?!

- Ngươi vừa lăn đùng ra ngủ đấy. - Thằng bé nói.

Nghe vậy, cô hầu rối rít dập đầu - Xin lỗi! Xin lỗi! Xin lỗi cậu chủ!

oOo​

Bỏ qua người hầu trung thành và cậu chủ nhỏ tuổi, Hinata im lặng quay lưng. Cô ra khỏi cổng thành, vừa đi vừa nghĩ rất lung.

Mặc dù đảo nghịch sự sống và cái chết là đi ngược với thiên ý. Nhưng người phụ nữ ấy dương mệnh vẫn còn, lại bị yêu quái hãm hại nên vẫn có thể cứu được.

Điều này không ảnh hưởng đến cô.

Khi bước qua hai cánh cửa này, cô sẽ ẩn vào kết giới và hóa rồng bay đi. Hồng trần xáo trộn thế là tạm biệt từ đây.

Đôi mắt oải hương nhìn về chân trời tươi đẹp phía xa, chuyến này trở về, cô sẽ bế quan một triệu năm.

oOo​

Khi Hinata tiến ra ngoài cũng là lúc đám thanh niên quấy rối cô tối qua đi vào.

Cả bọn vừa đi vừa trò chuyện rất vui vẻ, chỉ trừ mỗi tên đầu vàng cứ thất thần cắm cúi đi trước, khiến những tên khác mất cả hứng.

- Này, Naruto, làm gì mà mặt cứ như bánh bao vậy? Có chuyện gì à? - Tên đầu dứa vỗ lên vai anh, nhăn nhó.

- Vì cậu mà chúng ta phải ra đến tận ngoại thành săn bắn đấy! Chí ít cậu cũng phải tỏ ra khá khẩm hơn một chút chứ? - Tên mập ú vừa nói vừa nhồm nhoàm màn thầu – Có biết tớ đã bỏ lỡ bao nhiêu mỹ vị ở phủ vì cậu không?

- Chouji! - Tên đầu dứa lập tức xoay qua nhắc nhở khi thấy anh trở nên ủ rũ hơn.

Gã có gương mặt như xác chết đặt tay lên cằm ra vẻ trầm tư

- Hay Naruto bị ám? Kể từ tối qua cậu ta đã trở nên khá kì lạ. Tớ có đọc một vài quyển sách, trong đó có nhắc đến chuyện này.

Chân mày tên đầu dứa giật giật - Cậu bớt xàm đi Sai.

- Shikamaru nói đúng đó! - Lúc này, tên đầu dừa hét lên - Trên đời này không có ma quỷ! - Hai tay hắn siết chặt vào nhau với đôi mắt rực lửa - Chỉ có sức mạnh tuổi trẻ mà thôi!

Cả Sai và Shikamaru nhìn hắn, lắc đầu – Bớt lên cơn đi Lee.

oOo​

Mặc cho hội bạn xí xô xí xào, Naruto vẫn một mực im lặng. Anh cứ vậy lầm lũi bước về phía trước, đầu ngổn ngang hàng tá suy nghĩ.

Dù không phải người quen suy nghĩ, nhưng giờ đây anh lại đang bị những suy nghĩ làm phiền. Trong đầu không hiểu sao cứ hiện lên khuôn mặt của cô, từng cử chỉ, thần sắc đến mùi hương lưu trên tóc… Anh đều nhớ như in.

Rốt cuộc nàng là ai?

Sao nàng có thể đột nhiên biến mất?

Phải chăng nàng là ma?

Nhưng ma rất đáng sợ… Một người đẹp như vậy, sao có thể là ma cơ chứ?

oOo​

Trong lúc anh chìm vào nỗi suy tư riêng, một mùi hương quen thuộc bỗng nhiên truyền đến. Đó là hương thơm rất đặc biệt. Thanh mát nhưng vô cùng quyến rũ. Hương thơm này khiến anh ngay lập tức ngẩn phắt đầu, dáo dát tìm kiếm...

Đây đích thị là mùi hương trên tóc nàng! Không thể nhầm lẫn được!

Anh vội vã nhìn quanh. Và rồi mắt anh đột nhiên mở lớn khi bóng áo tím tha thước xuất hiện.

Vụt!

Anh phóng vút về phía nàng.

Bịch!

Anh đáp xuống trước mặt Hinata.

oOo​

- Ngươi! - Bất ngờ trước sự xuất hiện đột ngột của anh, Hinata hơi sững người, đôi mắt oải hương mở lớn.

Ngược lại, anh chàng tóc vàng tha thiết nhìn cô bằng đôi mắt tràn ngập vui mừng. Dường như ngay khoảnh khắc nhìn thấy cô, tất cả những vấn đề rắc rối trong anh đều được giải quyết.

- Vậy là nàng không phải ma! - Anh bật cười.

- Cái gì?! - Cô cảm thấy máu huyết trong lồng ngực đang tuôn trào. Không thèm điếm xỉa đến gã đầu vàng đáng ghét này nữa, cô lạnh lùng bước đi. Nhưng anh đã giữ cô lại.

- Nàng muốn đi đâu? - Anh hỏi. Dường như không để ý đến vẻ mặt xám xịt của cô.

Hinata thoáng sững người… Ngưng lại vài giây để bình tĩnh, cô hít thở thật sâu. Đôi mắt oải hương liếc anh sắc lạnh, cô đanh giọng

- Bỏ ra!

Lời nói uy hiếp vô cùng.

Naruto nuốt nước bọt buông cánh tay trắng nõn.

Thấy anh đã bớt càn quấy, cô tiếp tục bỏ đi. Nhưng chưa đi được hai bước, đã thấy anh lẽo đẽo theo sau.

- Đừng đi theo ta nữa!

- Nhưng mà… - Anh gãi đầu - Cho ta theo cùng với!

- Cái gì? - Cô nhíu mày, cảm thấy vô cùng nực cười - Tại sao?

- Thì… - Đôi mắt xanh tràn ngập lưu luyến, anh nhìn cô thật lâu – Không rõ… Chỉ là… Ta không muốn xa nàng!

Hinata sốc toàn tập, run rẩy lấy tay đỡ trán.

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/