Khi Nào Trăng Sáng Dẫn Lối Anh Về - Chương 32

Khi Nào Trăng Sáng Dẫn Lối Anh Về
Chương 32: Công ích bất đắc dĩ
gacsach.com

Đến hè, Tạ Vũ dậy rất sớm. Cô đang cầm di động xem giờ đã có người gõ cửa: “Tạ Vũ, cô dậy chưa? Chúng ta phải xuống thôn sớm một chút, buổi trưa tiện chạy về huyện.”

Là Trần Thành.

Tạ Vũ đáp: “Ừm, đã dậy rồi.”

Rời giường rửa mặt, ra cửa tập hợp. Lục Viễn đứng ở hành lang, hai người nhìn nhau một cái, rồi tự dời đi như không có chuyện gì.

Hồ Hành Kiến thấy Tạ Vũ, hỏi: “Tối qua ngủ thế nào?”

Dù sao cũng là một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, mang một khuôn mặt buông thả quá độ, trông rất mệt mỏi.

Tạ Vũ cười: “Cũng được, có lẽ ban ngày mệt nên ngủ ngon lắm. Nhưng hình như phòng cách âm không tốt, mơ mơ màng màng nghe được mấy tiếng lạ lắm.”

Hồ Hành Kiến cười khan: “Tiểu Lưu đến chỗ chính quyền làng lấy xe rồi, chúng ta tranh thủ đi sớm về sớm.”

Trần Thành phụ họa: “Đúng đấy, ở cái nhà khách nát này thêm một đêm nữa, thì lưng tôi cũng gãy mất. Hôm nay thế nào cũng phải về huyện.”

Hồ Hành Kiến cười lắc đầu: “Thanh niên gì mà chút khổ này cũng không chịu được, sao làm công ích chứ.”

Trần Thành cười hì hì.

Hồ Hành Kiến quay đầu nhìn Lục Viễn ở một bên không nói lời nào: “Đúng rồi, thầy Lục, chúng tôi định đi thăm mấy gia đình nghèo nhất trong thôn, quyên tặng chút tiền cho họ. Trưởng làng Hướng nói thầy hiểu rõ hơn cô ấy, lát nữa làm phiền thầy rồi.”

Lục Viễn nói: “Không cần khách sáo.”

Tiếng còi xe vang lên dưới lầu, xe đã đến.

Đoàn người xuống lầu, Hướng Vân xách một túi đồ ăn sáng đi tới, chia cho mọi người. Vì trong xe đựng quần áo quyên tặng cho trường tiểu học Hồng Khê, nên không những chứa đầy trong cốp sau, mà cả ghế ngồi cũng đựng một ít. Hôm qua chỉ có ba người nên còn tiện, hôm nay thêm Hướng Vân, đương nhiên xe chật, đặc biệt là con đường xuống thôn xóc nảy, dù thế nào cũng bất tiện.

Mọi người đang bàn bạc ngồi thế nào, Tạ Vũ liếc mắt về phía chiếc motor Lục Viễn đẩy tới, nói: “Tôi ngồi xe motor của Lục Viễn.”

Nào ngờ cô vừa nói xong thì bị Trần Thành gạt bỏ ngay: “Vậy bất tiện lắm. Lát nữa cô phải phỏng vấn, còn chụp ảnh chúng tôi trên đường xuống thôn nữa. Nếu cô ngồi motor thì chỉ có thể chụp bên ngoài xe thôi.”

Hướng Vân nghe vậy nói: “Tạ Vũ ngồi xe đi, có thể nhân tiện phỏng vấn giáo sư Hồ. Tôi ngồi xe motor của Lục Viễn được rồi.”

Tạ Vũ nhếch khóe môi: “Được.”

Cô liếc nhìn Lục Viễn, vừa vặn nhìn thẳng ánh mắt anh đang nhìn mình.

Hướng Vân đi tới, ngồi lên xe motor. Ô-tô ở phía trước, xe motor ở phía sau. Tạ Vũ ngồi trên ghế phụ lái, bật máy ghi âm bắt đầu cuộc phỏng vấn dọc đường.

Phong cảnh làng quê dọc đường chầm chậm trôi qua, trong không gian nhỏ hep, Hồ Hành Kiến phát biểu bàn luận ba hoa về trẻ em bị bỏ lại và giáo dục miền núi. Anh ta thật sự là một chuyên gia, tài ăn nói cũng giỏi, nói rõ ràng đâu ra đấy, lại mang theo tình cảm. Ngay cả Tiểu Lưu lái xe cũng cảm động vì trình độ của anh ta, thỉnh thoảng phụ họa biểu đạt sự kính nể.

Nhưng Tạ Vũ lại chẳng có cảm giác gì, đặc biệt là sau khi trải qua hai chuyện thật ra không tính là chuyện gì ngày hôm qua, cô cũng chỉ cười thầm ha ha với những phát biểu của đại giáo sư.

Đường xá xóc nảy, Tạ Vũ thỉnh thoảng quay đầu hỏi vài câu, ánh mắt lại luôn nhìn qua cửa sổ sau xe. Lục Viễn đang lái motor theo ở phía sau mấy mét, Hướng Vân ngồi sau lưng anh, hai tay vịn vai anh.

Hai người nói chuyện suốt. Tuy phần lớn là Hướng Vân nói, nhưng nét mặt Lục Viễn hiếm khi không lạnh lùng như thường ngày, thỉnh thoảng nghe được chỗ thú vị nào đó, thậm chí anh khẽ mỉm cười.

Khi Hồ Hành Kiến nói, Tạ Vũ lặng lẽ lấy di động mình ra, bật inbox, thấy tin nhắn tối qua, vô thức mỉm cười.

Đến cuối đường xe chạy, Tiểu Lưu dừng xe, mấy người xuống xe.

Trong xe có cả thảy sáu, bảy túi quần áo quyên tặng lớn. Hướng Vân đi cùng Lục Viễn đến tiệm tạp hóa ven đường gọi người, nhưng lần này không may, chỉ có một dân làng có thể giúp đỡ.

Trần Thành để túi quần áo nặng nhất lên lưng dân làng kia, hai túi nặng khác chia cho Lục Viễn và tài xế Tiểu Lưu. Nhưng Hồ Hành Kiến đi không bao xa đã thở hổn hển: “Ôi, lớn tuổi thật sự không đi được, vác chút đồ này đã cố sức lắm rồi.”

Tiểu Lưu vội nói: “Thầy Lục, tôi thấy thầy trẻ tuổi có sức, có thể vác giúp giáo sư Hồ không?”

Lục Viễn hờ hững ừm một tiếng, đi đến bên cạnh Hồ Hành Kiến cầm lấy túi quần áo của anh ta, vác trên vai. Tạ Vũ liếc nhìn Hồ Hành Kiến, người này vốn chẳng đổ một giọt mồ hôi, trên người không còn gánh nặng, đang cầm máy ảnh trên cổ nhàn hạ thoải mái chụp ảnh xung quanh.

Cô thầm cười giễu một tiếng, đi lên trước khẽ hỏi sau lưng Lục Viễn: “Anh có được không?”

“Không sao.” Lục Viễn nói.

Nơi cổ anh có mồ hôi chảy xuống, Tạ Vũ biết trước đây người đàn ông này cũng sống an nhàn sung sướng.

Đến trường tiểu học Hồng Khê, hiệu trưởng Điền ra giúp đỡ. Thấy mọi người vác túi lớn túi nhỏ, ông ấy rất cảm kích bắt tay hỏi han Hồ Hành Kiến.

Lúc này đang là giờ học, bọn trẻ thấy người lạ đến cũng rất phấn khởi, rồi hơi xấu hổ núp một bên xì xào bàn tán. Có mấy đứa còn nhớ Tạ Vũ, ngây ngô cười hì hì với cô.

Ba chị em nhà họ Hướng quen với Tạ Vũ nhất, vẫn còn nhớ cô.

Hiểu Quyên và Hiểu Cương chạy tới: “Chị phóng viên, chị lại đến thăm bọn con ạ?”

Tạ Vũ xoa đầu Hiểu Cương: “Đúng vậy, chị tới thăm bọn em.”

Đầu bên kia mấy người đã chào hỏi xong. Trần Thành kêu mọi người mang quần áo vào lớp, phân phát cho bọn trẻ.

Bọn trẻ thấy sắp phát quần áo thì rất phấn khởi. Hồ Hành Kiến đứng trên bục giảng hướng về phía những đứa trẻ này, bắt đầu thao thao bất tuyệt như diễn thuyết. Trần Thành bảo mọi người xếp hàng phát quần áo.

Tạ Vũ đứng ở cửa đang giơ máy ảnh chụp ảnh. Bên tai nghe được tiếng thở dài của hiệu trưởng. Cô quay đầu khẽ hỏi: “Sao vậy? Hiệu trưởng?”

Hiệu trưởng Điền thấp giọng nói: “Mấy tháng nay chúng tôi nhận được rất nhiều quần áo cũ quyên tặng. Thật ra trẻ em trong núi tuy nghèo, nhưng quần áo chưa chắc thiếu thật, đặc biệt là rất nhiều bộ cũng không thích hợp cho bọn trẻ mặc. Nói là quyên góp cho người lớn trong nhà, nhưng người lớn cũng chẳng có mấy người ở nhà, đâu có dùng tới.”

Tạ Vũ quay đầu nhìn về phía lớp học, quả nhiên thấy những bộ quần áo quyên tặng kia có rất nhiều cái kiểu dáng đều không thích hợp, thậm chí nhiều bộ toàn là quần áo của người lớn. Lúc phát cũng không phân loại ra người lớn trẻ nhỏ, hoàn toàn là ngẫu nhiên.

Làm công ích mà làm qua loa như vậy, cô cũng không còn lời nào để nói.

May mà bọn trẻ ngây thơ, không có năng lực phân biệt đúng sai, lấy được quần áo đều rất vui.

Tạ Vũ chụp mấy tấm ảnh, quay đầu tìm kiếm bóng dáng Lục Viễn, nhưng lại thấy anh đứng hút thuốc bên sân thể dục, Hướng Vân đứng bên cạnh nói chuyện với anh.

Khi cô ấy nói chuyện luôn nhìn mặt anh, khoảng cách xa xa, Tạ Vũ gần như có thể cảm nhận được ánh mắt đó. Cô nhớ đến cảnh Hướng Vân đứng trên đường nhìn theo họ ngồi xe lôi rời khỏi lần trước.

Chính là ánh mắt này, chân thành chăm chú. Cô nghĩ, nhất định khác hoàn toàn kẻ ranh ma mình đây.

Cô nhìn đến xuất thần. Lục Viễn chợt ngẩng đầu xoay sang nhìn về phía cô. Anh khẽ nheo mắt, trong ánh mắt đó có sự hoang mang và như có điều suy nghĩ mà Tạ Vũ từng thấy.

Trái tim cô mơ hồ trở nên mềm yếu.

Quần áo phân phát xong rất nhanh.

Đoàn người lại ngồi một chút ở văn phòng bên cạnh.

Hiệu trưởng Điền cười nói: “Tôi thay mặt bọn trẻ cảm ơn giáo sư Hồ và quỹ Tân Miêu. Cảm ơn sự quan tâm của mọi người dành cho trẻ em miền núi chúng tôi.”

Hồ Hành Kiến cười: “Đây là điều chúng tôi nên làm. Không biết chỗ mọi người còn khó khăn gì mà chúng tôi có thể kịp thời giúp đỡ không?”

Hiệu trưởng Điền ngập ngừng một chút: “Thật ra tôi ngại mở cái miệng này lắm, nhưng khi các anh vừa đến thấy ở cổng có một con sông, bây giờ không có mưa thì còn đỡ. Nhưng miền nam chúng tôi mưa nhiều, mưa một cái là nước sông dâng lên, bọn trẻ qua sông không chỉ là chuyện phiền phức mà cũng nguy hiểm. Trường luôn muốn xây một cây cầu, nhưng xây cầu trên núi, dù là cây cầu nhỏ thì cũng là một công trình lớn. Trường không có kinh phí, chính quyền địa phương ngay cả quốc lộ cũng chưa thông đến thôn, cũng không lo được cây cầu đó.”

Hồ Hành Kiến nói: “Chuyện này không thành vấn đề. Tôi về thảo luận với quỹ một chút, cố gắng hết sức lo chu đáo chuyện này trong kì nghỉ hè.”

Hiệu trưởng Điền mừng rỡ, kích động nắm tay Hồ Hành Kiến: “Vậy thật là cảm ơn giáo sư Hồ.”

Hướng Vân cũng nở nụ cười: “Nếu xây cầu xong, thì sau này bọn trẻ đi học đúng là vừa thuận lợi vừa an toàn.”

Mấy người nói thêm một lúc, Hồ Hành Kiến nhìn đồng hồ đeo tay: “Thời gian không còn sớm nữa, chúng tôi còn phải đi thăm dân trong thôn, không trò chuyện thêm. Hiệu trưởng Điền chú ý giữ gìn sức khỏe.”

Lục Viễn trông bọn trẻ trong lớp, chờ hiệu trưởng quay lại lớp thay anh, anh dẫn mọi người cùng lên đường.

Hướng Vân sáp lại bên cạnh anh, nén sự vui vẻ nói nhỏ: “Giáo sư Hồ đồng ý giúp xây cầu rồi.”

Lục Viễn ngược lại chỉ ừm một tiếng rất nhạt, không biết là tỏ vẻ trong dự liệu, hay là không quá để ý.

Hướng Vân lùi ra sau hai bước, đi đến bên cạnh Tạ Vũ, hỏi: “Hôm nay cô phải về huyện chung với giáo sư Hồ sao?”

Tạ Vũ gật đầu: “Ừm, hôm nay về huyện, ngày mai bay về Thượng Hải.”

Hướng Vân buông tiếng thở dài có phần đáng tiếc: “Hiếm khi gặp lại, nhưng cô đến đi vội vàng, đáng tiếc thật.”

Tạ Vũ khẽ nói: “Không phải cô cũng sắp đi Thượng Hải sao? Chậm nhất là sang năm chúng ta có thể thường xuyên gặp nhau rồi.”

Hướng Vân nói: “Cũng phải, sau này ba người chúng ta cũng có thể thường xuyên gặp nhau.”

Tạ Vũ biết ba người cô ấy nói là chỉ ai. Cô ngẩng đầu nhìn Lục Viễn phía trước. Thân hình cao lớn của anh đi không nhanh không chậm trên con đường nhỏ hẹp, dường như không nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người phụ nữ phía sau.

Cho dù trong cuộc trò chuyện này thật ra có cả anh.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor