Khuynh Thành Phong Hoa - Chương 31

Khuynh Thành Phong Hoa
Chương 31: Khí sát lão yêu bà
gacsach.com

Tại trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, hơn một trăm người từ trên bầu trời ngự kiếm mà đến, cầm đầu là một nữ tử tuyệt sắc bạch y ngân phát. Trong nháy mắt, mọi người chỉ cảm thấy như là tiên nữ hạ phàm, khuôn mặt tuyệt sắc thanh lệ, lãnh mạc, trong mắt ẩn hàm khí phách uy nghiêm càng làm cho mọi người cảm thấy nàng giống như nữ thần, thần thánh không thể xâm phạm!

Mà lúc này Thượng Quan Sở Hàn đã sớm kích động không biết phải làm gì cho đúng, bên trong hai tròng mắt ẩn hàm sương mù cùng môi mỏng run rẩy không một không tỏ rõ tâm tình kích động của hắn. Là Nhã Nhi! Thật là nàng! Nguyên bản khi nghe được âm thanh hắn còn có chút không dám tin, nhưng là ngân phát này, khuôn mặt quen thuộc này vô luận như thế nào hắn cũng sẽ không nhận sai! Nhiều năm như vậy đến đêm khuya xuất hiện tại trong mộng của chính mình không phải chính là dung nhan tuyệt sắc quen thuộc này sao!

- Nhã Nhi!

Một tiếng kêu gọi hỗn loạn rất nhiều tình cảm không rõ làm tâm Dạ Mị run lên, ngẩng đầu đối diện dung nhan anh tuấn quen thuộc kia, kích động, yêu thương cùng sủng nịnh trong đôi mắt hiển rõ như thế, làm đau đớn thâm sâu tâm của Dạ Mị. Nhìn đến thần tình sủng nịnh trước sau như một của đại ca, thậm chí Dạ Mị sẽ có một loại cảm giác cái gì đều không có phát sinh qua, hết thảy vẫn là giống như lúc ban đầu nàng thấy hắn vậy. Hắn sủng nàng thương nàng, nàng rúc vào trong lòng ấm áp của hắn hưởng thụ ôn nhu làm người ta không muốn xa rời kia... song, thương tổn đau triệt nội tâm này cùng khuôn mặt trắng bệch của phụ thân khi lâm chung không có lúc nào là không đang nhắc nhở nàng, hết thảy không phải là mơ!

Dạ Mị lược hiển kích động quét qua đi, lại vừa lúc đối diện đôi con ngươi tràn ngập thương tiếc, đúng là Phàm Trần! Thương tiếc cái gì? Chẳng lẽ là đang thương tiếc đầu đầy ngân phát của bản thân sao? Hay là hắn căn bản biết chuyện xảy ra năm đó? Dạ Mị dường như tự giễu cười cười, thiên hạ không có gió không ra tường, huống chi chuyện có thể giấu giếm Phàm Trần này chỉ sợ còn không có đi? Bởi vì nàng nhớ rõ ràng nhắc nhở của hắn đối với chính mình năm đó trước khi đi, song khi đó chính mình lại bị cái gọi là hạnh phúc che mờ tâm trí thôi...

- Xin hỏi vị này có phải là chưởng môn Hoa Thanh phái? - Mẫn cảm bắt giữ đến không khí quỷ dị giữa ba người, Thanh Phong hợp thời tiến lên phá hoại bầu không khí này.

- Đúng là, chưởng môn Hoa Thanh phái Dạ Mị.

- Xin Dạ chưởng môn thứ lỗi, chúng ta đều không phải là xem thường Hoa Thanh phái, chỉ là vì canh giờ tỷ thí đã đến, lại chờ nữa thì nói chỉ sợ đưa tới bất mãn, cho nên... - Vừa mới thanh âm kêu "Nhã Nhi" của đồ đệ hắn nhưng là nghe được rất rõ ràng, lại nhìn biểu tình kia của đồ đệ, muốn nói giữa bọn họ không có gì phỏng chừng quỷ đều không tin tưởng đi?

- Dạ Mị nên xin Thanh Phong chân nhân không cần chú ý mới đúng, vừa nãy cũng là vì Dạ Mị không rõ nguyên nhân nên mới có điều mạo phạm, thất lễ! - Dạ Mị làm người chính là như thế, người kính nàng một thước, nàng kính người một trượng, trái lại cũng như thế.

- Ha ha... tốt, chúng ta sẽ không cần nói này đó, xin mời Dạ chưởng môn ngồi!

Thanh Phong thấy Dạ Mị khiêm tốn như thế trong lòng tự nhiên là càng phát cao hứng, gương mặt già nua cười lên liền mang theo Dạ Mị đi đến chỗ phân phối vị trí của Hoa Thanh phái. Song, lúc này lại truyền đến từng đợt kinh hãi thét chói tai.

- A! Yêu nghiệt!

- Thật là yêu nghiệt a! Giết hắn!

...

Mắt thấy không ít người hướng về Tử Thần bị gọi là yêu nghiệt xông đến, mà tựa hồ hắn cũng không có chút bộ dáng tránh né, trong lòng Dạ Mị giận dữ, bàn tay vừa lật, một cỗ chân nguyên lực mạnh mẽ lập tức lấy xu thế bài sơn đảo hải (dời núi lấp biển, mạnh mẽ không gì bằng) đánh hướng về phía mấy chục người kêu đánh kêu giết kia. Thoáng chốc, mấy chục người một khắc trước còn vui vẻ đồng loạt mất mạng ngã xuống đất, liền kêu thảm thiết còn chưa kịp phát ra! Nguyên lai, Dạ Mị vừa mới tránh ra thân hình vừa lúc bại lộ Tử Thần đứng đằng sau, đám người kia vừa nhìn đến đôi tử mâu (đôi mắt màu tím, để tử mâu vậy cho nó có hơi thở cổ kính) của hắn liền nhận đúng hắn là yêu nghiệt, không làm rõ ràng liền muốn giết hắn. Dạ Mị thấy vậy có thể nào không giận? Người của nàng là có thể để người khác tùy tiện nói giết liền giết? Nhưng là càng làm Dạ Mị tức giận chính là Tử Thần thế nhưng không có ý muốn tránh né! Chẳng lẽ hắn cứ khinh thường tính mạng của chính mình như vậy sao? Trong nháy mắt kia, không biết vì sao trong lòng Dạ Mị xuất hiện tức giận ngập trời, tất cả tức giận cũng đều hoá thành một chưởng bổ về phía đám người kia, có thể nghĩ, Dạ Mị tràn ngập phẫn nộ toàn lực một kích những người này thế nào còn có nửa điểm cơ hội sống?

Thấy vậy, tràng tỷ thí to như vậy nháy mắt an tĩnh xuống dưới, giật mình nhìn một màn trước mắt này. Lúc này, mặt của Tử Thần rốt cục cũng không thể bình tĩnh, nhìn Dạ Mị chằm chằm. Nàng cũng đang nhìn hắn, chỉ là mạt băng lãnh trong ánh mắt kia lại làm hắn không hiểu hoảng hốt đứng lên. Nàng là đang trách mình sao? Trách hắn không hiểu quý trọng sinh mạng của chính mình? Nhưng là biết rõ tránh không khỏi vì sao lại phải giãy dụa đâu? Một khắc lúc nãy hắn đã làm tốt quyết tâm hẳn phải chết, bởi vì hắn căn bản không nghĩ tới sẽ có người vì "yêu nghiệt" như hắn này xuất đầu...

- Dạ chưởng môn, ngươi này là có ý gì? Vì sao lại tàn sát đệ tử trong môn của chúng ta! Hôm nay ngươi phải cho chúng ta một cái công đạo!

- Đúng! Phải cho chúng ta một cái công đạo!

...

Mọi người phục hồi tinh thần lại thấy thi thể nằm chồng chất trên đất tức giận rống lên, tuy rằng chỉ là một ít môn phái nhỏ, hơn nữa từng cái môn phái cũng chỉ tổn thất vài người, nhưng là loại cảm giác bị đánh một bạt tai trước mặt mọi người thật sự quá nghẹn khuất!

Dạ Mị nghe vậy khinh thường xả ra một chút cười lạnh,

- Đệ tử của các ngươi là người, đệ tử Hoa Thanh phái ta đây không phải là người sao? Tử Thần là đệ tử thân truyền của bản chưởng môn, bọn người đạo chích dám có ý muốn làm hại hắn, bản chưởng môn sao có thể ngồi yên không để ý đến? Các ngươi nếu có ai không phục, cứ việc đến tìm bản chưởng môn báo thù! - Nháy mắt, khí thế Dạ Mị che giấu chợt phát ra ngoài, uy áp mạnh mẽ làm rất nhiều người ở đây đều có loại cảm giác hít thở không thông, làm sao còn có nửa điểm hùng tâm tráng chí (quyết tâm làm một việc) muốn báo thù? Một đám chỉ phải xám xịt ngậm miệng lại, khí thế làm cho người ta sợ hãi như vậy vừa ra, lập tức làm cho bọn họ hiểu rõ chênh lệch giữa mình và Dạ Mị, đó là một khe rãnh không thể vượt qua! Lúc này bọn họ là vừa kinh lại sợ, đương nhiên còn có chút oán hận cùng không cam lòng nho nhỏ, chẳng qua thực lực không bằng người ta, cho dù lại có nhiều không vui cũng chỉ phải tự nuốt vào trong bụng bản thân đi.

Nhưng vào lúc này, một thanh âm yêu mị có thể làm xương cốt nam nhân đều ngứa ngáy vang lên,

- A, cho dù là đệ tử thân truyền cũng không cần phải bảo vệ như vậy đi? Sẽ không là nam sủng do Dạ chưởng môn ngươi nuôi đi? Ha ha, kia thật trùng hợp, bản tiên cô trùng hợp cũng đã từng hưởng qua tư vị của hắn, đúng là không sai nga...

Mọi người vừa nghe, ánh mắt đồng loạt bắn về phía Dạ Mị, Tử Thần còn có nữ tử yêu mị kia, ánh mắt không ngừng đảo quanh tại trên thân ba người. Trong chốc lát khinh bỉ, trong chốc lát khinh thường, trong chốc lát lại là hâm mộ ghen ghét...

Song, lúc này Dạ Mị lại không có tâm tình đi chú ý ánh mắt của người khác, bởi vì nàng sâu sắc bắt giữ đến khi tử Thần nghe đến cái thanh âm kia thân hình chấn động mạnh, trong mắt để lộ ra đúng là oán hận, chán ghét còn có đau đớn vô tận! Chẳng lẽ cái nữ nhân kia nói là thật sự? hắn thật sự đã từng bị nữ nhân ác tâm kia...

Một khi nghĩ đến sẽ có khả năng này, trong lòng Dạ Mị lại nhấc lên tức giận ngập trời, lạnh lùng quay đầu nhìn về phía nữ tử đang nói chuyện kia. Cảm giác thứ nhất là vưu vật, cảm giác thứ hai là hồ ly tinh, cảm giác thứ ba là bà mẹ xấu xí ác tâm! Ăn mặc vô cùng bại lộ, hai luồng thịt tròn trước ngực lộ ra hơn phân nữa, phập phồng theo hô hấp của nàng, giống như là tuỳ thời đều có thể nhảy ra. Trên mặt cũng không biết thoa bao nhiêu tầng phấn, phỏng chừng trên mặt tuỳ tiện lộ ra một cái biểu tình đều có thể rớt mấy cân (hai cân bằng một kilogam) xuống dưới, bất quá cho dù lại thoa nhiều cũng vẫn là che không được rất nhỏ nếp nhăn trên mặt. Hừ! Dĩ nhiên là lão yêu bà!

Lúc này cái lão yêu bà ác tâm kia đang ghen tỵ nhìn mặt của Dạ Mị, hai người cùng so với, quả thật là một trên trời một dưới đất! Thấy vậy, cuối cùng Dạ Mị cũng hiểu rõ nữ nhân này vì cái gì sẽ chửi bới chính mình, lập tức câu ra một nụ cười mang chút nghiền ngẫm chậm rì rì đi tới bên người cái lão yêu bà kia.

- Uy, lão yêu bà, ngươi sẽ không là ghen tỵ bộ dáng bản chưởng môn còn đẹp hơn so với ngươi nên mới cố ý chửi bới bản chưởng môn đi? Kỳ thật bộ dạng xấu cũng không phải là lỗi của ngươi, là vần đề về gien, nhưng là bộ dạng xấu lại còn nơi nơi khoe khoang phong tao ngươi không biết là ác tâm sao? Xem xem khuôn mặt này của ngươi, nghĩ đến trét vôi nhiều chút là có thể che khuất vẻ nếp nhăn trên mặt ngươi sao? Người a, lớn tuổi không tiếp thu già cũng là không được, năm tháng không buông tha người a! - Dạ Mị giả bộ cảm khái nói, không biết từ nữ nhân xinh đẹp như hoa là nàng nói ra những lời 'năm tháng không buông tha người' châm chọc nhiều cỡ nào. Nhìn đến mặt vôi của lão yêu bà kia liên tục biến sắc, trong lòng Dạ Mị cười lạnh, lập tức mở miệng nói tiếp theo. - Di, hai luồng thịt cầu trước ngực ngươi này, thật sự rất cao đâu!

Dạ Mị giống như phát hiện tân đại lục hưng phấn mà nói, không đợi lão yêu bà kia đắc ý một phen, lời nói kế tiếp liền lập tức làm nàng hộc máu,

- Chiếu theo tuổi này của ngươi đến xem hẳn là nên sớm rũ xuống, như thế nào còn cao như vậy đâu? Ngươi là dùng biện pháp gì đen hai luồng thịt cầu nhão rủ xuống làm cao đứng lên? Dạy ta được không, ta trở về dạy lại cho nãi nãi ta.

- Ha ha... - Nháy mắt, mọi người ở đây đều ồn ào phá lên cười, thật không nghĩ tới nữ nhân tuyệt sắc như thế lại nói lời nói ác độc vậy! Bất quá cẩn thận đem một đôi hai người so sánh với, ai! Thật sự là người so với người tức chết người a! Này đâu chỉ là khác nhau một trời một vực? Quả thật là một cái ở trên mây, một cái là bùn nhão dưới đất thôi! Làm người giận nhất vẫn là câu cuối cùng kia, trực tiếp đem người ta đánh đồng cùng "nãi nãi" của nàng, đối với một nữ nhận tự nhận rất tuổi trẻ rất có sức quyến rũ mà nói, chẳng lẽ này còn không đủ làm nàng hộc máu? Đơn giản, lão yêu bà kia cũng không phụ sự mong đợi của mọi người, tức giận đến phát run cả người, lập tức phun ra một ngụm máu tươi, hai mắt vừa hận vừa ghen tị nhìn về phía Dạ Mị.

- Tiểu tiện nhân! Lão nương liều mạng với ngươi!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor