Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc - Chương 22

Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc
Chương 22: Oan gia ngõ hẹp
gacsach.com

Uông Hạo Thiên đang lái xe, nghĩ đến vừa rồi nhận được điện thoại của chị Hồng, kêu anh đến lấy chìa khóa, rõ ràng chị đã sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa, anh nói, anh không muốn cô gái kia, chỉ là nể mặt chị mà thôi, nhưng chị Hồng không đem lời nói của anh để vào trong mắt, chị nói không được, nếu anh muốn thì anh tự cho cô ấy trở về, còn chị thì chị không thể phá hủy quy tắc, cho nên anh chỉ có thể tự mình đến đó một chuyến... Thích Vi Vi bước vào cửa, ngồi trên ghế sô pha, cơm tối cô hoàn toàn ăn không vô, liếc nhìn đồng hồ trên tường, đã gần tám giờ rồi. Anh ta có đến đây không? Trong lòng càng thêm khẩn trương sợ hãi, anh là dạng người như thế nào? Có thể vừa vào cửa đã cởi quần áo của cô hay không? Sau đó...

Không được, cô rất sợ, cô muốn chạy trốn, trong đầu chỉ có một ý tưởng duy nhất, cô cũng thay đổi hành động, cầm lấy túi xách, bỏ chạy xuống dưới lầu, vừa định mở cửa, chợt nghe thấy ngoài cửa có âm thanh tra chìa khóa vào ổ, trong nháy mắt cửa mở ra, theo bản năng cô xoay người sang chỗ khác...

Uông Hạo Thiên vừa mở cửa ra, liền thấy một cô gái mặc một bộ quần áo màu trắng tinh tế, tóc dài tung bay, đưa lưng về phía mình, cảm thấy rất kỳ quái, cô ta làm cho anh có một loại cảm giác yên lặng, bình thản, làm cho trong lòng anh không có một tia tạp niệm, cũng không có một tia ***, khóe môi nhếch lên thành hình vòng cung, anh đối với cô vốn sẽ không muốn ***... (*** là tác giả viết chứ không phải Quinn lượt bớt đâu nha ^^)

Cảm nhận được ánh mắt ở phía sau đang đánh giá mình, tim của Thích Vi Vi đập dồn dập trong lồng ngực, anh ta có thể bước tới hay không? Anh ta có thể đối với mình...hay không? Phía sau lưng cô đổ đầy mồ hôi lạnh...

“Tiểu thư, cô tính cứ đưa lưng về phía tôi như vậy hay sao?” Uông Hạo Thiên lên tiếng, tuy rằng đối với cô không có tà niệm, nhưng cũng rất muốn xem thử hình dáng của cô ra sao.

Vì quá lo lắng nên Thích Vi Vi hoàn toàn không nghe anh nói cái gì, nhưng giọng nói kia thì có vẻ quen thuộc, cô biết có trốn cũng trốn không khỏi, cắn môi, chậm rãi di chuyển bước chân, từ từ xoay người lại, sau đó lại ngây ngẩn cả người.

“Là anh.”

“Là cô.”

Uông Hạo Thiên cũng sửng sốt, hai người đồng thời lên tiếng, vẻ mặt kinh ngạc nhìn đối phương, sẽ không trùng hợp như vậy chứ.

Thích Vi Vi nhìn thấy anh, chuyện gì đã xảy ra? Chẳng lẽ người mua mình, chính là anh ta? Làm sao có thể? Cô không thể tin thế giới này lại nhỏ như vậy, hay là bọn họ oan gia ngõ hẹp?

Ánh mắt đen sâu thẳm của Uông Hạo Thiên cũng híp lại, anh lập tức cũng hiểu được chuyện gì đã xảy ra, khó trách mà cô có một trăm năm mươi vạn, thì ra là cô thật sự bán thân để bồi thường tiền cho anh, đi đến trước mặt cô, lấy tay vuốt ve khuôn mặt của cô: “Chỉ mới cách nhau không lâu, cuối cùng cô vẫn nằm trong lòng bàn tay tôi, đây là ý trời hay là duyên phận?” Ánh mắt của anh lạnh như băng, chứa đầy vẻ khinh thường, vốn dĩ còn rất bội phục ý chí không chịu khuất phục của cô, thì ra, cô cũng là hạng người bán thân vì tiền, không có gì khác biệt so với những người phụ nữ khác.

“Bỏ tay ra.” Thích Vi Vi lui về phía sau vài bước để tránh né anh, trừng mắt nhìn anh, bây giờ cô cũng không hiểu được, tại sao lại là anh? Đây thật sự là ý trời sao? Dùng tiền của anh ta để trả lại cho anh ta, mà cô lại phải dâng hiến chính mình, có phải ông trời đang trêu đùa cô không?

“Bỏ tay ra?” Uông Hạo Thiên hừ lạnh một tiếng, nếu cô đã tự chà đạp chính mình, thì anh cũng không cần khách sáo nữa, giọng điệu trở nên lạnh lùng “Đừng quên, kể từ giây phút cô cầm tiền của tôi, thì cô đã trở thành người phụ nữ của tôi, bây giờ nên cố gắng hết sức để thực hiện nghĩa vụ của cô, cùng tôi lên giường đi.”

Á, mặt Thích Vi Vi đỏ lên, nghe trong giọng nói của anh có vẻ châm chọc, trong nháy mắt tất cả tức giận đối với anh đều bùng lên, cô hận anh ta còn không kịp, làm sao có thể lên giường với anh ta, nổi giận đùng đùng nhìn anh “Tôi phải rời khỏi đây.”

“Rời khỏi, được.” Uông Hạo Thiên đáp ứng một cách thoải mái, lập tức vươn tay ra: “Trả lại cho tôi một trăm năm mươi vạn, là cô có thể đi rồi.”

“Anh...” Thích Vi Vi như muốn nghẹt thở, anh ta rõ ràng là muốn gây khó dễ cho mình, lập tức nói: “Một trăm vạn kia đã đưa cho anh, mười vạn là dùng để thuê biệt thự này, còn lại bốn mươi vạn tôi sẽ mau chóng trả lại cho anh.”

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/