Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc - Chương 17

Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc
Chương 17: Thiện ý nói dối 1
gacsach.com

Một đêm không ngủ, buổi sáng Thích Vi Vi dậy rất sớm để nấu cơm, sau đó đặt trên bàn: “Mẹ, con đi học đây.” “Vi Vi, chạy xe cẩn thận một chút.” mẹ Thích nhìn cô nói, nhìn thấy con gái vất vả như vậy, bà thật sự hận mình chết được, vài lần đã nghĩ đến việc chấm dứt sinh mạng, nhưng nghĩ đến con gái phải cô độc một mình, bà lại không nỡ...

“Con biết rồi.” Cô dắt xe đạp ra khỏi cửa.

Đàm Tiếu Tiếu đứng trước cổng trường nhìn xung quanh, từ xa đã thấy cô đi tới, vội vàng vẫy vẫy tay “Vi Vi.”

“Tiếu Tiếu.” Cô dựng xe bên cạnh, sau đó khóa kỹ lại, trong lòng đấu tranh rất phức tạp, khiến cô cảm thấy khó chịu vô cùng.

“Đến đây với mình, dì Út đang đợi chúng ta đó.” Đàm Tiếu Tiếu kéo cô đi đến quán ăn sáng nằm bên cạnh trường học.

“Dì Út.” Cô và Tiếu Tiếu cùng kêu lên.

“Hai đứa đến rồi à, ngồi xuống đi, đã ăn sáng chưa?” Chị Hồng hỏi.

“Ăn rồi.” Cô vội vàng trả lời, tim đập thình thịch.

“Dì Út, nói vào vấn đề chính đi, tụi con còn phải đi học nữa.” Đàm Tiếu Tiếu ngồi bên cạnh thúc giục.

“Vậy được rồi.” Chị Hồng lấy từ trong túi xách ra hai tấm chi phiếu và một chùm chìa khóa phòng đưa tới trước mặt cô, nói: “Đây là hai tấm chi phiếu, một tấm một trăm vạn, một tấm bốn mươi vạn, trên mặt có ký hiệu, con tự xem đi.”

“Một trăm bốn mươi vạn?” Thích Vi Vi kinh ngạc nhìn cô, tại sao được thêm bốn mươi vạn?

“Dì Út, không phải một trăm vạn sao?” Đàm Tiếu Tiếu hỏi những điều trong lòng đang nghi vấn.

“Trước hết hai đứa hãy nghe dì nói, một trăm vạn con dùng để trả nợ, còn bốn mươi vạn này là để con sắp xếp cho mẹ của con, dì đã nói với khách rồi, trong ba tháng này, con phải ở tại ngôi nhà dì đã thuê, như vậy mẹ con thì sao? Tốt nhất con hãy đưa bà đến bệnh viện để điều trị một thời gian, vốn dĩ dì sẽ lấy phí dịch vụ của chuyện này là mười vạn, nhưng vì nể mặt Tiếu Tiếu, dì sẽ không lấy, để con thuê phòng ở. Còn chùm chìa khóa này, là chìa khóa của căn biệt thự Hạnh Phúc, số 1056, con hãy chuẩn bị thật tốt, tuần sau dì sẽ dẫn con đến đó, nhớ ăn mặc đẹp một chút, làm cho khách vừa lòng thì nói không chừng người ta sẽ bao dưỡng con thêm mấy tháng, lúc đó con nhất định phát tài.” Chị Hồng nói.

“Cám ơn dì Út, dì thật tốt.” Đàm Tiếu Tiếu ôm cổ cô “Đúng rồi, dì Út, đối phương có dáng vẻ thế nào? Dì biết người đó không?”

Thích Vi Vi cũng khẩn trương nhìn dì, bản thân cũng muốn biết người mua mình có dáng vẻ như thế nào? Cô sợ nhất những người đàn ông hói đầu, bụng bự, vẻ mặt ghê tởm...

“Yên tâm, là một người trẻ tuổi đẹp trai, lại có nhiều tiền, còn về phần là ai thì dì không thể nói, đây là quy tắc, trừ phi chính anh ta tự mình nói cho con biết, được rồi, không phải hai đứa còn đi học sao, dì cũng có chuyện cần đi trước, tạm biệt.” Chị Hồng đứng dậy nói.

“Bye bye.” Đàm Tiếu Tiếu vẫy tay với dì mình.

Thích Vi Vi nhìn hai tấm chi phiếu và chùm chìa khóa đang đặt trước mặt, tay chân lạnh như băng, cô thật sự đã bán thân mình...

“Vi Vi, mau cầm lấy đi, không cần do dự, thật ra cũng đâu có gì, cùng lắm thì thất thân thôi? Bây giờ không ai quan tâm những chuyện đó đâu, như vậy cậu có thể giữ được phòng ở, còn có tiền cho bác gái đi khám bệnh, không phải tốt hay sao?” Đàm Tiếu Tiếu cầm lấy chi phiếu và chùm chìa khóc bỏ vào trong túi xách của cô.

“Ừ.” Thích Vi Vi gật đầu, cô đã không còn đường lui nữa, “Cậu nói cũng đúng, ít nhất mình có thể giữ được phòng cho mẹ, còn có thể có tiền đưa mẹ đi khám bệnh, nhưng vấn đề chính là mình nên giải thích với mẹ như thế nào về số tiền này?” Cô cảm thấy thật khó xử.

“Thì nói là mượn? Không được, rất gượng ép, bác gái sẽ không tin tưởng, nhưng làm thế nào trong một đêm có thể có được nhiều tiền như vậy?” Đàm Tiếu Tiếu dùng tay xoa xoa đầu, cẩn thận suy nghĩ, đột nhiên ánh mắt sáng ngời, “Trúng thưởng.”

“Trúng thưởng.”...

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/