Lấy Nhầm Tổng Tài - Chương 90

Thẩm Thất sau khi đợi Hạ Nhật Ninh rời khỏi, cho bản thân mình làm mấy bộ thiết kế.

Tiệc rượu vào ngày mai sẽ kéo rất dài thời gian, cho nên cô cần ít nhất sáu cái tạo hình.

Từng cái tạo hình đều tuyệt đối không thể xuất hiện bất kỳ sai lầm.

Cái này không chỉ là thân là thân phận và tôn nghiêm của nhị thiếu phu nhân của Hạ gia, càng là một phẩm chất nghề nghiệp của một nhà tạo hình.

Thẩm Thất liên tiếp làm nhiều cái thiết kế, sau đó xóa bỏ những cái không vừa ý, giữ lại mười cái tạo hình cơ bản.

Căn cứ những tạo hình này, Thẩm Thất rất nhanh liền phối xong với trang sức.

Từng cái tạo hình đều cần phải gắng đạt tới cao quý trang nhã hào phóng, cao quý nhưng lại cũng không quá lố.

Hạ Nhật Ninh ở trong thư phòng xem hết những báo cáo ngắn gọn của công ty ở trong tay, ngẩng đầu nhìn đến tiểu Xuân: "Ngươi vẫn còn chuyện muốn nói?"

Tiểu Xuân gật gật đầu trả lời: "Tổng tài, từ khi ngài tuyên bố chuyện nhị thiếu phu nhân, cả tỉnh Nghệ An cũng sắp nổ tung lên rồi. Nhất là Phùng Khả Hân người cầm đầu những thiên kim tiểu thư kia, nghe nói còn thành lập một liên minh nhỏ, chuẩn bị vào tiệc rượu của ngày mai giở thủ đoạn hãm hại nhị thiếu phu nhân."

Hạ Nhật Ninh lập tức nhướn mày mà cười: "Thú vị."

Tiểu Xuân tiếp tục nói: "Tổng tài, ngài thật sự muốn làm như vậy sao? Một khi tiệc rượu này được tiến hành, Thẩm tiểu thư sẽ..."

"Chúng ta vốn là vợ chồng, không phải sao?" Mắt phượng của Hạ Nhật Ninh hiện lên ý cười: "Cho dù hôn lễ kia tôi không có tham gia, nhưng ở trên pháp luật nói, đây đã là sự thật không thể chối lại được. Được rồi, nói với tiểu Hạ mấy người bọn họ, sau này nhìn thấy Tiểu Thất, phải sửa cách xưng hô rồi."

"Vâng, tổng tài." Tiểu Xuân lập tức lĩnh mệnh.

Xem ra tổng tài đây là muốn nghiêm túc thật rồi.

Chỉ là tiệc rượu này nhất định là con dao hai lưỡi.

Không những được nâng cao địa vị của nhị thiếu phu nhân, cho cô ấy hoàn toàn đưa thân vào danh lưu quý phụ.

Cũng sẽ làm cho cô ấy trở thành cái đích cho vô số phụ nữ chỉ trích, Phùng Khả Hân chỉ sợ là càng không bỏ qua cô ấy.

Tiểu xuân yên lặng suy nghĩ, tổng tài từ trước đến nay đều là bày mưu nghĩ kế, những tình huống này có lẽ đều ở trong suy nghĩ rồi.

Đột nhiên có chút mong đợi tiệc rượu vào ngày mai rồi.

Nhất định sẽ vô cùng tuyệt vời đấy.

Thẩm Thất làm xong thiết kế, các kỹ thuật viên chuyên môn phụ trách làm bảo dưỡng và mát xa ào ào vội tới phục vụ Thẩm Thất.

Thẩm Thất vô cùng phối hợp làm xong một loạt bảo dưỡng, như vậy ngày mai lúc trang điểm, mới có thể càng tự nhiên ôn thỏa.

Buổi tối Thẩm Thất sớm liền lên giường nghỉ ngơi rồi.

Cô muốn với trạng thái tốt nhất, xuất hiện ở trước mặt tất cả mọi người.

Ngày của tiệc rượu, cuối cùng cũng đã tới rồi.

Thời gian cách bữa tiệc chính thức bắt đầu còn có hơn ba tiếng đồng hồ, thế nhưng cảnh hoa trang viên đã là người đến người đi rồi.

Những người nhận được thư mời hoàn toàn cũng sớm đã đến rồi, không có nhận được thư mời đấy, cũng tìm kiếm nghĩ cách tìm được người có thư mời, với danh nghĩa là làm bạn cùng đi đến.

Tất cả mọi người đều muốn xem, phu nhân tổng tài của tập đoàn Hạ thị, rốt cuộc là thần thánh phương nào!

Người phụ nữ có thể khiến cho nam thần cấm dục chủ động từ bỏ sự tự do, bước vào vây thành của hôn nhân, sẽ là tuyệt sắc đến cỡ nào!

Phùng Khả Hân cũng sớm đã đến.

Trên mặt cô dày đặc phấn lót, che không nỗi sự tiều tụy và tức giận của cô.

Đứng ở bên người cô là Phùng Mạn Luân thì ngược lại vẫn còn một dáng vẻ tâm tình bình thản như thế, càng ngày làm nổi bật lên sự dữ tợn trên khuôn mặt của Phùng Khả Hân rồi.

Thẩm Ân Ân cũng sớm đã sớm tới.

Cô không có có tư cách gì gần phía trước chờ đợi, chỉ có thể không cam lòng mà đứng ở vị trí ngoài, nôn nóng mà chờ đợi.

Phùng Mạn Luân nhìn xem hoàn cảnh của cảnh hoa trang viên, nói với Phùng Khả Hân: "Trang viên này tuy không sánh được với đại trạch của Hạ gia, nhưng cũng là dụng tâm rồi. Em đợi ở nơi này trước, anh đi khắp nơi tham quan. Một kiến trúc xinh đẹp như vậy, không thưởng thức một cái thật tốt, thật sự đúng là đáng tiếc."

Phùng Khả Hân hoàn toàn không quan tâm đến Phùng Mạn Luân đi đâu.

Bây giờ trong não của cô toàn là thù hận, cái gì khác cũng chẳng quan tâm rồi.

Phùng Mạn Luân dọc theo con đường nhỏ ở bên cạnh hồ bơi mãi đi về phía trước, xuyên qua vườn trái cây và hoa viên, đi đến một cái đình nhỏ.

Phong cách kiến trức của cảnh hoa trang viên hoàn toàn khác hẳn phong cách Trung Quốc của đại trạch Hạ gia, là phong cách chủ đề phái hiện đại của phương Tây.

Bởi vậy tiểu đình được xây dựng cũng là phong cách đơn giản của Tây Âu.

Ở phía xa, Phùng Mạn Luân thấy một cô gái mặc một bộ đầm trắng, đang cầm lấy lẵng hoa ngồi ở trong tiểu đình cách sửa cành hoa.

Người cô gái ngũ quan tinh tế, mềm mại bình hòa, là kiểu mà hắn chưa từng gặp qua bao giờ.

Ở trong tầng thượng lưu của xã hội, bất kể là danh môn thục viện hày là hào môn khuê tú, phần lớn đều mang theo một luồng ngạo khí.

Trên người của cô gái này hoàn toàn không có tồn tại chút ngạo khí nào, trái lại, cô ấy rất bình thản.

"Hi." Phùng Mạn Luân chủ động đến chào hỏi: "Tôi có thể ngồi ở đây được không?"

Thẩm Thất ngẩng đầu, liền nhìn thấy một người đàn ông có dáng người cao ráo, khí chất nho nhã đã đi đến phía của mình, lập tức nở nụ cười: "Đương nhiên."

Phùng Mạn Luân ngồi ở đối diện của Thẩm Thất, cúi đầu nhìn Thẩm Thất khéo tay như hoa đang đan một cái vòng hoa, nhịn không được mà tán thưởng nói: "Tay thật là khéo léo."

"Cảm ơn." Thẩm Thất mỉm cười trả lời: "Chuyện này, cũng là của mình làm mới yên tâm. Anh là khách được mời đến vào hôm nay sao?"

"Ừ, nghiêm khắc mà nói, tôi là phụng bồi người khác mà tới đấy." Ánh mắt của Phùng Mạn Luân đã rơi vào trên mặt của Thẩm Thất: "Tôi là Phùng Mạn Luân."

"A, xin chào anh, tôi là Thẩm Thất." Thẩm Thất mỉm cười.

"Tên cũng thật thú vị đấy." Phùng Mạn Luân cười nhạt: "Cô không phải là xếp hạng thứ bảy chăng?"

Thẩm Thất cười tủm tỉm gật đầu: "Đúng vậy a, tôi chính là xếp hạng thứ bảy a! Vì vậy, tôi còn có một tên gọi tiểu Thất."

Phùng Mạn Luân khẽ nhếch miệng, hiển nhiên câu trả lời của Thẩm Thất ngoài dự đoán của anh.

Anh còn tưởng rằng Thẩm Thất sẽ giống với những phụ nữ khác, vội vã ở trước mặt của anh khoe khoang một cái tài văn chương, lôi cái thi từ gì gì đó mà giả bộ cách điệu.

Nào ngờ được đối phương cứ như vậy mà thẳng thắng trả lời, với phong cách của cô ấy quả thực là không khớp a.

Tay của Thẩm Thất tốc độ rất nhanh, một cái vòng hoa rất nhanh liền đan xong rồi, mang vào cổ tay, làm nổi bật làn da như ngọc của cô ấy, tinh tế trang nhã.

Mặc dù không có quý giá điềm tĩnh như châu báu, lại mang theo một chút thanh xuân sức sống cùng tích cực cởi mở.

Phùng Mạn Luân nhìn Thẩm Thất ở trước mắt, anh đã đoán được thân phận của cô ấy rồi.

Phùng Mạn Luân giả bộ vô ý mở miệng nói: "Cô cùng chủ nhân của cảnh hoa trang viên rất quen thuộc sao?"

Thẩm Thất đang điều chỉnh vòng hoa, đột nhiên động tác ngừng lại, đôi mắt run run, lập tức Ừ một tiếng.

"Vậy người cô gái mà hắn muốn tìm, đã tìm được rồi sao?" Phùng Mạn Luân tiếp tục hỏi.

Người cô gái muốn tìm?

Thẩm Thất lập tức kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Phùng Mạn Luân.

"Ồ, xem ra cô vậy mà không biết?" Phùng Mạn Luân tuy trên mặt đang mang nụ cười, thế nhưng dưới đáy mắt đã hiện lên một chút tính kế.

Cô gái này, hình như không có đáng sợ như thế, làm sao lại khiến em gái như gặp phải giặc động rồi vậy?

Thẩm Thất ngơ ngác lắc đầu.

"Vậy cô có biết tại sao bên người của Hạ Nhật Ninh cực ít có người phụ nữ tiếp cận không?" Phùng Mạn Luân tiếp tục hỏi.

Thẩm Thất tiếp tục lắc đầu.

"Đó là bởi vì người cô gái mà Hạ Nhật Ninh thích, đã tìm không thấy rồi." Phùng Mạn Luân khẽ cười, ngón tay được bảo dưỡng rất tốt, vê lên một cây hoa Sắc Vi được dùng dư lại, để ở dưới chóp mũi nhẹ ngửi, tiếp tục nói: "Cả thế giới cũng biết Hạ Nhật Ninh luôn đang tìm một cô gái, cô gái kia là tình yêu đích thực trong lòng của hắn. Nhưng năm đó cô gái đi quá mức vội vàng, hắn quên hỏi tên của đối phương, chỉ nhớ rõ cần cổ của cô ấy có một vết bớt vô cùng xinh đẹp."

Vừa mới nói xong, ánh mắt của Phùng Mạn Luân đã rơi vào xương quai hàm của Thẩm Thất, cái vết bớt có hình dạng hỏa điễm kia, quả thực là xinh đẹp đến kiều diễm ướt át.

"Mấy năm trước, Hạ Nhật Ninh đã tìm rất nhiều rất nhiều cô gái mang theo vết bớt tương tự, thế nhưng là sau khi từng cái thẩm định, phát hiện các cô ấy cũng không phải người mà Hạ Nhật Ninh muốn tìm. Hạ Nhật Ninh cho mỗi người cô gái một khoản tiền, cho mấy cô ấy rời khỏi tỉnh Nghệ An." Phùng Mạn Luân than thở một tiếng: "Thật sự là một người đàn ông si tình a. Giữ vững một phần tình yêu, giữ vững nhiều năm như thế."

Nghe những lời nói của Phùng Mạn Luân, sắc mặt của Thẩm Thất hơi biến đổi.

Hèn chi... hèn chi Hạ Nhật Ninh lại phân biệt đối xử với mình.

Chuyện mà mình trước kia nghĩ mãi cũng không rõ, sự thật lại là như vậy!

Hèn chi hắn nói, hắn không có hứng thú với mình...

Thì ra, mình cũng chỉ là một cái... vật phẩm tương tự sao?

Thẩm Thất rất nhanh rủ xuống đôi mắt, cố hết sức che giấu tâm sự của mình, trên mặt giả bộ như điềm nhiên như không có việc gì: "Vậy ư? Đúng là khiến người ta cảm động."

"Đâu chỉ a." Phùng Mạn Luân tiếp tục nói: "Lúc Hạ Nhật Ninh xua đuổi đám cô gái kia, đã từng tuyên bố với cả thế giới, hắn sẽ không yêu bất kỳ người phụ nữ nào, trừ cô gái mà hắn muốn tìm. Vì vậy, vợ tương lai của hắn, bất kể là ai, đều chỉ là một cái vật thay thế. A, thật có lỗi, tôi có phải nói hơi nhiều không?"

Thẩm Thất nhẹ nhàng lắc đầu: "Không có, cám ơn anh cùng nói chuyện với tôi."

"Vậy, tôi sẽ không quấy rầy công việc của cô rồi. Tạm biệt." Phùng Mạn Luân nhẹ nhàng đứng dậy, khẽ gật đầu, quay người rời khỏi tiểu đình.

Thẩm Thất ngơ ngác mà ngồi ngay tại chỗ, nhìn vòng hoa tinh tế được đan ở trên cổ tay, nhịn không được mà cười khổ một hồi.

Tại sao, tại sao nghe được mấy lời nói này, đáy lòng lại có chút đau?

Hắn vốn không thích mình, mình không phải là đã sớm biết rồi sao?

Tại sao nghe thấy những sự thật này, mình vẫn cảm thấy buồn?

Mình nhất định là điên rồi có phải không?

Mình lại...

Buồn cười quá!

Thẩm Thất a Thẩm Thất, cô phạm hồ đồ rồi!

Hôn nhân của các ngươi là giả đấy! Chỉ là giả đấy!

Chỉ là vì giấu đậy đường nhìn của người khác, chỉ là vì... theo như nhu cầu!

Cô gả vào Hạ gia cũng không phải là vì tình yêu, mà là vì anh trai a!

Hồi tâm đi, đừng suy nghĩ lung tung nữa.

Hắn vĩnh viễn cũng sẽ không yêu cô đấy...

Hắn chỉ là lợi dụng cô ngăn trở những đào hoa sát kia...

Thẩm Thất hít một hơi thật sâu, đem tất cả suy nghĩ lung tung ở trong lòng đều cưỡng ép kìm nén xuống.

Cứ như vậy, khóa lại lòng của mình đi.

Cũng may, mình bây giờ vừa mới bắt đầu có chút thích...

Bây giờ khóa lòng lại, có lẽ còn kịp chăng...

Người hầu tới thúc giục Thẩm Thất: "Nhị thiếu phu nhân, đồ trang sức mà cô cần cũng đã đưa đến rồi, cô còn cần xác định một chút không?"

Thẩm Thất gật gật đầu.

Coi như là chỉ là diễn kịch, cô cũng muốn diễn xuất tiêu chuẩn!

Đây là phẩm chất nghề nghiệp của cô!

Thẩm Thất trở về phòng, đem tất cả lễ phục và đồ trang sức đều phối xong, sau đó ngơ ngác ngồi ở chỗ kia ngẩn người.

Hạ Nhật Ninh vừa vào cửa thì thấy được cảnh tượng này.

Thẩm Thất thất hồn lạc phách, giống như mất đi cái gì.

"Làm sao vậy? Những người khách sắp đến đủ rồi, chuẩn bị xong chưa? Sau khi hôm nay trôi qua, bên tai của anh cuối cùng cũng có thể thanh tịnh rồi." Hạ Nhật Ninh nhìn trang phục và trang sức mà Thẩm Thất phối cho hắn, đáy mắt hiện lên một tia sáng tán thưởng.

Thẩm Thất bình thường nghe được những lời nói như vậy, sẽ cùng Hạ Nhật Ninh nói đùa.

Mà lúc này, cô nghe được câu nói này, lòng thẳng tắp rơi vào đáy cốc.

Quả nhiên...

Hắn chỉ là vì cho mang tai thanh tịnh.

Nếu không, hắn làm sao có thể cùng mình cùng giường chung gối nhiều ngày như vậy, lại còn chưa từng chạm qua mình đấy?

Hắn không phải là không có dục vọng, hắn sở dĩ chịu đựng, thì ra chỉ là bởi vì hắn không yêu mình.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor