Khế Ước Hào Môn - Chương 209-2

Cô cúi thấp đầu, cố gắng đè nén giọng nói, không để ai nghe thấy.

Sắc mặt Lam Tử Kỳ xanh mét đến cực hạn.

Hắn cười khẩy, nhìn cô chằm chằm, nghiến răng nói: “Em không nợ tội, chẳng nhẽ muốn làm cho tôi nợ em, đúng không?!”

Tần Mộc Ngữ cắn môi, cắn mạnh sắp chảy máu, đè nén nỗi đau trong lòng, nhìn Thượng Quan Hạo run rẩy nói: “Thượng Quan Hạo, nói điều kiện của ngài đi, mặc kệ là nhằm vào công ty hay vào tôi đều được, chỉ cần cuộc làm ăn này có thể tiếp tục, Tín Viễn thu mua toàn bộ số hàng này,  tôi sẵn sàng trả bất cứ giá nào!”

Mắt Thượng Quan Hạo lạnh lùng dừng lại ở bàn tay hai người đang dây dưa, sắc mặt tái nhợt, lộ ra màu xanh mét, rất dọa người.

Hắn dừng lại trên mặt cô, chậm rãi nói: “Dringlewapen có nhân viên như cô... Thật sự là mất mặt...”

Con ngươi nổi lên một tia màu đỏ tươi, hắn cẩn thận nhìn hai người, đưa ra quyết định.

“Như vậy đi... Tần tiểu thư, tôi nghe nói cô bởi vì không làm tròn bổn phận trong công việc nên còn đang trong thời gian giữ chức không nhận lương, Bây giờ, vì cô, công ty lại chịu tổn thất lớn như vậy, không bằng cô hãy chủ động từ chức, cô thấy thế nào?” Những lời nói lạnh lẽo, sắc bén như dao, hạ thấp nhân phẩm của cô, “Do thiếu trách nhiệm trong công việc, hãy chủ động từ chức, và hứa sẽ không quay lại công ty này trong tương lai, và đặc biệt không làm việc trong các công ty có liên quan. Đặc biệt, không để người đàn ông này làm chủ, không liên hệ với anh ta, một ngày cũng không được.”

Ánh mắt Thượng Quan Hạo nhìn cô chằm chằm, như một kẻ khát máu, dừng lại trên người cô thật lâu, thì thầm: “Chính cô tự rút lui, hoặc sẽ bị tôi đánh bại, sau đó cũng phải rút lui, cô tự mình lựa chọn.”

Bầu không khí xung quanh giống như có một áp lực vô hình, mọi người đều im lặng, không ai dám nói gì.

Lam Tử Kỳ nắm chặt tay lại, hoàn toàn nổi giận, chỉ muốn xông lên liều chết đánh hắn một trận.

Mà Tần Mộc Ngữ dù có ngốc, cũng nghe ra ý tứ của anh.

- Làm cho cô ấy cách xa Lam Tử Kỳ, nếu còn dám lại gần một chút nữa, thủ đoạn của hắn sẽ càng không khách khí.

Trong mắt cô, có một màn sương mù dày đặc, một mảnh trắng xóa, bất lực lạnh lẽo. Không ai trên thế giới này tốt với cô vô điều kiện. Kể cả khi cô đã gặp, cũng luôn buộc không được dựa dẫm.

Người đàn ông trước mặt đã nói với cô từ nhiều năm trước.

“Tần Mộc Ngữ, ngay cả khi tôi không muốn, tôi cũng không cho phép người đàn ông thứ hai trên thế giới chạm vào cô... Cô muốn được hạnh phúc, cô muốn được tái sinh, cô chỉ có thể xuống địa ngục!”

Tần Mộc Ngữ run lên một cái, sắc mặt tái nhợt, giống như đứng trong cơn mưa to như trút nước vài giờ đồng hồ. Cô buông lỏng tay áo của Lam Tử Kỳ ra, cẩn thận lý giải lấy ý của anh, hiểu rất rõ ràng.

Cô gật đầu, nhìn anh bằng ánh mắt hoang mang, lẩm bẩm: “Còn gì nữa không? Chỉ những thứ này?”

Thượng Quan Hạo sững sờ nhìn cô.

Khuôn mặt điển trai của anh tái nhợt, như thể có cảm giác không thể nắm lấy cô.

Hắn chỉ muốn loại bỏ tất cả những thứ bảo vệ cô, loại bỏ tất cả những người đàn ông xung quanh cô, để cô bên cạnh hắn trong tư thế yếu đuối, bất lực nhất! Nhưng cô không quan tâm...  Đáy mắt cô một mảnh thê lương nói cho hắn biết, cô cũng không để ý.

Nắm tay dần dần nắm chặt, trái tim anh quặn thắt.

Ánh mắt lóe lên tia đau nhói, nhưng hắn khẽ nở nụ cười, lại hung hăng nói: “Thêm nữa... Chính là buổi tối đi ra ngoài, chúng ta đã tới lúc ôn chuyện cũ.”

Tần Mộc Ngữ run lên kịch liệt, nơi yếu mềm bị thương nặng, cánh môi hoàn toàn không có chút huyết sắc. 

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor