Khế Ước Hào Môn - Chương 286-2

Đằng sau một chiếc xe đang đuổi tới đây, những tên đó hiển nhiên dùng xe để đuổi theo, thề sống chết phải đẩy anh vào chỗ chết!

Đôi mắt Thượng Quan Hạo đỏ tươi như máu, hung hăng túm một người đang ngồi trong một chiếc xe đỗ ở ven đường ném ra ngoài rồi nhanh chóng nhảy lên xe phóng đi. Trong đêm khuya lạnh như băng, bánh xe cấp tốc quay mấy vòng trên đường lớn, hướng tới phía trước mà lao đi thẳng tắp!

‘Bang… Bang… Bang…” tiếng súng chưa hề dừng lại, kính sau của chiếc xe trong phút chốc vỡ nát, thậm chí mấy viên đạn đã xượt qua hai bên tai bay tới kính thủy tinh trước xe, xung lượng mạnh mẽ xuyên thủng tấm kính, trong nháy mắt cũng vỡ nát!

“Kít…!” Một tiếng phanh sắc nhọn vang lên, ngay cả lốp xe cũng không đủ may mắn để thoát khỏi nguy hiểm!

Xe đang chạy ở tốc độ rất nhanh đã bắt đầu không thể khống chế, Thượng Quan Hạo cầm chặt lấy vô lăng, ánh mắt thâm sâu hết sức bình tĩnh quan sát toàn bộ xung quanh. Ở phía sau tiếng súng giảm bớt dần, mở cửa xe ra, nghiêng người chĩa súng vào chiếc xe đằng sau, đôi mắt lạnh lùng hiện lên một tia xơ xác tiêu điều, ‘Bang Bang!” hai tiếng súng vang lên, chuẩn xác bắn thủng lốp xe bọn chúng!

Tiếng bánh xe trượt trên mặt đường bén nhọn vang lên ở phía sau!

Mấy tên trong xe cũng nhanh chóng lăn xuống, nhìn chiếc xe, tức giận mà đấm lên vách tường bên cạnh, sau đó lại lên đạn chiếc súng đang cầm trong tay tiếp tục hướng tới phía trước bắn phá. Phía trước là một sườn đồi dốc khá lớn, Thượng Quan Hạo thu lại khẩu súng, nhanh chóng cầm lấy tay lái liều mạng lao về phía đối diện! Tuy rằng sườn đồi kia dốc nhưng địa thế lại thấp, rốt cục khi xác định rõ ràng phương hướng, anh liền thả cho chiếc xe rơi xuống, úp ngược lại, thân xe nghiền lên cửa xe, bắt đầu quay cuồng lăn xuống, túi khí trong xe phồng ra.

“…!” một tiếng mở cửa ra, xe vẫn quay cuồng rơi xuống…

Mấy tên đằng sau điên cuồng mà truy đuổi tới đây, hướng vào chiếc xe lập tức nổ súng!

Dầu máy trong xe chảy ra, trong phút chốc ầm ầm bốc cháy trong sức nóng của súng đạn, ngay sau đó là tiếng nổ mạnh điếc tai, đem chiếc xe bắn cao lên 10m, nổ tung trên không trung.

Biến mất, xe bị phá nát.

…….

Thượng Quan Hạo tỉnh lại bên một đầm lầy lạnh như băng.

Toàn bộ sòng bạc trống trải như một tòa nhà bỏ hoang, cánh tay trái của anh ngâm trong nước lạnh đã tê cứng không còn chút cảm giác.

“Khụ khụ…” Anh xoay người ho khan, gió lạnh như đã sắp ngấm vào tận xương tủy.

Cũng may không chết.

Đúng… Cũng may còn chưa chết.

… Cô ấy đâu?

Toàn bộ dây thần kinh trên người Thượng Quan Hạo đều thắt chặt, máu chảy ra cứ thể hòa loãng vào dòng nước. Khuôn mặt tuấn tú của anh không còn một tia máu, ngay cả lông mi dài rậm cũng dính nước lạnh buốt. Thượng Quan Hạo vẫn chống đỡ chịu đựng mà đứng lên.

Một trận choáng váng mãnh liệt.

Đau nhức đến xương…

“…” Thượng Quan Hạo buồn bực rên một tiếng, trong đầu lại hiện lên hình ảnh cô ở trước mặt anh bất lực mà khóc nức nở. Đầu óc ong ong choáng váng, sao sáng đầy trời, toàn bộ tòa nhá của sòng bạc lần đầu tiên yên tĩnh như vậy, yên tĩnh đến đáng sợ.

Đè nặng trong lồng ngực, ho khan vài cái. Anh tìm đến hướng kia chạy qua.

…Cô đang sợ hãi có đúng không?

Nắm chặt lấy cánh tay bị ngâm dưới nước, đau đến chết lặng, bước đi cuối cùng không thể kiên trì nữa, cả thân hình to lớn ngã rầm xuống ven đường. Nhưng chỉ một lát ngắn ngủi lại chậm rãi đứng lên, tiếp tục đi.

Tiếp tục đi.

Dường như trời đã tờ mờ sáng.

---

Dạo này bạn dịch hơi bận nên tốc độ ra chậm mọi người nhé <3.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor