Lang Vương Tổng Giám Đốc: Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng - Chương 352

Lang Vương Tổng Giám Đốc: Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng
Chương 352: Thu hoạch ngoài ý muốn
gacsach.com

Ức Ức nghe được lời mẹ nói, tỏ vẻ đồng ý thay đổi phương hướng.

“Ức Ức, anh đi nghỉ ngơi một lát, để em lái cho.” Niệm Niệm đi tới, trong tay cầm một túi đồ ăn đưa cho Ức Ức. Ức Ức nhận lấy ăn, nhấn nút tự động lái cho ô tô hoàng tử ếch xanh.

“Anh đã để chế độ tự động, nửa giờ sau em hãy tới lái, anh qua bên kia chơi một lát.” Ức Ức cắn một ngụm ăn trong miệng, đi tới chỗ máy chơi game ở trước mặt, sau khi Bạch Tuyết nhìn thấy, đi tới, duỗi tay tắt máy chơi game, “Mẹ sẽ để cho con chơi, nhưng mà sau khi con ăn no mới có thể chơi.”

“Dạ, Ức Ức cười ha hả tiếp tục gặm cánh gà.” Bạch Tuyết vui mừng cười cười, đứng dậy đi vào nhà bếp, Lang Vương đang nướng cánh gà ở nhà bếp, cô chuẩn bị đồ uống cho bọn nhỏ.

Nhìn nhà bếp một chút, quả thực cái gì cần có đều có, rau dưa, hoa quả, ăn thịt, đồ ăn vặt, đồ ăn Trung Quốc, cơm Tây, quá chu đáo.

“Các con, nhà bếp này là do ai thiết kế?” Bạch Tuyết vươn đầu ra từ trong nhà bếp, tò mò hỏi tụi nhỏ ở bên ngoài.

“Ưm...” Ức Ức chỉ chỉ Thiên Tầm, Niệm Niệm cũng chỉ chỉ Thiên Tầm.

Hai tay Thiên Tầm lại cầm cánh gà gặm đến vui vẻ vô cùng, hai bàn tay nhỏ đã bóng nhẫy.

Bạch Tuyết nhìn thấy con gái ăn bẹp bẹp miệng, không ăn cũng đã xinh đẹp rồi.

“Khó trách, luận về ăn, mẹ cũng không bằng Thiên Tầm nha. Trong nhà bếp được thiết kế thật đúng là chu đáo, các con cứ từ từ ăn, mẹ đi nấu canh đậu hủ chua cay cho các con, đây là lúc nên gia tăng dinh dưỡng cho các con.”

“Cảm ơn mẹ.” Ức Ức và Niệm Niệm lễ phép nói.

“Con yêu mẹ.” Thiên Tầm bậm môi bóng nhẫy ngọt ngào nói.

Bạch Tuyết đi đến trước tủ lạnh, mở tủ lạnh ra mới biết được, đây là tủ lạnh sao, đây rõ ràng là một cái mật thất, bên trong lại là một gian phòng khác, Bạch Tuyết thò đầu vào nhìn nhìn.

Không khỏi nổi lên tò mò, dứt khoát đi vào, nhìn bề ngoài của cái tủ lạnh này là một cái tủ lạnh bình thường, diện tích bên ngoài cũng chỉ là một tủ lạnh nhỏ.

Cô không nghĩ tới bên trong lại có thể là như thế này.

Bên trong tủ lạnh đầu tiên là một cái hành lang, hành lang hai bên trái phải đều là phòng ở pha lê trong suốt, mỗi cái cửa phòng đều có một thẻ bài, bên trên viết bên trong phóng có chưa cái gì?

Hành lang bên trái.

Phòng thứ nhất có viết: Rau dưa và hoa quả.

Phòng thứ hai có viết: Thịt gà và thịt heo.

Phòng thứ ba lại viết: Cá và tôm, đủ loại thực phẩm thuỷ sản.

Hành lang bên phải.

Phòng thứ nhất có viết: Các loại đồ ăn vặt ngon.

Phòng thứ hai có viết: Đồ uống và nước, còn có vài máy ép trái cây mới tinh.

Phòng thứ ba lại viết: Món chính, có bột mì, mì sợi, gạo, gạo cho em bé, đủ loại đậu, ngũ cốc hoa màu đều có, còn có đủ loại kiểu dáng lò nướng cơm Tây, nướng bánh mì và dùng làm điểm tâm nhỏ, Thiên Tầm thích điểm tâm nhỏ nhất, cho nên đã chuẩn bị lò nướng.

Bạch Tuyết trợn tròn mắt, đây có chỗ nào là tủ lạnh chứ, cô chưa bao giờ thấy qua tủ lạnh to như vậy. Cái gì cần có đều có, đầy đủ mọi thứ.

Từ trong một gian rau dưa kia cô tìm được rồi một miếng đậu hủ cầm đi ra, đi vào trong nhà bếp, giật mình nhìn Lãnh Dạ, gia vị trong nhà bếp cũng là cái gì cần có đều có, quá tiện lợi. dnadan

“Dạ, anh tới chỗ tủ lạnh chưa?” Bạch Tuyết tò mò hỏi, vì sao trong xe lại có tủ lạnh siêu to như vậy, mà tất cả mọi người đều tỏ vẻ bình thường như vậy, chẳng lẽ đây còn chưa đủ chấn động? Ô tô nhỏ như vậy, mà bên trong lại có không gian lớn như vậy đã đủ hiếm lạ, lại còn có thể chưa được tủ lạnh kỳ lạ như vậy, quá sức tưởng tượng rồi!

“Ừ.” Lang Vương nhàn nhạt ừ một tiếng, tiếp tục cắt dưa chuột, anh nấu cánh gà, bọn nhỏ cũng cần ăn chút rau dưa, bổ sung vitamin, cho nên đối với biểu tình giật mình của Bạch Tuyết cũng không có chú ý quá lớn.

“Dạ, anh thật sự đã đến chỗ tủ lạnh?” Bạch Tuyết cho rằng anh không có nghe rõ, lại hỏi một câu.

“Ân.” Lang Vương ừ một tiếng, bưng cánh gà đã nấu ra bên ngoài đưa cho bọn nhỏ ăn. Ở trong lòng Lang Vương việc nấu ăn cho các con chính là một loại hưởng thụ.

Bạch Tuyết nhìn Lãnh Dạ không ngoài ý muốn đi ra ngoài một chút, rốt cuộc chuyện gì ở trong mắt bọn họ mới có thể làm họ giật mình!

Xem ra nơi này trừ bỏ cô tò mò với cái tủ lạnh kia, thì không có người nào tò mò với nó!

Sau khi Lang Vương bưng cánh gà ra, nhìn thấy cô vợ nhỏ cầm đậu hủ đến ngẩn ngơ, duỗi tay kéo cô vào trong lòng ngực, xoa xoa đầu tóc Bạch Tuyết nói: “Làm sao vậy? Đói bụng?”

Bạch Tuyết lắc đầu, ngửa đầu nhìn Lãnh Dạ.

“Chờ một lát, anh đi làm thịt bò cho em ăn, bọn nhỏ thích anh nướng cánh gà, cho nên của em còn ở phía sau.” Lang Vương duỗi tay vuốt cái mũi Bạch Tuyết một chút.

Xoay người tiếp tục dùng cái kẹp kẹp thịt bò đã ướp ra ngoài.

“Vợ, muốn ăn chín mấy phần?” Lang Vương nghiêm túc chuẩn bị thịt bò.

“Chồng, em muốn ăn chín toàn phần.” Bạch Tuyết hạnh phúc cười cười.

“Ừ, sẽ xong ngay đây, chờ một chút.” Lang Vương đi lại chỗ tủ lạnh, lúc trở về trong tay có hai cái ly có chân dài và một lọ rượu vang đỏ.

“Chồng, bên trong tủ lạnh còn có rượu vang đỏ sao?” Bạch Tuyết tò mò hỏi, sao cô không nhìn thấy trong tủ lạnh còn có đồ uống cao cấp như vậy.

“Có nha, thật ra cái tủ lạnh kia cũng không hoàn toàn là tủ lạnh, có thể nói là một cái kho hàng, đồ vật cần dùng trong nhà đều ở bên trong, ở phía sau cửa còn có một cánh cửa khác, em nhất định không có nhìn thấy, đó là một cái cửa được che khuất, bên trong có rất nhiều rượu vang đỏ và champagne, là Thiên Tầm dọn hầm rượu trong nhà đến nơi đây.”

Lang Vương đảo đảo rượu vang đỏ đưa cho Bạch Tuyết.

Bạch Tuyết hưng phấn nhận lấy ly rượu vang đỏ, cụng ly với Lang Vương một cái, miệng nhỏ nhấp một cái.

“Chồng, sao em có cảm giác đây là nhà của chúng ta.”

“Ha hả... Đây đều là sáng tạo của các bảo bối chúng ta, chúng ta sinh hoạt ở trong xe vài năm cũng không thành vấn đề.” Lang Vương tự hào nói, Bạch Tuyết lại cười, “Như vậy sao được, mấy thứ trong tủ lạnh của chúng ta sau một thời gian sẽ bị hư hỏng, hoa quả cũng không thể ăn!” Bạch Tuyết giải thích nói.

“Nha, vợ, em tới tủ lạnh lấy mấy quả chuối tiêu tới cho bọn nhỏ, anh thật đúng là lo lắng chuối hỏng rồi nha.” Lang Vương nhợt nhạt cười cười, nhìn cô vợ nhỏ bước bước nhỏ đi.

Bạch Tuyết mở gian phòng có hoa quả kia mới biết được, vì sao Lãnh Dạ lại nói như vậy.

Cô không thể tin được hai mắt của mình, cách cửa sổ rõ ràng nhìn thấy là một đống hoa quả, kết quả tiến vào mới phát hiện này làm gì có một đống hoa quả, rõ ràng là từng vườn cây ăn quả, chuối lại còn ở trên tàng cây, còn các loại hoa quả khác cũng đều ở trên tàng cây.

Xoay người, đi ra ngoài, đóng cửa cho kỹ, nhìn vào cách vách tường pha lê, cũng nhìn không thấy có cây tồn tại, nhưng mà đi vào trong phòng lại giống như là đi vào vườn trái cây, xông vào mũi chính là mùi của bùn đất và hương vị thơm mát của trái cây, lúc này Bạch Tuyết như là đang đi dã ngoại ở vườn trái cây. Hoàn toàn không có cảm giác ở trong nhà, không khí rất mới mẻ, giống như còn có tia ánh nắng bắn vào tới, Bạch Tuyết ngửa đầu nhìn về phía trước, nhưng cái gì cũng không nhìn thấy, liếc mắt nhìn phòng cao lại như là nhìn một cái không đến đỉnh.

Cô duỗi tay hái xuống mấy trái chuối tiêu, cầm đi ra ngoài.

Lúc cô đi ra, khó có thể che lấp sự hưng phấn, ôm chuối trong lòng ngực, giống như đứa bé có được món đồ chơi hài tử tung ta tung tăng đi đến trước mặt Ức Ức, “Con trai, thức ăn trong tủ lạnh chính là do Thiên Tầm chuẩn bị. Nhưng mà, rốt cuộc cấu tạo của tủ lạnh là do ai thiết kế, người đó quả thực là thiên tài.” Bạch Tuyết hưng phấn không thôi.

“Mẹ, thiên tài kia chính là ba của tụi con đó, là chồng của mẹ nha.” Ức Ức nhận chuối trong tay mẹ, ánh mắt cậu ra dấu cho mẹ nhìn về phía ba.

“Hả? Thật sự là ba con a.” Bạch Tuyết sùng bái nhìn người đàn ông ở trong nhà bếp rán bò bít tết cho cô, đứng dậy bước nhanh đi vào nhà bếp.

Duỗi tay ôm lấy Lang Vương từ phía sau, “Chồng, anh giỏi quá, em yêu anh.”

Lang Vương không hiểu bị cô vợ nhỏ ôm một cái, hơn nữa còn là mười phần điện lực. Xoay người, nhìn thoáng qua bên ngoài, bọn nhỏ đều đang ăn chuối.

Hôn lên trên trán Bạch Tuyết một cái, có bọn nhỏ ở đây, anh không thể làm động tác khác, mặc dù bọn họ là vợ chồng hợp pháp, anh cũng không thể làm như vậy, nhìn bọn nhỏ chỉ là đứa bé, nhưng mà có rất nhiều chuyện chúng đều đã hiểu.

Về phương diện giáo dục các con, Lang Vương vẫn rất chú ý, hơn nữa rất coi trọng việc giáo dục con cái.

Nhìn mắt to ngập nước của cô vợ nhỏ liên tục chớp chớp, hết sức mê người, lông mi cong cong thật dài nhấp nháy, miệng nhỏ hồng hào, rất là mê người.

Anh động tình, nhưng mà anh biết hiện tại không phải là lúc, mặc dù có hôn môi thì âm thanh cũng sẽ truyền ra bên ngoài. Lúc bọn nhỏ thiết kế cái xe ô tô này chỉ trưng cầu anh thiết kế tủ lạnh như thế nào, những mặt khác cũng không có trưng cầu ý kiến của anh, cho nên nhà bếp đến nhà ăn đều là kiểu cởi mở, không có cửa, cái gì cũng đều có thể nhìn thấy.

Lang Vương thấp giọng ở bên tai Bạch Tuyết nói: “Biểu hiện của em rất ngoan, người chồng là anh đây buổi tối có khen thưởng cho em. Hiện tại ngoan ngoãn đi ăn thịt bò bít tết, sau đó nghỉ ngơi thật tốt, phỏng chừng ngày mai là có thể đến Yêu giới.”

“Anh theo em cùng đi ăn.” Bạch Tuyết làm nũng nói, Lang Vương nhếch môi, cô vợ nhỏ thật làm người khác đau lòng, thật hận không thể “hành quyết” cô ngay tại chỗ!

Nhẫn nhịn!

“Tiểu dạng nhi (cái này nghĩa là vớ vẩn, nhưng mình để nguyên bản convert luôn), đi thôi.” Sau đó bưng bò bít tết đi ra ngoài.

Cô hơi hơi chu lên miệng, thầm nghĩ, anh mới là vớ vẩn đó. Đi vào nhà ăn, Lang Vương có thể nhịn không hôn môi cô vợ nhỏ, nhưng mà anh làm được việc cùng vợ tôn trọng nhau như khách, cho nên anh lôi kéo Bạch Tuyết ngồi xuống sô pha. Hơn nữa ngồi xuống ở bên người Bạch Tuyết, trước mặt các con, kéo cô vào trong lòng ngực ôm lấy, giống như ôm một đứa bé, gần như là đè nửa khuôn mặt của cô vào ngực anh, trái lại làm cô ầm ĩ đến khuôn mặt có chút đỏ.

Người đàn ông này đây là chuẩn bị ăn cơm sao, hay là chuẩn bị ăn cô đây!

Hành động này, làm bọn nhỏ có chút kinh ngạc, đây là ba ôm mẹ như ôm con sao?!

Ở trong mắt bọn nhỏ, ba vẫn luôn rất tự giác, lúc này đây là đang làm gì?

Ba... Chỉ là hiếm khi cùng có hành động thân mật với mẹ như vậy. Tuy rằng, ba ôm người vợ danh chính ngôn thuận của mình, nhưng nhìn bọn họ thân mật như thế, vẫn là có chút kỳ quái, thậm chí có chút ghen tị, trong lòng ê ẩm.

Nhưng mà, hình như ba cũng không có cảm giác hành động của mình có chút không ổn, thật đúng là không giống bình thường.

Một màn này, rốt cuộc là làm bọn nhỏ kinh ngạc mà hoài nghi có phải hai mắt của mình ra vấn đề hay không.

“Ba, ba không có việc gì chứ?” Thiên Tầm là người đầu tiên nhịn không được liền hỏi.

“Ba, hay là mẹ làm sao?” Niệm Niệm tò mò hỏi.

“Ba, cần bọn con tránh đi không?” Ức Ức hiểu chuyện hỏi.

Lang Vương ngẩn người, ba đứa bé này là làm sao vậy? Anh chỉ là ôm mẹ bọn chúng, lại nhìn anh quái dị đến nỗi như vậy sao? Đây không phải là chuyện rất bình thường sao, có phải các con có điểm quá nhạy cảm hay không!

“Các con, là thế này, mẹ các con có chút say xe, vừa rồi nói đau đầu, cho nên ba lo lắng các mẹ các con té xỉu, cho nên... Nếu các con không thích ba chăm sóc cho mẹ các con, vậy ba đành phải để mẹ các con khó chịu, hoặc là còn có khả năng sẽ té xỉu!” Lang Vương khổ sở nói, còn vỗ nhẹ nhẹ lưng Bạch Tuyết.

“Tuyết Nhi, em hãy kiên trì, ngày mai mới có thể đến Yêu giới, em hãy nhịn xuống!” Giọng nói của anh mềm nhẹ, nhưng có thể để cho bọn nhỏ đều có thể nghe được. Này mang theo ý khuyên bảo nhẹ nhàng dụ dỗ, thật đúng là xem cô như một đứa trẻ to xác.

Bạch Tuyết không nói chuyện, lại đẩy anh. Sau khi ngồi dậy, trừng mắt liếc mắt nhìn anh một cái. Chưa hết giận, lại đạp chân anh.

“Em say xe anh cũng không thể ôm em, anh nhìn xem bọn nhỏ đều không vui vẻ!” Bạch Tuyết liếc mắt nhìn Lang Vương một cái.

Cô thật đúng là chịu uất ức, ai say xe, từ nhỏ đến lớn cô cũng không biết say xe là cảm giác gì!

Này nhìn tròng mắt bọn nhỏ đều sắp rớt ra ngoài!

Đây vẫn là ba sao, bị mẹ đạp chân, lại còn có thể cười. Đây vẫn là Lang Vương sao? Sao có thể để một người phụ nữ bò ở trên đầu của anh như vậy, thật muốn kêu oan thay Lang Vương!

Anh thấp giọng mà cười, tiếng cười thuần hậu (thành thật chất phác) mang theo mềm mại nói không nên lời, không giận, ngược lại kéo tay nhỏ của cô qua, bắt được, nhẹ nhàng vỗ, an ủi: “Hay là chờ lúc em té xỉu anh sẽ chăm sóc em đến lúc khỏe lại!”

“Không được...”

“Không thể...”

“Mẹ không thể té xỉu...”

Ba đứa bé không hẹn mà cùng hô lên.

“Ba, ba ôm mẹ đi, tụi con lo lắng mẹ thật sự sẽ té xỉu thì sẽ phiền toái!” Thiên Tầm lo lắng nói.

“Ba, nếu mẹ say xe, ba vẫn nên ôm mẹ tụi con mới tốt, chúng con cũng muốn ôm, chỉ là ôm không được nha!” Niệm Niệm lo lắng nói.

“Ba, vất vả rồi, mẹ là của ba.” Ức Ức có ngụ ý nói.

Lang Vương không có suy nghĩ cẩn thận lời Ức Ức nói, dù sao cũng là con trai mình, suy nghĩ nhiều như vậy làm gì, chỉ cần cô vợ nhỏ tới tay thì tốt rồi.

Ở trong lòng thở dài một tiếng: Ba xin lỗi các con, đã lừa các con!

Khóe miệng Ức Ức nhếch lên, được, sao chổi đâm vào trái đất cũng không hơn cái này! Ba quá khả nghi, ba có thể lừa Niệm Niệm và Thiên Tầm, nhưng mà cặp mắt giảo hoạt kia không thể gạt được cậu, đúng vậy có đôi khi ba cũng có chút giảo hoạt.

Hì hì...

Mẹ đáng yêu lại có thế là đồng lõa với ba, xem ra tính tình của mẹ thật giống đứa bé, cũng thích được ba ôm, vì để lừa ba người bọn chúng, lại kết hội với ba lừa bọn chúng.

Bất quá chỉ cần ba và mẹ đều tốt, bọn chúng đều rất vui vẻ.

Lang Vương than thở, nhìn Bạch Tuyết, trong mắt không thể mang theo quá nhiều tưởng tượng. Thầm nghĩ, trước mặt người khác anh đều không phải là như thế, vì cô vợ nhỏ, cũng đã bất cứ giá nào rồi!

Nhưng vui vẻ nhất chính là cô vợ nhỏ lại rất phối hợp với anh, xem ra cũng là đau lòng cho anh. Vợ chồng, không chỉ như vậy.

Ở trước mặt Lang Vương, hơi thở nữ vương của cô lộ ra hết. Bị anh dụ dỗ như thế, toàn thân cũng không có nhu thuận, ngược lại là hừ một tiếng, giận dỗi nói.

“Anh không nên chăm sóc em như một đứa bé, em không thích cái loại cảm giác này, người đàn ông của em chính là người đàn ông của em, ngàn vạn lần không nên cho em suy nghĩ tưởng tượng khác!”

“Được.” Anh đồng ý. Anh muốn chính là những lời nói này, anh yêu Tuyết Nhi, làm sao lại hy vọng Tuyết Nhi vẫn luôn giống như một đứa bé, như vậy anh rất có cảm giác tội ác, mỗi một lần thân thiết với vợ mình đều rất rối rắm.

Nếu Tuyết Nhi cũng không hy vọng như thế, anh liền an tâm rồi.

Trở lại trạng thái ban đầu cũng không đơn giản.

Chỉ như vậy xoay mặt qua, rút đi tất cả ý cười trên mặt anh, làm người khác cảm thấy kính sợ lạnh lùng thờ ơ, một đôi mắt có thần, cũng sắc bén mà làm người khác không thể không ngồi nghiêm chỉnh!

Người đàn ông này, người đàn ông thành thục, thật thà, trầm ổn, tang thương, cơ trí và dũng cảm, chân chính làm được nhận được thả được tự nhiên như nước chảy mây trôi, cũng phát huy hồn phách sức quyến rũ lay động lòng người tới cực hạn.

“Ba, nếu mẹ khó chịu, vậy hãy đưa mẹ vào phòng ngủ nghỉ ngơi đi.” Ức Ức một bên chơi trò chơi một bên săn sóc nói.

Lang Vương nhìn xem bốn phía, nơi này nào có phòng ngủ nào! Nếu có phòng ngủ anh có thể bị dày vò đến nỗi như vậy sao!

“Con trai, con cho rằng nơi này là nhà chúng ta, nơi này làm gì có phòng ngủ.” Lang Vương nghi ngờ nhìn Ức Ức, đứa con trai này chưa bao giờ khoác lác, nói chuyện cũng là lời nói sắc bén, rất ít khi không đáng tin cậy, chỉ là, cái ô tô nhỏ này thật sự không có phòng ngủ, anh đã kiểm tra qua rất nhiều lần, thật sự không có!

Như vậy, vì sao con trai lại như vậy nói.

“Xin lỗi ba, quên nói với ba.” Ức Ức nói xong, lấy trò chơi điều khiển từ xa trong tay hướng về một mặt tường phía sau Lang Vương khoảng một lóng tay, chỉ thấy mặt tường kia chậm rãi mở ra, bên trong lại là từng phòng từng phòng, trên cửa còn viết phòng ngủ của ba và mẹ, sau đó là phòng ngủ của Ức Ức, còn có phòng ngủ của Thiên Tầm, một gian cuối cùng là phòng ngủ của Niệm Niệm.

Phòng được thiết kế rất độc đáo, trên cửa đều có dán ảnh chụp, trên cửa phòng Bạch Tuyết và Lãnh Dạ là ảnh cưới của hai người.

Phòng Ức Ức là ảnh chụp Ức Ức, Thiên Tầm và Niệm Niệm cũng có.

Lúc này đây Bạch Tuyết không ngừng kinh ngạc rồi, Lang Vương cũng khiếp sợ đứng lên.

Không nghĩ tới sau mặt tường mặt lại là một nơi rộng rãi như vậy, anh rất vui mừng, rốt cuộc có một không gian ở riêng cùng với vợ rồi, vốn tưởng rằng phải luôn ở cùng bọn nhỏ ở bên nhau, trong lòng đều làm tốt vẫn luôn ôm Bạch Tuyết say xe, xem ra không cần vất vả ôm, có thể nằm.

“Ba, làm xao vậy? Ba không hài lòng thiết kế của tụi con sao?” Thiên Tầm bước chân ngắn nhỏ đi tới hỏi.

“Các con, các con quá tuyệt vời, ba thật tự hào về các con nha.” Lang Vương nói chính là lời nói thật lòng, các con thật sự là tuyệt vời, nhỏ như vậy đã có thể suy nghĩ thiết kế tinh tế như vậy, vốn tưởng rằng anh giúp đỡ bọn nhỏ thiết kế cái tủ lạnh kia thì trong lòng anh còn có một ít đắc ý, hiện giờ vừa thấy tủ lạnh anh thiết kế với thiết kế của bọn nhỏ quả thực là gặp sư phụ. Quan sát vẻ ngoài phòng ngủ cũng đã hơn so với anh, bên trong nhất định cũng rất có sáng tạo.

“Hì hì... Tụi con cũng cảm thấy tụi con thật là lợi hại nha.” Thiên Tầm cười ha hả nói, dáng vẻ nhỏ lại như là con khỉ con, hướng về phía Ức Ức và Niệm Niệm tỏ vẻ, ý tứ là ba chỉ nhìn thấy bên ngoài đã khiếp sợ như vậy, không biết khi nhìn thấy bên trong sau sẽ là dáng vẻ gì?

Nhưng mà Lang Vương khiếp sợ lúc này ở trong mắt Bạch Tuyết, cùng với thường lui tới hoàn toàn không giống nhau, vừa rồi cô nói không cần chiều theo cô, không cần chăm sóc cô như một đứa bé, anh liền thay đổi, biến trở về vẻ lãnh khốc trước kia, ngay cả vừa rồi khi anh khen ngợi các con, cũng trở nên thâm trầm mà giống như pho tượng.

Niệm Niệm lái xe ở một bên nhìn thấy ba bỗng nhiên thay đổi, có chút không thích ứng, đây hẳn mới là Lang Vương, cái này mới là Lang Vương chân chính, trước kia Lang Vương vẫn luôn chiều theo mẹ.

Nhìn ba, dáng vẻ Niệm Niệm không biết nên làm thế nào cho phải. Vẻ mặt đau khổ buồn trong chốc lát, hai mắt liền sáng ngời, khóe miệng nhấc lên, lại cười sáng rực, chẳng qua lần này lại không phải hướng về phía ba, mà là hướng về phía mẹ đang đứng ở bên cạnh mẹ. dnan

Mới mở miệng, lời nói của người này liền mang theo mật ngọt, ngọt mà không thể tưởng tượng nổi, lại không để người cảm thấy chán ngấy.

“Mẹ, mẹ mau cùng ba đi vào xem, bên trong đều là do ba đứa tụi con cùng nhau thiết kế.”

Niệm Niệm đứng dậy nói, còn cố ý học người xưa như vậy, cong hạ eo thật sâu, ở trong hư không, làm bộ làm tịch mà bắt được tay áo vốn là không tồn tại, hai tay kéo thẳng tới trước ngực, hướng về phía mẹ vái một cái thật dài.

Dáng vẻ kỳ quái này, làm Bạch Tuyết ha hả nở nụ cười.

“Con gái thỉnh an ba Lang Vương và mẹ Mẫu Đơn, mời ba và mẹ đi nghỉ tạm đi.” Thiên tầm vừa thấy Niệm Niệm như vậy, cảm giác chơi rất vui, vì thế chính mình cũng học những lễ tiết bên trong Chân Hoàn.

“Được a được a...” Bạch Tuyết cười hôn ở trên khuôn mặt nhỏ béo ụt ịt của con gái một cái.

Nhìn thấy ba và mẹ còn chưa đi vào, bọn nhỏ nghi ngờ nhìn nhìn lẫn nhau.

Thật ra, Lang Vương và Bạch Tuyết là không muốn bỏ ba đứa bé hiểu chuyện này lại, bọn họ vì chính nhu cầu của mình, vừa rồi còn lừa bọn nhỏ, lúc này trong lòng rất áy náy!

“Cô chủ nhỏ, mời người đi nghỉ ngơi nha.” Thiên Tầm đến gần Bạch Tuyết, cười ngọt ngào nhìn Bạch Tuyết nói.

“Đi thôi, Tuyết Nhi, các con cũng nghỉ ngơi sớm một chút, không nên chơi quá muộn, vào ban đêm, tìm một chỗ an toàn rồi dừng lại, sáng mai chúng ta lại đi.” Lang Vương nói xong lại thấp giọng gọi một câu: “Tuyết Nhi...”

Giọ như câu hồn, cô là vợ anh, anh đau lòng cho cô, lại không đau lòng cho chính mình, đổi lại cô cũng đau lòng cho anh!

Đã từng đa tình như vậy, vết thương chồng chất, cuối cùng cũng học được như thế nào là yêu. Có một ngày, không trẻ tuổi như vậy, vẫn yêu em như cũ.

“Dạ... Cảm ơn anh cho em ba đứa bé tốt như vậy.”

Lang Vương vĩnh viễn sẽ không biết, một câu của anh, một động tác của anh, mỗi một thứ của anh, Bạch Tuyết đều sẽ nhớ rõ thật lâu một cái hứa hẹn của anh, Bạch Tuyết lại đau khổ nhớ kỹ.

Có một số người rất kiên cường, thích rơi nước mắt trước mặt người khác, đùa cười, lại không gì làm được, luôn là trợ giúp người khác giải quyết nan đề dễ như trở bàn tay, vì lý tưởng, có khổ có mệt cũng cam tâm tình nguyện. Nhưng đối mặt với vết thương của mình, bọn họ chỉ biết trốn ở góc phòng nhìn miệng vết thương to lên, chỉ có khi đối mặt với người tin cậy nhất, mới có thể bị đánh cho tơi bời, uất ức mà chảy nước mắt xuống. Sau khi đã khóc, cười lau khô nước mắt, rồi nói, không việc gì, tôi có thể làm được rất tốt.

Bạch Tuyết, về sau sẽ không khóc, vì Lang Vương, vì Lang Vương yêu cô này, mặc dù tương lai cô sẽ nhịn không được mà rơi nước mắt, kia cũng sẽ là nước mắt cười, nước mắt hạnh phúc...

Hai người đẩy bọn nhỏ ra mà chuẩn bị phòng ngủ vì bọn họ...

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/