Kế Hoạch Theo Đuổi Giáo Sư - Chương 25 - Nổi tiếng rồi

"Ồn ào chết đi được." Kỳ Vân nhăn mặt, dùng chăn bịt kín cả người lại vẫn không ngăn được tiếng ồ phát ra. Hôm qua thức khuya học bài, lại uống tận hai ly cà phê sữa. Lượng cafein nạp vào cơ thể quá nhiều đến nổi đã gần bốn giờ sáng rõ ràng là rất buồn ngủ, đầu quay cuồng, tai kêu ong ong nhưng cô vẫn không thể ngủ được. Phải cố gắng làm mọi cách tắt đèn, bịt mắt, đếm cừu, trùm chăn rồi lăn lộn Kỳ Vân mới miễn cưỡng chợp mắt được. Tất cả là do giáo sư hướng dẫn xấu xa của cô.

Nhưng chuông báo thức vừa kết thúc không lâu lại đến tiếng chuông điện thoại không để cho cô yên ổn, cứ liên tục reo in ỏi. Kỳ Vân mắt vẫn nhắm tay mò về phía đầu giường, nhấn vào phím tắt, tiếp tục ngủ.

Nhưng điện thoại vẫn reo liên tục. Người gọi điện đúng là rất kiên nhẫn, cứ như đòi mạng cô vậy.  Kỳ Vân thì sắp nổ tung rồi. Cuối cùng cô phải nhấn nút nghe. Nếu không phải chuyện gì quan trọng cô nhất định sẽ thầm rủa chín đời tổ tông người đó.

"Kỳ Vân chị nổi tiếng rồi!" Giọng Anh Thu phấn khích hét to vào điện thoại.

"Mới sáng sớm em nổi điên cái gì đó?" Anh Thu đúng thật là khi không rảnh rỗi lại chọc cô, lại đúng lúc cô khó khăn lắm mới ngủ được nữa chứ. Tội này không thể tha. Tuy nhiên vẫn không thể chửi chín đời tổ tông nhà mình được.

"Em đã gửi tin nhắn rồi, chị mau xem đi!" Anh Thu tâm trạng vẫn đang rất phấn kích, không để ý đã đợi bao lâu, nghe tiếng Kỳ Vân lập tức thông báo tin quan trọng.

"Ừ, tắt đi chị sẽ xem." Kỳ Vân hứa một cách hời hợt.

"Chị phải xem liền đó, nhớ gọi lại cho em." Anh Thu nhấn mạnh.

"Ừ." Kỳ Vân nói qua loa cho xong. Cô nghe tai này lọt tai kia, nên nội dung câu chuyện là gì cô cũng chẳng để tâm. Chỉ muốn mau chóng yên ổn rồi tiến vào mộng đẹp.

Tút tút tút...

Kỳ Vân tắt nguồn điện thoại rồi quăng sang một bên tiếp tục ngủ.

Nếu vừa rồi cô không làm theo ý của Anh Thu chắc chắn em họ cô sẽ tiếp tục làm phiền. Cô đã bị phá mấy lần tất nhiên là có kinh nghiệm rồi. Bây giờ nó đạt được mục đích chắc sẽ không làm phiền cô nữa. Lần này thì yên tâm ngủ rồi. Nổi tiếng cái gì chứ, xem cô là con nít sẽ tin sao. Lại không nghĩ ra việc gì thực tế hơn. Để cô ngủ rồi nằm mơ mình nổi tiếng sẽ hợp lý hơn.

Kỳ Vân chìm vào mộng đẹp vô tình bỏ lỡ tin nóng hổi xôn xao toàn trường trong ngày...

...

Trần Kha Nghị cho Kỳ Vân ba ngày ở nhà học bài. Và hôm nay là ngày thứ hai không gặp cô ở trường, anh cảm thấy rất yên tĩnh đâm ra nhàm chán.

Không biết cô học trò này của anh lần này có làm cho anh thất vọng không? Nhưng mà nhìn thấy quyết tâm của cô hy vọng cô sẽ nói được làm được.

Anh dẹp bỏ suy nghĩ đó sang một bên bước vào lớp. Tiết học của anh vẫn như mọi ngày không điểm danh vẫn đông đủ, tuy nhiên vẫn có một quy luật không đổi đó là dãy bàn đầu tiên không có ai ngồi. Trần Kha Nghị cười khổ, là do anh quá nghiêm khắc hay sao? Không hề! Chỉ là anh muốn sinh viên của mình tham dự lớp học đúng mục đích mà thôi.

Anh lại nhớ đến ngày đầu Kỳ Vân học lớp của anh. Cô ngồi bàn đầu bị anh làm khó, nhưng vẫn rất cứng đầu, lần nào có tiết cô vẫn sẽ ngoan cố ngồi bàn đầu. Chưa hết, ngoài giờ sẽ chạy theo anh hỏi bài... Làm anh nghĩ rằng có phải anh nghĩ sai không là cô quyết tâm học tập chứ không phải vì mục đích khác.

Tiết học vẫn trôi qua như bình thường, nhưng anh vẫn cảm giác có gì đó lạ lạ. Sinh viên của anh đang lén lút làn gì đó không tập trung vào bài giảng. Chuyện này rất hiếm khi xảy ra.

