Khế Ước Hào Môn - Chương 280-2

Bữa tiệc của gia tộc Charles, xa hoa chưa từng có.

Thượng Quan Hạo cả người mặc bộ tây trang theo phong cách châu Âu của gia tộc, cổ tay áo được thêu thủ công mang đậm khí chất của giới quý tộc. Anh ngước mắt nhìn về phòng bệnh kia, ngồi trong chiếc xe hơi sang trọng, trong tay đang cầm một hộp cháo lươn nóng hổi.

Bữa tiệc mới diễn ra được nửa chừng anh đã vội vã rời đi, điện thoại di động rung lên liên tục gần như sắp nổ tung.

Anh lạnh lùng cau mày, bị tiếng chuông đó làm phiền, dứt khoát tắt nguồn. Sau một lúc trầm mặc suy nghĩ, lại không thể không mở máy. Anh sợ, sợ rằng ngộ nhỡ cô có việc gì đó lại không gọi được cho anh.

Hộp cháo này… Có lẽ sẽ trở nên lãng phí.

Anh lặng lặng ngồi trên xe một lúc, đợi cho tới tận lúc kim đồng hồ điểm mười hai giờ đêm nhưng không nhận được dù chỉ là một nửa cuộc gọi hay một dòng tin nhắn từ cô. Hàng lông mi dày đậm rủ xuống, chiếc xe từ từ lăn bánh, cua một đường đẹp đẽ rồi tao nhã rời khỏi bệnh viện.

Thượng Quan Hạo không hề phát hiện ra, ở phía sau có một chiếc xe núp phía sau bồn hoa của bệnh viện, đã âm thầm bám theo anh suốt hai giờ đồng hồ.

Ngồi bên trong chiếc xe đó là một người đàn ông tóc vàng mắt xanh, tay nắm chặt thành quyền, sắc mặt dữ tợn.

“Ha…” Người đàn ông đó nhìn bóng dáng Thượng Quan Hạo rời đi, nhếch môi cười lạnh, đôi mắt lại dời đi nhìn về phía phòng bệnh. Nếu không phải nhận ra việc Thượng Quan Hạo rời khỏi bữa tiệc giữa chừng, hắn sẽ không thể phát hiện ra trong bệnh viện này đang cất giấu một bí mật!

Là ai, là người như thế nào mới có thể khiến Thượng Quan Hạo chờ đợi ở chỗ này đến tận nửa đêm?

Rolls sờ sờ cằm, đôi mắt xanh lam lộ ra một tia nguy hiểm!

…….

Buổi trưa dỗ Tiểu Mặc ngủ xong, Tần Mộc Ngữ vội vã chạy đến toà văn phòng của Megnific Coper. Hôm nay có một giám đốc ở chi nhánh nước ngoài sẽ trở về Manchester, để chuẩn bị tốt buổi đào tạo này tối hôm qua cô đã làm việc rất muộn, chỉ mong hôm nay sẽ có tinh thần cùng trạng thái thoải mái để có thể phát huy hết năng lực.

Đã là giữa trưa, thế nhưng vẫn rất khó để gọi xe.

Một chiếc xe chậm rãi dừng ở ven đường, Tần Mộc Ngữ không kịp nhìn biển số xe, mở cửa ngồi vào, nói địa chỉ.

Cô day day trán, trong lòng đang nghĩ tới bài diễn thuyết lát nữa, nhưng thỉnh thoảng lại có những chuyện khác chen ngang… Sáng mai Tiểu Mặc sẽ làm phẫu thuật, cô không thể tập trung tinh thần, dường như sắp có chuyện gì đó sắp xảy ra. (Dịch: Dương Quỳnh)

Đôi mắt trong suốt nâng lên, ngay lập tức nhận ra có gì đó không ổn, cảnh vật xung quanh lùi về phía sau rất nhanh, nhưng càng ngày cô càng cảm thấy xa lạ, đây không phải đường đến Megnific Coper, cô không nhận ra bất cứ sự quen thuộc nào!

“Hey!” Cách một hàng ghế, hàng lông mày thanh tú nhíu lại, vội vàng gọi tài xế xe, “I think you have chosen the wrongway! Please stop the car!”

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor