Lời Nguyền Lâu Lan - Chương 45

Lời Nguyền Lâu Lan
Chương 45 - Chương 44
gacsach.com

Trong rạp tối thui, quả nhiên, trên sân khấu đã bắt đầu diễn. Bối cảnh sân khấu là một thung lũng hoang vắng và lạnh lẽo, mộ phần rải rác khắp nơi, không khí âm u đáng sợ. Bạch Bích đoán người phụ trách mỹ thuật và dàn dựng sân khấu của đoàn phải là người thích xem tiểu thuyết của Stephen King. Quốc vương trẻ Thành cổ Lâu Lan đang tự hỏi tự đáp theo kiểu gần như độc thoại. Bạch Bích chưa xem được phần biểu diễn trên sân khấu, cô đang tìm ghế ngồi trong bóng tối, chẳng bao lâu cô đã tìm thấy, đồng thời cô kéo luôn cả Diệp Tiêu ngồi xuống ghế bên cạnh. Mặc dù vé của họ không phải là một cặp, nhưng trong rạp còn nhiều ghế trống, cho nên hầu như khán giả không ai ngồi đúng chỗ của mình.

Diệp Tiêu ngẩng đầu lên nhìn một lượt những khán giả đang ngồi trong bóng tối. Tuy người đến xem không nhiều lắm, nhưng chí ít cũng vượt quá con số mà anh tưởng tượng. Anh luôn sợ rằng vở kịch của La Chu lần đầu công diễn, người diễn kịch nhiều hơn người xem kịch, nếu thế thì gay to, nhưng giờ được như thế này cũng khá ổn rồi. Đại để trong số năm, sáu trăm chỗ ngồi của rạp lấp đầy được khoảng một nửa, như thế là không tồi đâu. Có lẽ do công tác quảng cáo bỏ nhiều công phu, đã lôi cuốn được một số học sinh của Học viện Sân khấu, cũng có thể còn do bức áp phích của Bạch Bích vẽ nữa.

Rất nhanh, màn thứ hai bắt đầu, sự thay màn liên tiếp với khoảng cách ngắn như thế thường ít gặp. Đến nỗi những học sinh của Học viện Sân khấu ngồi bên dưới còn cho rằng đây là loại kịch tiên phong mang tính thực nghiệm. Trong màn thứ hai, Bạch Bích nhìn thấy Tiêu Sắt, nếu so với hai lần luyện tập trước mà Bạch Bích đã xem thì trạng thái của Tiêu Sắt hôm nay khá tốt. Cô diễn rất thật và đi vào lòng người, không giả tạo như những lần trước.

Bạch Bích bỗng nhiên nhớ tới cuộc nói chuyện với Tiêu Sắt ở quầy bar lần trước. Lúc này cô cảm thấy hối hận, cô hiểu rằng việc cô giận dữ bỏ đi là hơi nóng vội, điều đó đã làm tổn thương đến người bạn thân thiết nhất của cô. Cô không nên bỏ đi như thế. Tiêu Sắt cần cô, cô nên ở lại chăm sóc cho cô ấy, và không để cho Tiêu Sắt uống thêm bia nữa. Tiêu Sắt thực ra cũng rất đáng thương, cũng chìm đắm trong sợ hãi và đau khổ. Khi ấy, điều cần nhất là một trái tim ấm áp của bạn bè, có lẽ chính điều đó sẽ giúp chiến thắng được mọi nỗi sợ hãi. Cho dù mọi điều Tiêu Sắt nói đều là sự thật, thì sự việc cũng đã xảy ra. Mặc dù cô yêu người đàn ông ấy thì sự việc cũng đã kết thúc rồi. Giang Hà đã hoá thành đống tro tàn nằm dưới lòng đất. Giữa cô và Tiêu Sắt không còn trở ngại nào nữa, họ không cần phải làm tổn hại đến tình bạn của nhau vì một người đàn ông đã chết, cho dù cô yêu người đàn ông đó.

Nghĩ đến đây, thân thể Bạch Bích bỗng run lên. Cô lặng lẽ nhìn Diệp Tiêu ở bên cạnh. Trên những chiếc ghế tối đen, khuôn mặt của khán giả đều mờ mờ, chỉ nhìn rõ đường viền quanh mặt. Lúc đó, những đường nét của bộ mặt người đàn ông ngồi bên cạnh cô sao mà quen thuộc, sao mà thân thiết, đến nỗi cô bỗng cảm thấy người ngồi bên cạnh cô chính là Giang Hà. Cô tưởng tượng mình đang ngồi xem kịch với chồng chưa cưới, không, không phải chồng chưa cưới, mà là đức lang quân, bởi vì cô chợt nhớ ra, hôm nay chính là ngày cô và Giang Hà dự định tổ chức lễ cưới. Chính hôm nay, cô đáng lẽ được mặc váy cưới màu trắng, được cùng với Giang Hà uống ly rượu giao bôi trong tiếng chúc phúc của bạn bè. Cô đáng lẽ đã được hạnh phúc. Chính là ngày hôm nay, cô phải là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới, được mọi người ca ngợi, được mọi người chúc mừng, thậm chí còn bị ghen tị. Thế rồi đức lang quân của cô đưa cô vào phòng, sau đó đóng hết các cửa lại, trong thế giới riêng của hai người, họ sẽ làm tất cả những gì có thể làm. Thế là mặt cô đỏ bừng lên, thậm chí cô còn thấy phấn khích, phấn khích đến mức muốn đưa tay ra vuốt ve khuôn mặt quen thuộc của người đàn ông ngồi bên cạnh. Nhưng tất cả những cảm xúc đó chỉ thoáng qua chốc lát. Bạch Bích lập tức quay trở lại với thế giới thực tại, cô biết rằng đức lang quân của cô đã chết, đã biến thành một đống xương khô. Hôm nay chỉ là một ngày bình thường. Cô không phải là cô dâu, cũng không phải người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới. Ngồi cạnh cô, chẳng qua chỉ là một sĩ quan cảnh sát đang phụ trách điều tra vụ án về cái chết của chồng chưa cưới của cô. Vai Bạch Bích lại rung lên, nhưng Diệp Tiêu làm sao cảm nhận được những thay đổi của người con gái đang ngồi bên cạnh. Cô lắc đầu, cố gắng quên đi những tưởng tượng vừa đến trong đầu, định thần lại, tập trung nhìn lên sân khấu.

Lúc này trên sân khấu, Lam Nguyệt xuất hiện. Cô vẫn bịt mặt, để lộ đôi mắt to quyến rũ. Đôi mắt ấy như đang dõi về phía xa, lại như đang nhìn từng người trên sân khấu. Cái nhìn ấy không nghi ngờ gì nữa, đã làm cho tất cả những người có mặt trong rạp sững sờ. Bạch Bích chú ý đến khán giả xung quanh trước khi Lam Nguyệt xuất hiện, nhiều người đang thì thầm chuyện phiếm, những nữ sinh viên thì nhai quà vặt. Thế mà khi Lam Nguyệt xuất hiện, dưới sân khấu lập tức im bặt. Những cái miệng đang nhai quà vặt không ngừng nghỉ của đám nữ sinh cũng dừng cả lại. Tất cả đều tập trung nhìn lên sân khấu, lắng nghe tiếng nhạc và tiếng thoại, nhưng quan trọng nhất là tập trung vào đôi mắt của cô.

Cuối cùng, Lam Nguyệt đã thong thả nói ra câu thoại đầu tiên:

- Người mà Hoàng tử yêu là Công chúa, không phải ta!

Câu nói ấy có một sức mạnh thật sự, mặc dù chỉ là một câu nói ngắn, nhưng Bạch Bích cảm thấy nó vượt qua trăm nghìn câu nói khác. Sau đó, sân khấu chìm trong bóng tối, Lam Nguyệt biến mất, màn ngắn nhất trong cả vở kịch, cũng chính là kết thúc màn 2.

Tiếp sau đó, là những màn rất dài, màn 3, màn 4, màn 5. Bạch Bích cảm thấy những màn này tuy cấu tứ hay, nhưng tiết tấu tự thuật hơi chậm. Điều này không phù hợp với yêu cầu thưởng thức của những khán giả hiện đại, nhưng sự xuất hiện thường xuyên của bầu không khí sợ hãi đã lôi cuốn người xem. Đặc biệt là âm nhạc, dùng nhiều giai điệu và tiết tấu mang tính ám thị, có lúc dùng những diễn tấu nhạc cụ cổ. Trong âm hưởng chốc chốc lại hát đệm những tiếng độc thanh hay quần thanh. Đạo diễn chắc phải lao tâm khổ tứ nhiều lắm, nhưng hiệu quả thì lại hoá thành giống nhạc kịch. Có lẽ vở kịch này chuyển thành ca kịch có khi hay hơn.

Màn 6, Tiêu Sắt lại xuất hiện. Đây là đêm tân hôn của Công chúa Thành cổ Lâu Lan. Công chúa cuối cùng đã rõ, người Hoàng tử Vu Điền yêu không phải là mình, thế là Công chúa đau buồn khôn xiết. Tiêu Sắt diễn rất hay, Bạch Bích thậm chí còn cảm thấy khi Công chúa khóc không phải là biểu diễn hay diễn kịch mà là khóc thật. Bạch Bích và Tiêu Sắt chơi với nhau đã lâu nên cô biết Tiêu Sắt khóc thật là như thế nào, điều đó không ai có thể bắt chước được. Bạch Bích nhìn Tiêu Sắt trên sân khấu nước mắt đầm đìa cùng với dáng đau buồn của cô đã khiến mọi người đều đồng cảm. Bỗng cô cảm thấy Tiêu Sắt có biểu hiện không bình thường, nỗi đau thương của Công chúa đã vượt quá sự tưởng tượng của Bạch Bích. Có lẽ Tiêu Sắt nhập vai quá đạt, đến nỗi cho rằng mình chính là Công chúa Thành cổ Lâu Lan.

Màn 7, là cảnh Lam Nguyệt và Hoàng tử. Màn này vẫn đầy tính bi kịch. Màn 8 rõ ràng là giống “Romeo và Juliet” của Shakespeare, Hoàng tử ngộ nhận Lan Na đã chết nên đã tự vẫn ở Mộ phần cốc.

Màn 9, Lam Nguyệt và Tiêu Sắt cuối cùng đều cùng xuất hiện trên sân khấu. Bối cảnh của màn 9 trên sân khấu khiến Bạch Bích rợn tóc gáy. Trên phông vẽ những vị thần mặt mũi dữ tợn. Những vị thần này, có vị thì dẫm chân lên lưng người, có vị thì đang ăn thịt người, có vị thì xé người thành hai mảnh, hình như các vị thần này đều có quan hệ với các chư thần thuộc phái Ấn Độ giáo.Vừa mở màn, đã thấy Lam Nguyệt đang quỳ ở giữa sân khấu, mình mặc một bộ váy trắng rách nát, đầu tóc xoã xượi, trông giống như một nữ tù nhân. Tiêu Sắt trong vai công chúa đang nhìn cô bằng ánh mắt căm thù, Tiêu Sắt cất cao giọng hỏi Lam Nguyệt:

- Lan Na, mi chẳng qua chỉ là một con nô tỳ thấp hèn, có tư cách gì mà dám yêu Hoàng tử Vu Điền?

Lam Nguyệt vẫn rất tôn kính công chúa, cô cầu xin với giọng của kẻ dưới:

- Công chúa, xin người tha thứ cho những tội lỗi của thần!

- Không, ta hận ngươi, ta hận Hoàng tử! - Giọng Tiêu Sắt đầy vẻ căm thù.

- Công chúa tôn kính, Lan Na chỉ là một kẻ ti tiện thấp hèn, chưa bao giờ dám mơ tưởng xa xôi là có được Hoàng tử, chỉ mong công chúa có thể rộng lượng với chàng, đừng làm khó cho chàng, để chàng được hạnh phúc. - Lam Nguyệt dừng lại một lát, thể hiện đầy mâu thuẫn và đau khổ, sau đó cô cao giọng nói:

- Vì hạnh phúc của chàng, Lan Na nguyện suốt đời rời xa Hoàng tử.

Tiêu Sắt lắc đầu nói:

- Không, không, không, ngươi đã vĩnh viễn rời xa Hoàng tử rồi, ta muốn giết ngươi, dễ như trở bàn tay. Bây giờ ta muốn ngươi thề trước các vị thần linh Thành cổ Lâu Lan, mãi mãi không yêu Hoàng tử nữa.

Tiếp đó, trên sân khấu bỗng tối om, ánh sáng lập loè, lúc mờ lúc tỏ, như đang lạc vào một thế giới khác. Bỗng vang lên thứ âm thanh giống như tiếng tụng kinh, nhưng tốc độ rất nhanh, nhanh hơn nhiều so với với giọng đọc kinh trong chùa. Không ai hiểu được âm thanh ấy trong âm nhạc có ý nghĩa gì. Mấy diễn viên múa tiến vào sân khấu, dưới những chùm ánh sáng, Bạch Bích thấy họ đều mặc trang phục của người Tây Tạng cổ, trên đầu đội mũ da, có cắm lông vũ, tay lắc những dụng cụ rất lạ. Họ mềm mại chân tay, nhảy múa thoăn thoắt trong tiết tấu âm nhạc, vây tròn lấy Lam Nguyệt ở giữa sân khấu. Bạch Bích cảm thấy tiết mục đang biểu diễn trên sân khấu có tính tượng trưng, cô hiểu rằng những diễn viên múa là đại diện cho những ông đồng bà cốt. Điệu múa trên sân khấu có ý nghĩa là một buổi lễ cúng tế các thần linh. Theo sau điệu múa của các ông đồng bà cốt là những tiếng hô đồng thanh: Thề đi, thề đi!

Lam Nguyệt bỗng nhiên đứng lên, cô lựa theo nhịp của các ông đồng bà cốt cùng nhảy với họ. Động tác múa của cô rất đẹp, chân tay mềm mại, trông giống như một con hạc tiên. Bạch Bích rất ngạc nhiên tấm tắc trước điệu múa rất nghệ thuật của Lam Nguyệt, cô cho rằng Lam Nguyệt trước kia có lẽ đã học qua vũ đạo. Nhưng không phải là vũ đạo bình thường, mà là vũ đạo có tính trừu tượng và tính tượng trưng. Những ông đồng bà cốt ở xung quanh đã phối hợp rất ăn ý với cô ở trung tâm. Họ vừa nhảy vừa có sự giao lưu tương hỗ cho nhau. Bạch Bích nghĩ, đây có lẽ là mô phỏng theo cuộc đối thoại giữa người và thần linh chăng? Những ông đồng bà cốt đại diện cho thần linh, còn Lam Nguyệt đại diện cho con người. Người và thần linh giao lưu với nhau qua những ngôn ngữ của tay chân. Lam Nguyệt múa biểu hiện sự đau khổ ngày một tăng lên, những ông đồng bà cốt xung quanh hình như đang thúc giục cô, có lẽ lấy danh nghĩa thần linh bắt cô phải thề. Bỗng nhiên những ông đồng bà cốt xung quanh vây Lam Nguyệt ngày càng chặt, đến lúc nắm được tay chân cô, khiến cô toàn thân co quắp lại. Nhưng Lam Nguyệt bỗng đẩy mạnh những ông đồng bà cốt ra, lúc đó âm nhạc bỗng dưng ngừng bặt, những ông đồng bà cốt tới tấp lui ra khỏi sân khấu. Chỉ để lại hai người, cô và Tiêu Sắt.

Ánh sáng lại tập trung vào mặt Lam Nguyệt. Cô ngẩng đầu, sắc mặt nặng nề, nói:

- Hỡi vị thần trên ngôi cao chí tôn, người muốn con phải thề gì đây? Người muốn biết tấm lòng chân thật của con, hay muốn nghe những lời dối trá? Hãy tha thứ cho con, con không thể phản bội lời thề, bởi vì con biết, nếu con thề con không yêu Hoàng tử nữa, thì con sẽ từng giờ, tùng khắc, từng phút, từng giây phản bội lời thề của mình. Nó ở tận trong trái tim con. Con có thể phản bội lời thề của mình được không? Không, con không thể! Cho nên, con tự nguyện chết, nhưng con không thể không yêu Hoàng tử.

Ánh sáng lại chuyển sang tập trung vào mặt Tiêu Sắt, mặt công chúa từ thất vọng lại biến thành phẫn nộ. Cô làm một động tác phẩy tay. Một võ sĩ bước vào sân khấu, trong tay cầm một cái hộp, sau đó đặt cái hộp bên cạnh Lam Nguyệt, rồi đi ra khỏi sân khấu.

Công chúa lạnh nhạt nói:

- Nếu ngươi đã không thể không yêu chàng, thế thì hãy để cho các ngươi sẽ vĩnh viễn ở bên nhau.

Lam Nguyệt hơi nghi ngờ, cô mở cái hộp ra. Thoáng chốc, mặt cô biến sắc, như bị ai đánh thật mạnh, toàn thân cô run rẩy, sắc mặt trắng nhợt. Sau đó, cô nhìn Công chúa bằng cặp mắt đầy căm hận.

- Hoàng tử đã tự sát, ta chỉ sai người lấy đầu chàng mang tặng cho ngươi thôi. - Công chúa nói với tư thế của người chiến thắng.

Lam Nguyệt không trả lời, cô thò tay vào hộp, lấy từ trong hộp ra một cái đầu người.

Khán giả trong rạp lập tức ồn ào hẳn lên, tim Bạch Bích cũng thấy run rẩy, mặc dù cô biết cái đầu người ấy làm bằng nhựa. Nhưng phải nói cái đầu người này làm rất khéo, lại còn bôi màu đỏ, nhìn từ xa rất giống như đang nhỏ máu.

Lam Nguyệt ôm chiếc đầu người vào lòng, mắt nhìn thẳng về phía trước. Lúc này, trong mắt Bạch Bích, Lam Nguyệt trong bộ váy trắng trông giống hệt cô gái trong bức tranh quảng cáo; giống từ đôi mắt mơ màng, giống từ cánh tay để trần đầy dã tính; giống hơn nữa là đôi tay đang ôm đầu người. Đây không lẽ là một sự trùng hợp? Bạch Bích tự hỏi. Cô phảng phất thấy cô gái từ trong tranh bước ra, tay bê đầu người yêu, tiến vào cổng rạp, đi qua con đường tối, bước dọc theo hàng ghế khán giả, và bây giờ đang ở trung tâm sân khấu. Đúng vậy, cô ta có sinh mạng, nhân vật trong mỗi bức tranh đều có sinh mạng. Bạch Bích bắt đầu tin vào điều đó.

Lam Nguyệt giơ cao chiếc đầu người yêu, đưa gần lên môi hôn một cái, sau đó lại từ từ ôm vào lòng, môi cô đỏ au, giống như vừa uống máu, tất nhiên đó chỉ là thuốc đỏ quét trên cái đầu người giả dính lên môi cô.

Tiếp đó, Lam Nguyệt ngẩng đầu lên, không biết đang nhìn gì, thế rồi, cô bắt đầu nói:

- Hỡi MỘC Y ÁO, vị thần cai quản sự sống chết của con người và vạn vật trên đất Thành cổ Lâu Lan, người nhìn thấy chưa? Người nhìn thấy chưa? Con dân của người tàn nhẫn như thế này đây, thành phố mà người bảo hộ lạnh nhạt vô tình thế này đây. Người có còn tư cách gì để tồn tại trên thế giới này nữa không? Hỡi đấng toàn năng MỘC Y ÁO, người có nghe thấy tiếng kêu của con không? Con đã đánh thức người dậy trong giấc ngủ ngàn năm, hãy nghe lời nguyền rủa của con với Thành cổ Lâu Lan: Thành cổ Lâu Lan sẽ biến mất khỏi thế giới này. Hãy nhớ đây là lời nguyền vĩnh hằng, Thành cổ Lâu Lan mãi mãi biến mất trong lời nguyền của ta!

Tiếng Lam Nguyệt truyền đi khắp rạp, không biết ai đã điều tiết âm thanh lên đến mức to nhất. Tất cả những người có mặt đều bị lời nguyền inh tai nhức óc ấy làm cho kinh hãi. Mấy cô nữ sinh viên Học viện Sân khấu sợ đến phát khóc. Đến cả Bạch Bích cũng cảm thấy tai và tim mình cũng chịu không nổi tiếng nói ấy. Lời nguyền rủa đó cơ hồ vọng vào tận tim cô, mãi mãi không thể phai mờ.

Sau đó Lam Nguyệt mắt nhìn thẳng, tay chỉ vào mặt Công chúa, cất tiếng nói bằng cái miệng dính đầy máu người yêu:

- MỘC Y ÁO, MỘC Y ÁO, MỘC Y ÁO... con nhân danh Người nguyền rủa người đàn bà này. MỘC Y ÁO, MỘC Y ÁO, MỘC Y ÁO.

Tiếp đó, Lam Nguyệt cất tiếng cười lớn. Tiếng cười ấy một lần nữa vang lên, chấn động cả rạp hát, khiến những người có mặt sởn tóc gáy. Bạch Bích nghĩ có lẽ người phụ trách âm thanh của đoàn bị điên mất rồi, sao lại làm cho khán giả sợ chết khiếp đi thế?

Lam Nguyệt lấy trong người ra một con dao, cô vuốt ve đầu người yêu, sau đó, ung dung đâm lưỡi dao vào ngực mình. Một dòng máu tươi chảy ra từ ngực cô, nhuộm đỏ cả chiếc váy trắng. Cô mỉm cười nhìn thẳng về phía trước, người rung lên một hồi. Cô ngã xuống với một động tác rất đẹp.

Trong khi khán giả trong rạp thở dài trước cái chết của Lan Na, Công chúa cũng ngã xuống đất, nằm bất động. Khán giả đều cho rằng Công chúa vì sợ quá mà ngất đi. Sau khi hai người con gái ngã xuống, sân khấu trở lên yên lặng. Chỉ nhìn thấy hai xác người và một cái đầu trên mặt đất, cứ như thế, phải đến mấy phút trôi qua. Sân khấu bất thình lình trở nên im ắng khiến khán giả không hiểu ra làm sao. Mọi người cho rằng vở kịch đã đến đoạn cao trào, đang tập trung chờ xem kết cục cuối cùng, thế nhưng bỗng dừng cả lại. Chẳng lẽ vở kịch đã hết? Trong số khán giả đã thấy hiện tượng nhốn nháo, có người đã rục rịch rời khỏi ghế ngồi, có một số người bắt đầu tranh cãi ầm ĩ.

Bạch Bích cũng cảm thấy không yên tâm. Có cảm giác Tiêu Sắt trong vai công chúa đột nhiên ngã xuống là hơi bất thường. Cô cho rằng trong kịch bản không nên có tình tiết này. Cô đứng lên tỏ vẻ quan tâm nhìn về phía hai người con gái đang nằm im trên sân khấu.

Lúc đó trên sân khấu bỗng dưng xuất hiện một thanh niên mặc âu phục, hoá ra là đạo diễn La Chu. Dưới sân khấu mọi người cảm thấy hơi lạ, có người đã bắt đầu có lời trêu chọc. La Chu xông ra sân khấu, anh vấp phải Tiêu Sắt suýt nữa thì ngã, sau đó anh sờ lên mạch Tiêu Sắt, mấy giây sau, anh cũng sợ quá ngã lăn ra đất. Lúc đó Diệp Tiêu bỗng từ bên cạnh Bạch Bích đứng vụt lên, hô to:

- Nhất định là có chuyện rồi, tránh ra, mau tránh ra, tôi là cảnh sát đây!

Anh nhảy ra khỏi chỗ ngồi chạy thật nhanh lên sân khấu, lôi tay La Chu hỏi:

- Xảy ra chuyện gì rồi?

La Chu sợ quá, giương đôi mắt kinh hoàng nhìn Diệp Tiêu không biết trả lời thế nào. Anh ngơ ngác chỉ tay về phía Tiêu Sắt đang nằm, nói:

- Cô ấy... cô ấy... chết rồi!

Trong khi Diệp Tiêu đang bận xem mạch Tiêu Sắt, từ dưới sân khấu Bạch Bích nhìn thấy Lam Nguyệt bỗng nhiên đứng lên từ đằng sau Diệp Tiêu và Tiêu Sắt. Lam Nguyệt bỏ cái đầu người giả ra khỏi người: “máu” trên người cô đã chảy hết, toàn thân cô là một màu đỏ, ngay cả mặt cũng dính rất nhiều máu, như vừa giết người xong. Mặt cô trắng bệch. Cô đứng nhìn Diệp Tiêu và La Chu từ phía sau và cả Tiêu Sắt nằm trên sàn sân khấu. La Chu trong nỗi sợ hãi kinh hoàng và Diệp Tiêu đang bận nhìn Tiêu Sắt trên sàn đều không để ý đến Lam Nguyệt đã đứng dậy. Bạch Bích từ chỗ ngồi của mình nhìn lên Lam Nguyệt trên sân khấu, trong lòng bỗng trào dâng một nỗi sợ hãi lạ kỳ. Miệng Lam Nguyệt lộ ra một vẻ rất đặc biệt, cô ta quay người nhìn xuống dưới sân khấu. Bạch Bích cảm thấy hình như cô ta đang nhìn mình, đúng rồi, cô ta đang nhìn Bạch Bích. Ánh mắt của Lam Nguyệt vượt qua mười mấy hàng ghế hướng thẳng vào mắt Bạch Bích, sau đó cô ta thong thả rời khỏi sân khấu, đi ra phía sau, biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.

Diệp Tiêu cảm thấy như có tiếng động phía sau, anh quay lại nhìn, Lam Nguyệt đang nằm trên sân khấu đã biến mất, còn Tiêu Sắt, người đang nằm cạnh anh, mặc bộ trang phục Công chúa Thành cổ Lâu Lan thì đã chết thật rồi.

Tiêu Sắt chết rồi.

Diệp Tiêu thấy cảm thấy ủ dột, anh lắc đầu đứng lên, cố gắng nhấc La Chu vẫn đang run rẩy nằm trên sân khấu dậy. Anh đưa mắt nhìn xuống Bạch Bích ở dưới sân khấu, ánh mắt nặng nề của anh đã thông báo cho Bạch Bích biết về cái chết của Tiêu Sắt.

Bạch Bích chìm đắm trên ghế, đầu cúi xuống, khóc một cách tuyệt vọng.

Trên sân khấu, cái đầu giả kia vẫn đang lăn lông lốc...

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Trước khi mua hàng trên Tiki Shopee hãy click vào banner tương ứng để Gác có tiền nâng cấp server nhé <3.