Trần Kha Nghị tiến đến bục giảng giải bài tập, đang ghi nửa chừng anh bất ngờ quay xuống lớp. Đúng như anh dự đoán, có phần đông lớp không làm bài mà cúi đầu xuống nhìn điện thoại rồi lại nhìn lên bục sảng ngó chừng anh.

Anh nhếch môi, chỉ thẳng vào vị trí hai sinh viên ngồi cuối lớp: "Hai em đứng lên đặt vật dưới bàn lên cho tôi." Có nhiều sinh viên không chú ý những cũng rất lén lút, còn hai sinh viên cuối lớp kia rất lộ liễu, mặt tỏ ra phấn khích làm anh chú ý từ đầu buổi.

Cả lớp hết tôi nhìn bạn, bạn nhìn tôi âm thầm tắt điện thoại rồi cất kĩ vào cặp tránh vạ lây.

Một trong hai sinh viên bị gọi tên cố gắng tắt điện thoại giấu đi nhưng làm sao qua được mắt của Trần Kha Nghị, anh đã quá rành các chiêu trò của sinh viên rồi.

"Đừng tưởng tôi không thấy, mau đặt lên bàn, tôi đếm tới ba..." Anh chưa kịp đếm xong chiếc điện thoại đã yên ổn nằm trên bàn.

Trần Kha nghị ngồi vào ghế, chân vắt chéo, bộ dạng lười biếng, nhìn xuống dưới, ngoắt tay: "Đem lên đây." Trong tiết của anh lại dám công khai làm chuyện riêng, rất không thể chấp nhận được. Là đang xem gì lại chăm chú như vậy? dám bỏ qua sự hiện diện của anh.

Cũng quá xem trường vị giáo sư này rồi!

Bạn sinh viên nữ đẩy bạn nam kế bên, bạn nam rõ ràng không tình nguyện nhưng vẫn phải bước ra, đoạn video trong điện thoại còn đang phát dỡ, nhưng không ai dám tắt đi.

Trần Kha Nghị phất tay bảo nam sinh viên về chỗ. Anh cầm điện thoại lên xem.

Tay anh vô thức nắm chặt điện thoại đến nổi cạnh điện thoại ma sát vào lòng bàn tay cơn đau buốt truyền đến, gân xanh cũng nổi lên, vẻ mặt anh rất kém.

Bên dưới hội trường không có một tiếng động, sinh viên nhìn nhau không nói một lời, ánh mắt biểu đạt: "Lần này thầy Trần nổi giận thật rồi, thật đáng sợ!"

Người ngoài nhìn vào có lẽ sẽ cho rằng, sinh viên xem thường tiết dạy, làm việc riêng khiến anh tức giận, nhưng sự thật chỉ có anh hiểu, tại sao anh tức giận chính là đoạn video kia.

Anh cũng chẳng có ý định muốn xem, nhưng vì thái độ khác lạ của học trò, nên anh chỉ muốn nhìn một chút không ngờ hình ảnh anh nhìn thấy là cảnh người con trai kéo cô gái đang đứng bất động vào người, cô gái xoay người ngã vào lòng chàng trai, tay cô gái đặt ở vai chàng trai, đầu nép vào ngực, còn chàng trai tay ôm eo tay còn lại xoa đầu cô gái.

Đây thực giống mấy cảnh lãng mạn trong phim, nhưng đáng ghét là nhân vật chính trong đoạn video lại chính là học trò suốt ngày làm anh đau đầu không ai khác là "trò cưng" Kỳ Vân. Còn cậu thanh niên đang ôm cô chính kia là người cho cô mượn sách còn ghi thêm vài dòng nhìn thôi đã thấy ngứa mắt ở cuối trang.

Tại sao anh biết ư? không có gì làm khó anh được, điều tra một chút sẽ ra, đừng nói đến tên lý lịch đến cả dòng họ của Thẩm Thành Du anh cũng nắm rõ trong tay.

Trần Kha Nghị đập mạnh tay xuống bàn, đẩy ghế đứng dậy: "Tan lớp!" Nói đúng hai từ anh liền bước thằng ra ngoài.

Sau khi anh đi khỏi, cả một lớp trong trạng thái im lặng không dám thở mạnh bất ngờ trở nên ồn ào không kiểm soát. Họ vô cùng ngạc nhiên bởi thái độ của giáo sư Trần, thầy Trần tức giận với sinh viên họ đã thấy qua, nhưng nghiêm trọng như vậy là lần đầu tiên. Một tiết học trôi qua như dài đằng đẳng như cả thế kỷ.

Một số nhóm còn khoa trương vỗ ngực thở phào, cũng may người bị bắt không phải là mình, nếu không họ cũng chẳng còn bình tĩnh xử lý tình huống khi nhìn vào ánh mắt lạnh băng của thầy Trần Kha Nghị đâu. Nói ra hai bạn sinh viên cuối lớp kia cũng thật là dũng khí.

Mọi người liếc về cuối lớp. Hai sinh viên xui xẻo đó là Hạo Nam và Linh Thục, nhìn xem hai bọn họ đó đang cắm cúi tập trung chắc là viết bản kiểm điểm rồi.

"Thật đáng thương!" một bạn sinh viên cảm thán đồng cảm. Nhưng cũng chẳng phải việc của họ, không giúp được gì. Nhìn một lát rồi thôi, cả lớp bắt đầu tan học.

 

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor