Khuynh Thành Phong Hoa - Chương 25

Khuynh Thành Phong Hoa
Chương 25: Phế bỏ đáng khinh nam, kinh hiện Tu Ma giả
gacsach.com

- Sư phụ, chẳng lẽ thật sự không tính tha thứ đại thiếu gia sao? Nói không chừng đại thiếu gia hắn có nỗi khổ riêng gì đâu? - Thuý Y biết tiểu thư nhà mình tuy rằng bề ngoài lãnh mạc (lạnh lùng đạm mạc), nhưng là cho tới nay lại phá lệ coi trọng tình thân, hiện tại người thân cũng chỉ còn thừa lại một người Thượng Quan Sở Hàn, nàng thật sự rất hi vọng bọn họ có thể hòa hảo như lúc ban đầu, bởi vì nàng có thể cảm giác được tựa hồ Dạ Mị càng thêm lãnh mạc...

- Có nỗi khổ riêng gì có thể khiến hắn không lưu tình chút nào giúp người ngoài đến hại phụ thân của chính mình đâu? Quên đi, không cần nói này đó! - Dạ Mị phiền chán đánh gãy lời nói của Thuý Y, một khi nghĩ tới Thượng Quan Sở Hàn, trong đầu nàng liền sẽ không tự giác hiện ra ánh mắt sủng nịnh của hắn! Kỳ thật trong lòng Dạ Mị vẫn rất là nhớ nhung ôm ấp ấm áp của hắn, chỉ là lại vẫn không thể xem nhẹ sự thật cái chết của phụ thân hắn cũng có phần này!

- Sự phụ... kia sư phụ người có muốn trông thấy đệ tử trong môn hay không? - Rơi vào đường cùng, Thuý Y chỉ phải nói sang chuyện khác, nàng (TY) biết khúc mắc của nàng (DM) cũng không phải có thể cởi bỏ dễ dàng như vậy. Đều nói thời gian có thể hoà tan hết thảy, nhưng là vì cái gì đều đã mười năm nàng vẫn không thể quên chuyện năm đó đâu? Trong lòng Thuý Y nôn nóng, nhưng là lại không bết nên làm gì.

Song, Dạ Mị làm sao chỉ là không có phai nhạt? Quả thực vẫn là ký ức hãy còn mới mẻ! Hiện tại nàng còn có một việc phải làm, đã muộn mười năm rồi, là thời điểm muốn chấm dứt.

- Hiện tại trước không thấy, ta còn có việc muốn làm, ngày sáu tháng sau cử hành tỷ thí đại hội ở nơi nào?

- Cử hành tại đệ nhất môn phái Tu Chân Hoa Dương phái, từ nơi này ngự kiếm phi hành mười ngày là có thể đến.

- Hiện tại là đầu tháng, ta sẽ cố gắng quay về trước khi xuất phát, các ngươi tuyệt đối không cần một mình xuống núi, nói không chừng bên ngoài sẽ có người của Nhạc Nam phái đang mai phục, bọn họ không có đạt tới mục đích là sẽ không dễ dàng từ bỏ ý đồ.

- Dạ, sự phụ chính người phải cẩn thận.

- Ân, ta đi trước. - Tiếp theo, Dạ Mị liền triệu hồi ra Bích Hàn kiếm của chính mình bay lên trời, hướng ngoài núi bay đi.

Ngoài Tuyết Sơn,

- Sư huynh, chung quanh Hoa Thanh phái này đều là cấm chế cùng ảo thuật, chúng ta căn bản không vào được! Người ở bên trong lại không ra, vẫn chờ như vậy cũng không phải biện pháp a!

- Tháng sau chính là tỷ thí đại hội, bọn họ nhất định sẽ đi tham gia, nói không chừng còn có thể gặp được chưởng môn Hoa Thanh phái, nếu có thể đem hắn bắt được kia nhưng là một công lớn a!

- Nhưng là hành tung của chưởng môn Hoa Thanh phái này luôn luôn là mê (khó hiểu mê man), liền ngay cả đệ tử bổn phái bọn họ cũng không vài người gặp qua! Chúng ta ngay cả chưởng môn Hoa Thanh phái lớn lên trông thế nào, là nam hay nữ cũng không biết, muốn bắt như thế nào a?

- Này... chúng ta liền đợi ở đây, đến lúc đó xem đệ tử Hoa Thanh phái lấy ai làm trung tâm vậy bắt người đó, cho dù không phải chưởng môn kia cũng nhất định là có địa vị!

- Không cần chờ, bản chưởng môn đã muốn tới rồi! - ngay tại vài cái người mai phục bên ngoài còn đang vì kế hoạch của "đại sư huynh" đắc chí khi, một đạo thanh âm nữ băng lãnh đột nhiên rơi vào trong tai mọi người, đem mấy người kia hoảng sợ! thực lực của bọn họ khi nào thì thấp như vậy? Thế nhưng ngay cả có người tới rồi cũng không biết! Vẫn là nói... thực lực của đối phương quá mạnh mẽ rồi? Nghĩ đến tận đây, trong lòng mọi người chấn động, xem ra lần này là gặp được kình địch! (đối thủ lớn mạnh mẽ).

- Xin hỏi các hạ là người phương nào, vì sao dấu đầu lộ đuôi không dám ra đây? - Mấy người bọn họ đều là quen kiêu ngạo, căn bản không biết hai chữ cúi đầu nên viết như thế nào, giọng điệu vừa ra miệng vẫn là càn rỡ như vậy.

- Hừ! Khẩu khí thật không nhỏ, bất quá người dám kiêu ngạo cùng bản chưởng môn luôn luôn đều không có kết cục tốt! - Một tiếng hừ lạnh mang theo uy áp cường giả cao đến đáy lòng mọi người, nếu thực lực của mấy người kia không tệ lắm thì nói chỉ sợ lúc này đã sớm hộc máu ngã xuống đất. Chỉ ngay cả như vậy, uy lực như vậy cũng làm cho tâm thần bọn họ chấn động, Trong lòng dâng lên một loại cảm giác vô lực không thể vượt qua, kiêu ngạo lúc ban đầu sớm quăng đến chín tầng mây, theo bản năng liền buông xuống đầu cao ngạo của bọn họ.

- Tiền bối chớ nên tức giận, là chúng tiểu nhân có mắt như mù. Không biết tôn tính đại danh của tiền bối là gì? Vì sao phải nhúng tay vào việc của Hoa Thanh phái? - Mở miệng là đại sư huynh trong đám người kia, lúc này trong lòng hắn thật là bất an, nếu là Hoa Thanh phái có một cường giả như vậy hỗ trợ thì nói kia kế hoạch của bọn họ khả năng sẽ không thuận lợi như vậy...

- Vừa nãy không phải các ngươi còn đang nói bắt đến bản chưởng môn là một chuyện công lớn sao? Như thế nào hiện tại nhìn thấy bản chưởng môn ngược lại nói không biết rồi?

Theo thanh âm hơi châm chọc này, trước mắt mọi người xuất hiện một nữ tử bạch y ngân phát tuyệt mỹ, thình lình đúng là Dạ Mị vừa xuống núi! Trong nháy mắt, tầm mắt mọi người đều chặt chẽ chăm chú vào trên người Dạ Mị, trong ánh mắt toàn là kinh diễm, si mê, đáng khinh, hạ lưu, còn có không dám tin! Ai dám tin tưởng cái loại uy áp cường đại vừa mới nãy đúng là vọng lại từ trên người nữ tử tuyệt mỹ tuổi còn trẻ? Muốn hay không kích thích quá như vậy a! Vẫn là nói nữ tử tuyệt mỹ trước mắt là một lão yêu tinh không biết sống bao nhiêu năm?

Mà thực lực mạnh nhất trong mấy người này chính là cái đại sư huynh kia, bởi vậy ánh mắt của hắn tự nhiên cũng là tốt nhất trong mấy người. Trong mắt hắn chỉ có tại lúc ban đầu nhìn thấy Dạ Mị xuất hiện một chút kinh diễm, rất nhanh liền khôi phục thanh minh, thay vào đó là ngưng trọng. Bởi vì tại trên người nữ tử trước mắt này hắn cảm nhận được một cỗ uy áp rất mạnh, làm lòng hắn rất e ngại sợ hãi, mà người duy nhất đã cho hắn loại cảm giác này đó là sư phụ! Chỉ cần vừa nghĩ đến cái nam nhân kia, trong lòng hắn liền ức chế không được sinh ra e ngại, đây là thời gian nhiều năm như vậy trường kỳ tích luỹ xuống dưới, chỉ sợ đời này cũng khó có thể quên...

- Chẳng lẽ các hạ là chưởng môn Hoa Thanh phái? - Gian nan hỏi những lời này, trong lòng thật sự rất hy vọng chính mình suy đoán sai lầm rồi, song, trời không chiều lòng người!

- Đúng, ta chính là đệ thập đại chưởng môn Hoa Thanh Phái Dạ Mị! Nghe nói trước đó vài ngày Hoa Thanh Phái ta bị giết vài tên đệ tử, không biết có phải là do các ngươi làm hay không đâu? - Dạ Mị cười như không cười hỏi, khẩu khí rất ôn nhu, nhưng lại ẩn giấu một tia ý lạnh lẽo, hơi có chút đầu óc đều có thể nghe ra khẩu khí của nàng không tốt, nhưng là hiển nhiên trên đời này không phải tất cả mọi người đều lớn lên có đầu óc.

- Liền là chúng ta làm! Mỹ nhân, nếu ngươi làm cho Hoa Thanh phái thành thành thật thật quy thuận chúng ta, còn đem bản chân nhân hầu hạ thật thoải mái thì nói bản chân nhân có thể hướng sư phụ cầu tình tha cho ngươi một mạng nga! - Một cái nam nhân lớn lên xem tương đương anh tuấn đáng khinh nói, ánh mắt nhìn Dạ Mị đều là trần trụi dâm dục, khoé miệng lại càng hận không thể chảy ra nước miếng đến.

Dạ Mị nghe vậy cười đến càng phát kiều mỵ, nhưng là ánh mắt cũng hiện rõ càng thêm băng lãnh, hai tròng mắt lạnh lẽo phụt ra sát ý thị huyết. Mấy người đi cùng nam tử đáng khinh kia thấy vậy trong lòng hô to không ổn, nhao nhao ở trong lòng mắng tên tinh trùng thượng não này, thần kinh toàn thân thoáng chốc cũng đều căng thẳng, tính một khi có động tĩnh liền ra tay cứu người. Tuy rằng trong lòng bọn họ đều rất thống hận cái tên không đầu óc này, nhưng là ai kêu miệng hắn ngọt sẽ làm sư phụ bọn họ vui vẻ đâu? Nấu hắn thật sự ra chuyện gì, phỏng chừng vài người bọn họ cũng trốn không thoát một chút trách phạt! Một khi nghĩ đến thủ đoạn của nam nhân kia, trong lòng mấy người đều nhịn không được run run đứng lên...

- Nga? Ngươi thích ta? - Dạ Mị tươi cười mị hoặc nhìn hắn hỏi.

- Đúng vậy đúng vậy! Ngươi là nữ nhân đẹp nhất bản chân nhân từng gặp qua, lần đầu tiên mắt nhìn thấy ngươi bản chân nhân đã thích ngươi! Không không, bản chân nhân không phải thích ngươi, là yêu ngươi! - Dạ Mị vốn là dài một khuôn mặt họa thủy nghiêng nước nghiêng thành, lúc này lại thêm nụ cười phong hoa tuyệt đại, thử hỏi thiên hạ còn có mấy người có thể kiên trì được trước dụ hoặc như vậy? Mà cái nam nhân đáng khinh kia đã sớm phân không rõ đông tây nam bắc, hai mắt nhìn chằm chằm Dạ Mị, giống như nhìn thế nào cũng nhìn không đủ dường như!

- Nhưng là... nhưng là các ngươi muốn Hoa Thanh phái của ta, Hoa Thanh phái là của phụ thân lưu lại cho ta, ta như thế nào có thể để nó cải danh đổi họ đâu? - Chuyện vừa chuyển, Dạ Mị ủy khuất khóc kể nói. Bên trong mắt đẹp tràn đầy nước mắt thương tâm, giữa ánh mắt cũng toàn là một mảnh ảm đạm u buồn, chân chính đem hoa lê đẫm mưa phát huy đến cực hạn! Lúc này nàng làm sao còn có một chút bộ dáng lạnh lẽo thị huyết? Hoàn toàn chính là một cái thiên hạ nũng nịu, làm tất cả mọi người ở đây không khỏi tâm sinh thương tiếc.

- Về phần cái nam nhân đáng khinh kia lại càng khoa trương, vừa thấy mỹ nhân khóc, hắn cảm giác nguyên trái tim mình đều phải nát. tuy rằng bộ dáng mỹ nhân rơi lệ cũng rất đẹp, nhưng là hắn vẫn càng thích xem mỹ nhân cười, vì thế dưới chân cũng bất tri bất giác đi về phía Dạ Mị đến, mà chính hắn cũng chưa phát giác, hiện tại cả đầu hắn nghĩ đều là nên vì mỹ nhân lau khô nước mắt, chọc nàng vui vẻ...

Thấy vậy, Dạ Mị lộ ra một chút ý cười âm ngoan tàn nhẫn, trong tay rất nhanh đánh ra một đạo khí kình, mấy người kia nghĩ muốn ngăn cản cũng đã không còn kịp rồi. Ngay sau đó, mọi người liền nghe được một tiếng kêu thảm thiết giống như giết heo, nhìn kỹ lại phát hiện cái nam nhân đáng khinh kia lúc này đang thống khổ ngã vào bên chân Dạ Mị lăn lộn, hai tay gắt gao ôm nơi nào đó giữa hai chân của chính mình, mà bộ vị tượng trưng nam tính của hắn lúc này không ngừng thấm huyết ra bên ngoài!

Vài tên nam tử kia thấy vậy trong lòng đều chấn động run run, không dám tin nhìn phía tuyệt sắc mỹ nhân đang cười đến phá lệ "sáng lạn" kia. Nàng... nàng thế nhưng đem một người nam nhân phế đi?! Đối với một người nam nhân mà nói, còn có cái gì càng tàn khốc hơn so với phế đi hắn? Hơn nữa này dĩ nhiên là việc làm của một mỹ nhân như hoa như ngọc? Trời ạ! Hiện tại mỹ nhân có phải quá cường hãn rồi hay không?

Dạ Mị khinh bỉ nhìn nhìn mỗ nam đau đến lăn lộn trên mặt đất, ghét nhíu mày. Vừa nãy nàng thật là nổi giận, nhưng là cũng không muốn một kiếm giết chết hắn thống khoái như vậy, nếu không thế nào còn cần nàng dùng mỹ nhân kế đem hắn dẫn lại đây? Nếu nàng thật sự muốn động thủ giết hắn mà nói, chỉ bằng vài cái phế vật kia còn nghĩ ngăn cản? Kia Dạ Mị nàng còn muốn lăn lộn hay không? Nhưng nếu muốn đưa hắn phế đi theo chính mình nghĩ như vậy tương đối mà nói có chút gian khổ, trong tay phải đúng mực nếu lỡ đem hắn giết kia đã có thể thiếu rất nhiều thú vui...

- Ngươi... ngươi tiện nhân này! Sư phụ ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi! - Lúc này nam tử đáng khinh là hối tiếc không kịp, chính mình làm chi tuỳ tiện trêu chọc mỹ nhân rắn rết này? Hiện tại khiến cho về sau liền ngay cả nam nhân cũng làm không được! Không chỉ có như thế, còn có cũng không bị "phân thây" tàn nhẫn như vậy! Người khác nhìn không đến không có nghĩa là chính hắn không cảm giác được, thật không biết nếu chính mình cởi quần sẽ là một phen tình cảnh như thế nào... nhớ tới mỹ nhân cất chứa trong nhà lòng hắn liền hối hận một trận, hận ý đối với Dạ Mị cũng càng thêm sâu. Chẳng lẽ về sau nhất định chỉ có thể nhìn không thể ăn rồi? Loại ngày này nên như thế nào qua a!

Tinh trùng lên não chính là tinh trùng lên não, thẳng đến giờ phút này cả đầu hắn vẫn nghĩ đám mỹ nhân thiên kiều bá mị kia, này coi như là cực phẩm thế gian thôi?

- Hừ! Sư phụ ngươi tính là cái gì? Cho dù hắn không đến tìm ta ta cũng đi tìm hắn, động người Hoa Thanh phái ta phải có giác ngộ trả giá đại giới! - Dạ Mị lạnh giọng nói, giữa ánh mắt khí phách hiển rõ, giọng điệu cực kì kiêu ngạo, nhưng sẽ không làm cho người ta cảm thấy đột ngột, ngược loại có loại cảm giác đương nhiên!

- Ngươi... ngươi to gan! - Cái đại sư huynh kia thấy vậy cũng thật là khiếp sợ trong lòng, căn bản không biết nên nói cái gì tốt, cuối cùng chỉ lắp bắp nói một câu như vậy, lại làm Dạ Mị suýt nữa cười khản giọng.

- Lá gan Dạ Mị ta luôn luôn đều rất to, trên thế gian này người có thể khiến ta e ngại còn không có sinh ra đâu! Hôm nay trước hết ta sẽ thu điểm lợi tức cho Hoa Thanh Phái, trừ ngươi cùng tên đáng khinh này ra bên ngoài khác tất cả mọi người đều phải lưu lại một vật này nọ cho ta!

- Cái gì... cái gì vậy?

- Mạng của các ngươi! - Như thế nào là kiêu ngạo? Xem Dạ Mị liền đã biết!

Ngay sau đó, tại mọi người còn không có phục hồi tinh thần lại Dạ Mị liền động thủ. Chỉ thấy tay nàng cầm Bích Hàn kiếm bay nhanh nhằm phía mọi người, thân hình nhanh như tia chớp, thường thường tại lúc mọi người còn không phản ứng lại đây đã đem kiếm đâm vào đan điền bọn họ, trực tiếp huỷ diệt nguyên anh! pháp bảo cấp thấp này của mọi người như thế nào có thể so sánh cùng Bích Hàn kiếm của Dạ Mị, tế ra một cái huỷ một cái, thậm chí có người liền ngay cả cơ hội tế pháp bảo cũng không có trực tiếp bị mất mạng!

Mà người duy nhất có thể cùng Dạ Mị đánh nhau hai tay đó là cái đại sư huynh kia, phi kiếm của hắn là một thanh thượng phẩm linh khí, tại trong tu chân giới đã tính là một pháp bảo cao cấp, nhưng là so sánh cùng thượng phẩm tiên khí của Dạ Mị vẫn là kém một mảnh lớn. Nhưng là tu vi của hắn cũng không tệ lắm, đúng là tu sĩ Phân Thần hậu kỳ! Dạ Mị thấy vậy chấn động trong lòng, tu sĩ phân thần hậu kỳ tại toàn bộ tu chân giới cũng là có thể đếm được trên đầu ngón tay, thế lực sau màn của nhóm người này rốt cục là có bao lớn? Một tên đồ đệ cũng có tu vi cao như thế, như vậy tu vi của sư phụ hắn chẳng phải là càng thêm bí hiểm?

Song rất nhanh, Dạ Mị liền phát hiện chỗ khả nghi, khi nam tử này giao thủ cùng nàng trên người thế nhưng ẩn ẩn xuất hiện một cỗ khí đen! Loại tình huống này tại Tàng Thư Các Hoa Thanh phái Dạ Mị từng xem đến có ghi lại qua, chỉ là trong lúc nhất thời lại có chút nghĩ không ra, vì thế nàng liền cố ý hạ thấp thực lực của mình triền đấu cùng hắn đứng lên.

Mà tên nam tử kia thấy vậy tuy rằng không biết ý Dạ Mị muốn như thế nào, nhưng là vẫn dùng hết toàn lực như cũ muốn tìm kiếm đột phá, nếu không thì nói hắn cũng không dám tưởng tượng hậu quả chờ đợi bọn hắn sẽ là cái gì! Nhưng là Dạ Mị giống như vực sâu không đáy, như thế nào cũng không thấy được lối ra, cho dù hắn áp dụng cái dạng biện pháp gì nàng vẫn có thể hoá giải dễ dàng! Đến tận đây, hắn cuối cùng cũng nhận rõ thực lực của Dạ Mị, thì phải là bốn chữ - sâu không lường được! Muốn nói trên cái thế giới này còn có ai có thể so sánh cùng sư phụ hắn, phỏng chừng liền chỉ có nữ nhân tuyệt mỹ trước mắt chính mình này!

Hồi lâu, rốt cục Dạ Mị cũng nhìn ra manh mối, người nam tử này đúng là Tu Ma giả trong truyền thuyết!

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor