Khế Ước Hào Môn - Chương 259-2

Tiếng la hét của cô làm cho Thượng Quan Hạo tỉnh táo lại, khuôn mặt tuấn tú trắng bệch, phản ứng đầu tiên là xoay người ôm chặt lấy hai mẹ con!

Trong lồng ngực, trái tim đập thình thịch như nổi trống.

Anh nghĩ, anh nghĩ rằng chuyện năm đó, nếu có người muốn đào mới lên thì cũng sẽ không tìm thấy chứng cứ gì trong lúc anh ở cùng Tần Mộc Ngữ! Nhưng thật không ngờ, mọi sự dơ bẩn, biểu hiện cho hành động tàn nhẫn của anh, biểu hiện cho sự bất lực khiến cô không thể chịu nổi, lại có một ngày bị bại lỗ rõ ràng như ban ngày, để cho toàn bộ Megnific Coper to lớn đều nhìn thấy, thậm chí khiến cho đứa con trai anh sinh ra coi đó không bằng hành động của cầm thú!

Nếu không có tiếng hét chói tai của cô và tiếng khóc của con trai, có lẽ toàn bộ tinh thần của anh đều đã suy sụp trong nháy mắt.

Gắt gao ôm đứa nhỏ, ôm cô, môi mỏng của Thượng Quan Hạo run run, một chữ cũng nói không ra lời, đôi mắt hối hận đã đỏ tươi suýt nữa có thể thiêu cháy anh!

“Mộc Ngữ...” Giọng nói anh run rẩy, chỉ có thể gọi tên cô.

“Đừng kích động... Em không cần kích động...” Đôi tay anh muốn ôm lấy cô an ủi, muốn lau đi dòng nước mắt của cô. Không nghĩ rằng có móng tay đột nhiên cào lên gương mặt anh, mang theo sức lực mạnh mẽ vạch ra vài vết máu!

Tiểu Mặc từ đằng sau gáy mẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn dàn dụa nước mắt ngẩng lên, hung hăng rít gào, bàn tay nhỏ bé dùng hết sức lực hung hăng cào rách mặt người đàn ông này, ném đi suy nghĩ trước đó của anh, giọng nói nghẹn ngào không thoát ra được, tê dại hét to: “Đi đi... Cút đi...! Tránh ra! Không được ăn hiếp mẹ tôi, chú không được bắt nạt mẹ tôi nữa! Đồ thối tha! Đồ khốn nạn!”

Thượng Quan Hạo biết đã chọc giận con trai. Tiểu Mặc hung ác cào lên mặt anh mấy vết, chân hung hăng vung vẩy đá đánh giữa không trung, trên người anh mặc một bộ tây trang màu đen, in trên đó đã là tràn đầy dấu chân.

Cánh cửa đột nhiên mở ra trong nháy mắt, âm thanh kia lập tức truyền đến, Ngự Phong Trì giật mình.

Trên bàn ngoài phòng khách đặt một cái chén, nước ấm trong chén vẫn còn đang bốc hơi, anh nghe thấy tiếng khóc như xé vải của đứa nhỏ, khuôn mặt tuấn tú tái nợt, nhanh chóng chạy đến phòng của cô, “Ba!” một tiếng mở cửa, liền thấy được cảnh tượng bên trong.

Tần Mộc Ngữ đã phản ứng lại, trong hốc mắt đỏ bừng nước mắt vẫn chảy ra, ôm chặt lấy con trai, ngăn cản thằng bé điên cuồng: “Tiểu Mặc! Tiểu Mặc con đừng như vậy, mẹ vẫn ổn mà, không ai bắt nạt mẹ hết! Tiểu Mặc!”

Hơi hơi cúi đầu xuống, Thượng Quan Hạo đột nhiên bắt lấy cổ tay cô, gỡ ra.

‘Không cần lo cho anh... Em cứ để thằng bé đánh đi.” Tiếng nói khàn khàn như phát ra từ sâu thẳm trong cõi lòng, mơ hồ đã không có âm điệu.

“Đang xảy ra chuyện gì?” Một âm thanh lạnh như băng phát ra phá vỡ cục diện bế tắc.

Ngự Phong Trì đứng ở cửa, ánh mắt lãnh đạm hỏi.

Tiểu Mặc vẫn còn vung vẩy tay chân, đôi mắt to long lanh nước mông lung nhìn Thượng Quan Hạo, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng rồi lại tiếp tục khóc, mãi đến khi tay chân đã hết sức lực mới dừng lại, thằng bé bị sặc nước mắt, ho khan đứng lên, lại kịch liệt ho nhiều hơn.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor