Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc - Chương 96

Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc
Chương 96: Để cho cô lựa chọn
gacsach.com

Lời thề thản nhiên của anh khiến cho Uông Hạo Thiên nghe đặc biệt chói tai, hừ lạnh nói: “Vậy tôi có thể trịnh trọng nói cho anh biết, dù cho anh đã bỏ đi tất cả anh cũng sẽ không có được cô ấy.” “Anh khẳng định như vậy sao? Vậy chúng ta liền cho Vi Vi lựa chọn xem cô ấy chọn ai.” Hoàng Thiên Tứ là đang đánh cuộc cô sẽ chọn ai nhưng mà anh có tự tin dù cho Vi Vi không chọn mình ít nhất cũng không chọn anh ta.

Thích Vi Vi giật mình. Đây chính là một cơ hội nhưng mà anh ta sẽ đồng ý sao.

“Được, đây chính là anh nói, anh cũng đừng hối hận.” Uông Hạo Thiên thật sảng khoái đáp ứng.

“Tôi sẽ không hối hận, nếu hối hận tôi cũng sẽ không nói.” Hoàng Thiên Tứ quay người nhìn cô dịu dàng nói: “Vi Vi, em hãy tự mình lựa chọn, nhưng mà anh hy vọng em không cần có bất kỳ băn khoăn, thật tâm lựa chọn.”

Cô cảm động nhìn anh. Anh Thiên Tứ của cô luôn suy nghĩ cho cô, người tốt như vậy cả đời này có thể gặp được mấy người.

“Anh ta nói rất đúng. Em tốt nhất để tâm lựa chọn. Nếu em cố ý lựa chọn không công bằng vậy cái giá em phải trả sẽ rất cao đấy, em hiểu chưa.” Uông Hạo Thiên nhìn cô chằm chằm, trong lời nói chứa uy hiếp, anh tin tưởng người cô yêu là mình nhưng cô tuyệt đối sẽ không lựa chọn mình.

“Anh...” Thích Vi Vi trừng mắt nhìn anh. Cô hiểu được ý tứ của anh, càng hiểu được uy hiếp của anh.

“Anh cái gì, quyền lựa chọn ở trong tay em, chọn đi, không cần lãng phí thời gian.” Uông Hạo Thiên thúc giục.

Thích Vi Vi thở phì phì trừng mắt nhìn anh, nhìn khát vọng trong mắt anh Thiên Tứ, lại nhìn uy hiếp trong mắt anh. Cô thật sự muốn điên mất! Cô không thể lựa chọn Uông Hạo Thiên nhưng cũng không thể đắc tội anh ta. Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ.

Trong lòng gấp quá đột nhiên cảm giác đầu có chút choáng, thân mình vừa động liền mềm nhũn ngã xuống đất.

“Vi Vi, em làm sao vậy?” Hai người cùng nhau gọi, buông cô ra, cùng nhau đỡ lấy cô.

“Anh buông tay.” Uông Hạo Thiên trừng mắt nhìn anh quát

“Anh buông tay.” Hoàng Thiên Tứ cùng anh không ai nhường ai.

“Các người đều buông tay.” Thích Vi Vi quát, đứng dậy chỉ vào bọn họ “Các người đều đi hết cho tôi.”

“Cô ấy bảo anh đi.”

“Cô ấy hình như là bảo cả hai chúng ta cùng đi.”

Uông Hạo Thiên cùng Hoàng Thiên Tứ cùng nhìn chằm chằm đối phương không ai chịu nhường ai.

Thích Vi Vi biết anh không chịu rời đi, cô chỉ còn cách thỉnh cầu anh Thiên Tứ, giọng nói mang theo cầu xin: “Anh Thiên Tứ, anh về trước đi được không, em sẽ giải thích với anh sau.”

“Vi Vi, em đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em.” Hoàng Thiên Tứ lập tức ôm cô vào lòng. Anh không cần cô ủy khuất cầu xin như vậy.

“Anh Thiên Tứ, anh hãy nghe em nói, anh trước tiên đi về, việc này về sau em sẽ nói rõ ràng với anh.” Thích Vi Vi đẩy anh ra vì không muốn kích thích Uông Hạo Thiên. Cô không muốn anh Thiên Tứ vì mình mà bị thương tổn.

“Vi Vi.” Hoàng Thiên Tứ nhìn cô, ánh mắt có chút bi thương, vì sao cô muốn mình đi.

“Anh Thiên Tứ, tin em được không?” Thích Vi Vi nhìn anh với ánh mắt mang theo cầu xin.

“Được, anh đi.” Hoàng Thiên Tứ không đành lòng khiến cô khó xử.

Nhìn thấy bóng lưng anh cô đơn mang theo đau xót rời đi, Thích Vi Vi đau đớn xoay người phẫn nộ trừng mắt nhìn anh, đều là bởi vì anh.

Uông Hạo Thiên cho cô một ánh mắt vô tội. Bởi vì cô lưu lại mình khiến tâm tình của anh tốt lắm, nhìn thấy một bàn đồ ăn tự mình ngồi xuống. Bụng thật đói!

“Không được ăn! Anh bỏ xuống! Không cho phép anh ăn! Đây không phải là làm cho anh!” Thích Vi Vi phẫn nộ cầm lấy đôi đũa trong tay anh.

“Em làm gì thế, không để cho anh ăn, em là làm cho người đàn ông kia ăn sao?” Uông Hạo Thiên nhìn chằm chằm cô. Mình còn chưa tìm cô tính sổ đâu. Cô dường như chưa bao giờ để tâm làm cơm tối cho mình như vậy.

“Đúng thì làm sao? Anh ấy là bạn trai của tôi. Còn anh là gì của tôi? Anh đừng quên hiện tại tôi và anh đã không còn bất cứ quan hệ nào. Giao dịch của chúng ta đã kết thúc rồi.” Thích Vi Vi phẫn nộ nhìn anh. Anh dựa vào cái gì mà đến đây?! Anh dựa vào cái gì nói với anh Thiên Tứ anh là người đàn ông của cô?!

“Bạn trai của em? Em nói lại một lần nữa xem?” Uông Hạo Thiên phẫn nộ bắt lấy tay cô.

“Tôi nói mười câu nữa cũng vậy thôi. Anh ấy là bạn trai của tôi, người đàn ông cùng tôi chung sống suốt đời.” Thích Vi Vi trừng mắt nhìn anh, nước mắt lại không khống chế được chảy xuống.

“Vậy tôi đây thì sao? Tôi có phải chỉ là tình nhân ngắn ngủi của em hay không?!” Uông Hạo Thiên gầm lên với cô.

“Đúng, anh là tình nhân ngắn ngủi của tôi mà thôi, cho nên tôi cầu xin anh, buông tha cho tôi được không?” Thích Vi Vi khóc. Nhìn thấy anh, cô thật sự không chịu nổi. Cô chỉ muốn bình tĩnh sống ít ngày để mình từ từ quên đi anh, vì sao anh lại muốn trêu chọc cô.

Thấy cô khóc thương tâm ủy khuất như vậy, Uông Hạo Thiên đau lòng nhìn cô, sắc mặt dịu đi một chút: “Nói cho anh biết em thật sự yêu anh ta sao, thật sự yêu anh ta sao?”

“Tôi...” Cô dừng lại một chút, thật kiên định nhìn anh: “Yêu, tôi yêu anh ấy, tôi luôn luôn yêu anh ấy!”

“Em đang nói dối! Nếu em thật sự yêu anh ta tại sao phải ngập ngừng? Em có thể lừa dối anh nhưng mà em không thể lừa dối chính em, người em yêu là anh!” Uông Hạo Thiên nhìn chằm chằm cô, nói rất tự tin.

“Anh nói bậy, tôi không yêu anh, vì sao tôi phải yêu anh.” Thích Vi Vi tuy rằng kịch liệt phủ nhận nhưng mà nước mắt càng chảy càng nhiều.

“Không vì cái gì cả. Giống như anh yêu em, ngay cả chính anh cũng không hiểu. Em không dịu dàng, không xinh đẹp nhưng mà anh lại giống như mê muội yêu em, loại cảm giác này không có cách nào nói rõ.” Uông Hạo Thiên dịu dàng lấy tay thay cô lau đi nước mắt, đem cô ôm vào trong ngực.

“Anh buông ra.” Thích Vi Vi nói xong đẩy anh ra “Không cần nói anh yêu tôi, anh yêu tôi sao anh không gọi điện thoại cho tôi, anh yêu tôi sao lại dẫn về một vị hôn thê, anh yêu tôi sao không cho tôi một lời giải thích?” Cô từng tiếng chất vấn, đây chính là tình yêu của anh sao.

Uông Hạo Thiên lặng đi một chút, khóe môi chậm rãi nở ra một nụ cười tươi. Thì ra cô đang ghen, phát hiện này khiến anh có cảm giác rất tốt, càng kéo cô ôm vào lòng chặt hơn: “Em cần giải thích phải không. Được, anh nói cho em.”

“Không cần, tất cả mọi chuyện đều không quan trọng, tôi cũng không cần lời giải thích của anh nữa, anh đi đi. Giữa chúng ta thật sự đã kết thúc rồi, xin anh không nên tiếp tục tới làm phiền tôi!” Cô quay lưng đi. Anh còn tiếp tục dây dưa cô sẽ dao động, sẽ không kiên trì nổi; mà anh cũng không thể thay đổi được bản thân đã có một vị hôn thê. Cho dù anh giải thích cũng sẽ chỉ khiến cho mình thương tâm, cái gì cũng không thay đổi được.

“Vi Vi, em thật sự nhẫn tâm như vậy sao, em thật sự không yêu anh sao...” Uông Hạo Thiên nhìn chằm chằm cô, ánh mắt mang theo một tia đau xót khiến cô không hiểu.

“Đúng, tôi không yêu anh.” Cô tàn nhẫn nói ngược lòng mình, nếu không muốn cùng anh dây dưa chỉ có thể nói như vậy.

“Ha ha..” Uông Hạo Thiên bỗng nhiên cười rộ lên, nụ cười bất đắc dĩ mà thê lương.

“Anh cười cái gì, có cái gì hay để cười sao?” Cô thật sự không muốn đối xử với anh như vậy, nhưng mà thật xin lỗi, giữa bọn họ thật sự không thể có kết quả.

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/