Khế Ước Hào Môn - Chương 226

CHƯƠNG 226: HÃY CHO ANH MỘT CƠ HỘI NÓI RÕ RÀNG VỚI EM

 

Cả người mặc quần áo bệnh nhân trắng xanh đan xen khiến cho khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng lộ ra sự quyến rũ. Thượng Quan Hạo siết chặt nắm tay, áp lên môi, không để cho sự đau đớn ở vết thương làm ảnh hưởng đến suy nghĩ của mình.

Nói cách khác, cộng thêm thời gian anh làm phẫu thuật, đã gần một ngày một đêm.

Cuộc điện thoại tối hôm qua, giống như là sấm sét giữa trời quang.

 Hắn ta nói, cô ấy và tiểu Mặc đều đang ở chỗ của tôi, rất tốt, rất ấm áp, anh không cần quan tâm.

 Hắn ta còn nói, tôi là ngự phong trì. Thượng quan hạo, đã lâu không gặp.

Đúng thật là đã lâu không gặp.

Suốt bốn năm qua, Ngự gia đều tuyên bố với bên ngoài là đã đưa người thừa kế ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu, hoàn toàn mai danh ẩn tích trong mắt công chúng, không một ai biết bộ dạng sau khi về nước của Ngự Phong Trì như thế nào, ngay cả Thượng Quan Hạo cũng không thể nào đoán được trong hồ lô của ông cụ Ngự gia chứa cái gì (*Một thành ngữ Trung Quốc thường dùng để chỉ ý nói không hiểu người kia làm thế là có ý gì), thế nhưng không ai có thể nghĩ ra chuyện đầu tiên hắn làm sau khi trở về, lại chính là chuyện đó.

Mắt lạnh lùng liếc qua chiếc TV cao cấp trong phòng bệnh, giọng anh lạnh lẽo nói, “Mở ra.”

Giang Dĩnh hít sâu một hơi, do dự đi đến mở TV lên, kênh thời sự của Thành phố Z cả ngày đều phát tin tức, cô ta tự giác lùi lại, không chắn tầm nhìn của anh, nhân cơ hội lùi về phía giường bệnh gần anh hơn một chút.

Dòng tin tức chạy phía dưới, quả nhiên không lâu sau liền xuất hiện tin tức có liên quan đến Ngự gia

“Người thừa kế của Ngự gia đã trở về nước từ lâu, bị phóng viên vạch trần là từng xuất hiện ở bệnh viện, đi cùng với một người phụ nữ ăn mặc kỳ lạ, Ngự lão tiên sinh_người đứng đầu Ngự thị đã phủ nhận chuyện này, nói rằng cháu trai sáng hôm mới chính thức xuống máy bay. Mà vào chiều nay trong cuộc họp hội đồng quản trị của Ngự gia, Ngự Phong Trì lại vắng mặt không có lý do, về vấn đề này, người của Ngự gia không có một lời giải thích thoả đáng, hiện nay đã trở thành ẩn số, sự trở về của người thừa kế Ngự gia sẽ đem đến một hồi bão táp về thương nghiệp cho danh môn vọng tộc, cảm ơn vì đã theo, phóng viên thành phố Z đưa tin...”

Nhìn vào nội dung mà anh đang xem, Giang Dĩnh biết điều không mở miệng, chỉ dám cầm tay anh nói khẽ: “Hạo, ca phẫu thuật của anh mới diễn ra cách đây có vài tiếng thôi, bác sĩ nói không được cử động tuỳ tiện, để tránh nhiễm trùng vết thương, và phòng ngừa anh quá đau đớn...”

“Lục Sâm đâu?” Anh lại lần nữa lạnh giọng hỏi.

Giang Dĩnh dừng lại, lông mi run rẩy hai lần, nghĩ đến việc Lục Sâm đã đoán trước quả nhiên không sai.

Ngôi nhà đó của anh chỉ có vân tay mới có thể mở khoá, anh đương nhiên nghi ngờ Lục Sâm đầu tiên.

“Anh ta... Anh ta đã về rồi, anh ta nói rằng nếu như anh có chuyện gì thì gọi điện thoại cho anh ta...”

“Nếu đã như vậy thì cô giúp tôi gọi một cuộc điện thoại.” Thượng Quan Hạo nói bằng giọng lạnh lùng, khuôn mặt tuấn tú tái nhợt nhìn chằm chằm ảnh chụp Ngự Phong Trì trên tin tức, nghiến răng trầm giọng nói: “Nói với anh ta rằng Tín Viễn chính thức xa thải anh ta Anh ta giữ lại sự thông minh tài chí của mình, đi tìm công ty khác đi.”

Trong tay Giang Dĩnh cầm một quả táo muốn gọt cho anh, tay run lên một cái suýt chút nữa cắt vào ngón tay của mình! Cô ta ngẩng đầu, sắc mặt trắng bệch nhìn Thượng Quan Hạo, run giọng nói: “Hạo...”

Cô ta không ngờ rằng anh sẽ đối xử tuyệt tình với Lục Sâm như vậy. Phải biết rằng, bị Tín Viễn chính thức xa thải sẽ tạo thành vết nhơ lớn thế nào! Lục Sâm đã bắt đầu làm tại Tín Viễn từ cái thời nó còn là Tần thị dưới quyền Tần Chiêu Vân, nếu như không phải phạm vào một sai lầm nghiêm trọng, thì sẽ đáng để bị xoá bỏ hoàn toàn khỏi danh sách luật sư cho các doanh nghiệp hay luật sư tư nhân!

 Hắn đã từng là luật sư bạch kim chuyên xử lý các tranh chấp cho giới nhà giàu trong và ngoài nước, làm như chính là huỷ hoại hắn!

“Cô có ý kiến gì à?” Thượng Quan Hạo dùng ánh mắt dịu dàng nhìn qua, nhìn cô ta chăm chú.

Gianh Dĩnh bị ánh mắt này của anh doạ cho sợ hãi một chữ cũng không nói nên lời.

Lúc anh đối xử dịu dàng với cô ta, mới là thời điểm đáng sợ nhất.

Đè ép sự sợ hãi to lớn trong lòng, trên khuôn mặt trắng bệch nở nụ cười, cô ta sẽ không tiếp tục nói bất cứ cái gì, sẽ càng không hỏi Lục Sâm đã làm cái gì sai mà khiến anh nổi giận, bởi vì cô ta biết rõ lý do hơn bất kỳ ai!

“Giang Dĩnh...” Anh đột nhiên gọi một tiếng trầm thấp.

“...A?” Cô ta run sợ ngẩng đầu.

“Bác sĩ có nói phải ăn kiêng cái gì không?” Anh tiếp tục dịu dàng hỏi.

Mặt Giang Dĩnh lúc đỏ lúc trắng, lúc này mới có phản ứng: “Bác sĩ... Bác sĩ nói tránh đồ ăn kích thích mạnh đến vị giác, tốt nhất nên ăn đồ dễ tiêu, đồ ăn lỏng lại càng tốt...”

“Vậy buổi tối ăn cháo, bây giờ cô xuống dưới mua đi, tôi nghĩ thức ăn dinh dưỡng trong bệnh viện chẳng ra sao cả.” Anh mở miệng nói.

Giang Dĩnh hoàn toàn bị mê hoặc bởi sự dịu dàng của anh, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp hiện lên sự khó tin, tay chân luống cuốg đứng dậy, gật đầu đáp ứng: “Được, được rồi, em sẽ xuống mua ngay bây giờ... Anh đừng di chuyển, nếu không vết thương sẽ vỡ ra rất phiền toái, anh rõ chưa?”

Thượng Quan Hạo không lên tiếng, đôi mắt sâu thẳm lạnh nhạt, không nói một lời.

Nhưng điều này cũng đủ khiến cô ta cảm động đến mức phát điên, vội vàng thu dọn xong chạy ra khỏi phòng bệnh.

Trong không gian yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng tin tức trên TV.

 Đúng lúc chuyển đến một tin tức, một người nào đó đã phát tán ảnh chụp trong bệnh viện, giữa một đám bệnh nhân và người nhà, có một bóng lưng cao lớn ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng dỗ dành một cô gái nhỏ bé, trên cổ chân trần còn có một vết thương chưa liền sẹo...

Thượng Quan Hạo nhận ra, cho dù có bị đốt thành tro cũng nhận ra, đó chính là cô.

Khuôn mặt tái nhợt càng thêm căng thẳng, anh tắt TV đi, vén chăn lên, chống đỡ thân thể vừa mới làm phẫu thuật xong xuống giường, nhưng còn chân còn chưa chạm đất đã đau đến nỗi cả người đổ mồ hôi, tay nắm chặt tay vịn trên đầy giường, xương ngón tay nắm chặt đến mức trắng bệch, kịch liệt run rẩy, tim đập nhanh một cách đáng sợ.

Anh ôm bụng, điều chỉnh hơi thở, đôi môi mỏng quyến rũ không có chút huyết sắc, nhắm mắt, ngay cả phía trên hàng lông mi dày đậm cũng toát ra mồ hôi vì cơn đau nhức dữ dội.

Tần Mộc Ngữ, hãy cho anh cơ hội... cho anh cơ hội để nói rõ ràng với em...

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor