Khế Ước Hào Môn - Chương 233

CHƯƠNG 233: LÃNH ĐẠO CẤP CAO

 

Mạc Dĩ Thành gần như ôm trán.

Hắn thật sự không hiểu nổi tại sao trong đầu Thượng Quan Hạo vẫn đều là mấy thứ này.

“Hạo, anh có biết là đã bao nhiêu năm rồi anh không quay về Manchester không?” Mạc Dĩ Thành quay đầu hỏi, “Từ khi gia đình gặp chuyện không may, anh liền chạy đến Trung Quốc một mình, mới đó mà đã mười năm rồi, lần trước anh quay lại nơi này cũng chỉ vì công việc, không có một chút ý nghĩ nào là sẽ thật sự quay về, anh có biết không ban giám đốc đã bị tên Rolls giày vò rất thê thảm không?”

Yên tĩnh, tuyết lớn, bay lả tả trong không trung rồi nhẹ nhàng rơi xuống, mềm nhẹ thư thái không chút tiếng động.

Người đàn ông anh tuấn dáng người cao ngất, mắt nhắm, hàng lông mi dày tản ra khí chất trầm tĩnh.

Thượng Quan Hạo dùng ngón tay tao nhã nhẹ nhàng day mi tâm, như để trốn tránh sự trách cứ vừa rồi, anh đè nèn cảm giác tội lỗi đang dâng lên trong lòng, giọng nói trầm thấp, mở miệng: “Đến chỗ ban giám đốc trước.”

Mạc Dĩ Thành lúc này mới thấy đã có thể kéo anh trở về một chút từ bờ vực của sự vô vọng, lấy lại bình tĩnh nổ xe lần nữa.

“Thật ra, chuyện của anh khi ở Trung Quốc đã nghe qua một chút, chẳng qua chỉ là muốn tạ lỗi với một người phụ nữ mà thôi.” Mạc Dĩ Thành thản nhiên nói, trấn an lòng của anh, “Chuyện anh muốn điều tra tôi sẽ giúp anh tìm hiểu, không có chuyện gì ở Manchester này làm khó được tôi. Nhưng anh cũng đừng quá lo lắng, dù sao cô ấy cũng có con với anh, muốn xoay chuyển cô ấy vẫn còn dễ dàng...”

“Không có người phụ nữ nào lại rời bỏ cha của con mình để chạy đi tìm người đàn ông khác?”

Xe chạy trên mặt đường toàn tuyết, nơi này cũng không có thay đổi nhiều.

Thượng Quan Hạo ngước mắt, nhìn tuyết rơi trên bầu trời, những toà nhà và những con đường trong trí nhớ năm anh mười lăm tuổi đang hiện ra trước mắt, đôi môi mòng của anh khẽ mở, nói ra vài chữ, như tận sâu thẳm trong tâm gan: “... Cậu thì biết cái gì.”

...

“You used to work for Dringlewapen? Four years?!”

Tần Mộc Ngữ cất sơ yếu lý lịch đi, nhẹ nhàng mỉm cười, gật đầu: “Yes!”

“Cool!” Cô gái có nước da bánh mật ở phía đối diện cảm thán một câu, cũng tươi cười vươn tay, nâng cao âm điệu: “My pleasure to be your workmates!”

Tần Mộc Ngữ vươn tay ra nắm lấy tay cô ta, lại nghe thấy phía sau lưng có người gọi tên cô ta, chỉ vào đồng hồ, giục cô ta đi lên.

Cô gái bánh mật kêu một tiếng “Oh my God!”, nhanh tay thu thập tài liệu chạy lên lầu, cô ta biết rõ công ty có lãnh đạo cấp cao người nước ngoài tới, buổi sáng đang phải mở cuộc họp khẩn cấp, nên cũng là tranh thủ thời gian đi kí hợp đồng với cô gái Trung Quốc này.

“See you!” Cô gái mang đôi giày cao gót cầm tài liệu chạy xa.

Tần Mộc Ngữ vẫy tay chào cô ta, bàn tay trắng mịn nắm chặt cổ áo, lúc này mới bước ra khỏi căn phòng ấm áp, trong nháy mắt bị gió tuyết bên ngoài thổi bay.

Cô sẽ không biết giờ phút này, trên tầng cao nhất, trụ sở chính của Megnific Coper đang khẩn trương tổ chức hội nghị truyền hình, trên màn hình sắc mặt của người đàn ông Anh quốc âm trầm, thuần thục, thận trọng, có chút tâm không cam tình không nguyện giới thiệu với ban giám đốc, người đàn ông Trung Quốc có dáng người cao ngất vừa trở về từ nước ngoài, lại chính là người thừa kế tài sản của gia tộc, đôi mắt Hắc Diệu Thạch của anh giống như là lắng đọng băng tuyết quanh năm không đổi, vô cùng lãnh đạm, thâm trầm, nhưng lại có sức mạnh làm cho người nể sợ trong im lặng.

Tần Mộc Ngữ đi ra ngoài, vừa định bước xuống phần đường dành cho người đi bộ lại nhìn thấy ở phía bên kia đường, một người đàn ông mặc chiếc áo khoác da màu nâu, thần sắc liếc nhác và dịu dàng, lại đang nắm bàn tay của cục cưng bị quấn nhiều quần áo nhìn y như chim cánh cụt.

Đó là sự kết hợp kỳ quái, Tần Mộc Ngữ bật cười, tiếp tục đi về phía bên kia đường.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor