Khế Ước Hào Môn - Chương 263

Trên môi nóng rực, khiến Tần mộc ngữ có chút sợ hãi.

Mà sau khi sợ hãi, sự kinh ngạc ùn ùn kéo đến, đôi mắt trong suốt của cô mở lớn, không thể tưởng tượng nổi nhìn người đàn ông trước mặt!

Cô không thể tin lời anh nói, không thể tin chữ ‘yêu’ trong lời nói vô căn cứ của anh!

Nhưng cô không có thời gian suy nghĩ về điều đó, bởi vì sự nóng bỏng trên cánh môi hoàn toàn thiêu đốt cô, anh hôn rất sâu, hận không thể nuốt cô vào bụng! Cô thở gấp chống cự, nhưng ngay lập tức bị anh cậy mở hàm răng ngượng ngùng khép chặt, anh hôn thật sâu, công thành đoạt đất, khi đầu lưỡi bị anh cuốn lấy cô nghẹn ngào phản kháng, một bên kịch liệt giãy dụa, một bên trói buộc khiến hai người ngã xuống đất!

Cánh tay mạnh mẽ chả anh nắm lấy eo cô, bàn tay che chắn phía sau đầu cô đề phòng mép giường khiến cô đau, giữ chặt cô trong ngực hôn sâu. Cả người Tần Mộc Ngữ đồ mồ hôi, tay cô dường như kéo hỏng áo sơ mi của anh, nhưng không thể cản nổi sự tấn công của anh!

“...” trong cổ họng cô phát ra tiếng thở dốc dồn dập, ngay lập tức bị sự sự nghẹn ngào bao trùm.

Tất cả những lời nói bị ép phải nuốt trở lại!

Đầu lưỡi của cô muốn trốn tránh, nhưng lại bị anh hung hăng bắt lại, cô đau đến mức run lên một cái, cảm giác tê dại từ đầu lưỡi trong nháy mắt len lỏi khắp cơ thể, anh thở dốc thô trọng, ép buộc cô ngửa đầu, nếm tất cả hương vị ngọt ngào của cô.

Cảm giác bị ép buộc từ đáy lòng tràn ra, sự cường thế bá đạo này khiến cô nhớ lại cảnh tượng bị anh ép buộc vô số lần, cô liều mạng giãy dụa, đột nhiên cắn mạnh vào đầu lưỡi của anh, anh đau đớn kêu lên một tiếng, nhíu chặt mày, bị cô dùng sức đẩy mạnh ra, sau đó “Bốp!” Một tiếng, một cái tát đánh vào mặt anh!

Rất mạnh mẽ, cô dùng hết khí lực, đánh mạnh đến mức toàn bộ lòng bàn tay nhỏ bé cũng bỏng rát đau đớn.

Thượng Quan Hạo đỡ lấy mép giường, dục vọng bên trong đôi mắt sâu thẳm còn chưa tán đi, nửa bên mặt tuấn tú lệch đi, dấu tay hằn lên rõ ràng.

“Đừng lấy lý do đó ra để doạ tôi... Thượng Quan Hạo, nếu như tình yêu của anh chính là sự hoài nghi, chính là sự tổn thương vô điều kiện vậy thì tôi không cần!” Bởi vì khó thở mà trong mắt của cô xuất hiện nước mắt, run giọng nói, “Chẳng lẽ không phải anh yêu chị gái tôi sao? Rốt cuộc anh có yêu mấy người cùng một lúc, anh chia trái tim thành mấy phần?! Tôi dựa vào đâu để tin tất cả những chuyện tàn nhẫn anh đã làm với tôi đều là vì câu nói không biết cách yêu của anh?!”

Ánh mắt cô sáng lên, đôi mắt tràn đầy sự oán hận và đề phòng, thậm chí còn có một chút sợ hãi!

Thượng Quan Hạo cảm nhận rõ ràng sự đau đớn trên mặt, sự nóng rát lan tràn, từng chút một thấm vào tận đáy lòng.

Nhưng anh không hối hận, bởi vì mùi vị của cô cho tới bây giờ đều chưa từng thay đổi, từ lần đầu tiên anh nếm thử, đến bây giờ vẫn không thay đổi. Cảm giác này giống như uống rượu độc đã làm dịu cơn khát, anh biết rõ đó là thuốc độc, nhưng không thể dừng lại.

Anh kéo bàn tay cô vừa mới dùng để đánh lại, trong lòng bàn tay nóng hổi.

Cô nhíu mày, muốn tránh đi, nhưng anh không cho phép.

“Đánh xong đã dễ chịu chưa?” Anh đè bàn tay cô lên ngực, nơi có trái tim, trên khuôn mặt tuấn tú đầy dịu dàng, đôi mắt sâu thẳm giống như bầu trời âm u, “Có thể giúp em bớt hận đi một chút không?”

Tần mộc ngữ lập tức xấu hổ giận dữ, đột nhiên rút mạnh tay về, lại ngồi không vững, đầu đập mạnh vào khung giường sắt cứng rắn ở phía sau, mí mắt Thượng Quan Hạo giật giật, đột ngột đứng dậy, đỡ lấy phần gáy bị đập vào của cô, ôm chặt cô vào lòng!

“...” Va phải lồng ngực tráng kiệt của anh, cô khẽ rên một tiếng, cắn môi tay chống xuống mặt đất.

Ánh sáng trong mắt Thượng Quan Hạo lấp lánh, cùi đầu lo lắng nhìn cô chằm chằm, giọng nói khàn khàn: “Cẩn thận một chút.”

Kinh tâm động phách. (惊心动魄: chấn động lòng người.)

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor