Kế Hoạch Theo Đuổi Giáo Sư - Chương 21 - Về nhà

Kỳ Vân ngồi ở văn phòng của Trần Kha Nghị mặt đối mặt với anh cũng gần một tiếng đồng hồ. Cuối cùng anh cũng tha cho cô về. Khoảng khắc đó, nói sao ta, ừm là sung sướng cực độ. Thoát rồi, được ngủ rồi. Hạnh phúc trào dâng.

Kỳ Vân ôm tâm trạng vui vẻ đi dọc hành lang trường.

Nhưng người tính không bằng trời tính. Kế hoạch của cô nhanh chóng đỗ vỡ chỉ vì một cuộc gọi của mẹ cô.

"Kỳ Vân à, mẹ không gọi có phải con cũng quên luôn cái nhà này không?" Giọng mẹ cô tràn đầy sự bất mãn.

Mẹ nhắc cô mới nhớ, từ lúc đi cắm trại về rồi ôn bài, thi cử đến nay cũng hơn hai tháng cô không gọi điện về nhà rồi. Cho nen mẹ lo lắng cũng phải.

"Mẹ à, do con bận quá, nhưng mà trong lòng rất rất nhớ mẹ nha!" Phải khiến cho "mẫu hậu" hạ hoả.

"Đừng có nịnh tôi, cô mà nhớ ai." Mẹ cô nói lẩy, nhưng giọng cũng dịu lại bớt. Rồi dường như nhớ đến điều gì, lại gằng giọng với Kỳ Vân: "Hừ, nhìn xem con bé Anh Thu nhà chú con đi tháng nào cũng tranh thủ về nhà,  tháng này đã về nhà ba lần rồi, còn con tôi đi mất tăm, chẳng nhớ gì đến ông bà già này, số tôi thật khổ, có con gái cũng như không?"

Ở quê, nhà Kỳ Vân và Anh Thu rất gần nhau. Vì vậy mỗi lần Anh Thu về mẹ cô đều thấy. Lúc đó bà lại trông ngóng con gái mình về. Lại không thấy, rất nhiều lần rồi. Cô lại không thèm gọi về thông báo tình hình. Cũng may hỏi Anh Thu biết cô vẫn tốt nên mới an tâm. Nhưng mà đến hôm nay chịu không nổi nữa nên gọi cho cô.

Kỳ Vân nhớ đến cô được nghỉ ba ngày, mặc dù hiện giờ cô rất muốn ngủ thoải mái ba ngày liền. Nhưng mẹ cô đã nói vậy cô cũng nên về quê cho mẹ yên tâm. Về nhà quan trọng hơn giấc ngủ của cô. Bởi không có gì quan trọng hơn gia đình mà. Hôm nay không ngủ ngày mai có thể ngủ bù. Duy nhất có thời gian bên ba mẹ nhất định phải trân quý. Nhắc đến nhà, cô lại thèm cảm giác đặc biệt ấm áp ở nơi đó, còn những món ăn ngon của mẹ làm nữa. Nghĩ đến trong lòng lại hào hứng, vô cùng có động lực.

Về nhà thôi!

Cô sẽ làm cho mẹ bất ngờ nên tạm thời giữ bí mật.

"Mẹ ơi, con biết rồi để con rảnh rỗi sẽ về, bây giờ con phải vào học rồi, tạm biệt mẹ."

"Này này con bé kia... Tút tút tút!" Bà còn nói chưa xong mà. Còn muốn dặn dò cô giữ gìn sức khỏe... Bà thở dài, Vân Vân lần nào cũng vội vàng như vậy.

Kỳ Vân về phòng bỏ vài thứ cần thiết vào ba lô, ở nhà vật dụng của cô cũng đủ cả nên không cần mang nhiều.

Nhà cô ở thành phố V cách nơi này hơn bốn tiếng đi xe. Thành phố V tuy không lớn như thành phố Z nhưng cũng tương đối phát triển. Nơi cô sống nằm ở một khu tương đối yên tĩnh, nhà nào cũng có một khoảng sân trống ở phía trước, dân cư san sát nhau, hàng xóm tương đối thân thiện, vui vẻ.

Kỳ Vân kéo vali đến trước cổng nhà, nhìn vào thấy mẹ cô đang tưới rau, lúc trước có nghe mẹ kể xem trên tivi rau tẩm hóa chất, thuốc trừ sâu quá nhiều vì vậy mẹ cô muốn tận dụng khoảng đất trống phí trước để trồng rau. Vừa là thú vui tuổi già lại vừa có rau sạch để ăn. Ban đầu cô chỉ nghĩ mẹ hứng lên nói chơi, giờ nhìn một khu vườn nho nhỏ trước mặt thì đúng là sự thật rồi.

Cô đẩy cổng bước vào phấn khích kêu lớn: "Mẹ ơi!"

Mẹ cô đang quay lại nhìn, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên sau đó là vui mừng, đánh nhẹ vào người cô trách cứ: "Cái con bé này, về nhà cũng không nói một tiếng." Bà còn đang buồn chuyện hồi sáng cô không mấy quan tâm lời bà nói, bây giờ nó liền xuất hiện trước mặt bà khiến bà vô cùng ngạc nhiên, tâm rạng đặc biệt vui vẻ.

Kỳ Vân ôm chằm lấy mẹ, nũng nịu nói: "Người ta muốn làm mẹ bất ngờ mà!"

"Ba con ở trong nhà, mau vào chào ba đi."

"Dạ!" Kỳ Vân hôn mẹ một cái rồi ôm ba lô chạy nhanh vào nhà.

Ba cô trước kia làm viên chức nhỏ ở quận, nay đã về hưu, ông có niềm yêu thích đặc biệt với cờ tướng. Lúc rảnh lại bày ra một bàn cờ ngồi ngâm cứu. Nhìn đi bây giờ ông chính là đang đăm chiêu nhìn thế cờ trên bàn.

"Ba ơi con về rồi!" Giọng cô có chút xúc động.

Vẻ mặt ba cô cũng không giấu nổi niềm vui, có điều không lộ rõ ràng như mẹ: "Mau cất đồ rồi nghỉ ngơi đi, chắc con cũng mệt rồi." Ông dẹp luôn bàn cờ đỡ túi xách phụ con gái.

Kỳ Vân ôm ba một cái rồi chạy vào phòng. Trong phòng cô còn nghe được tiếng ba nói với mẹ: "Bà đi chợ xem có món gì ngon mua về cho con gái chúng ta ăn, nó đi học xa chắc là ăn uống không đầy đủ đâu."

Tự dưng Kỳ Vân thấy nghẹn ngào, mắt không hiểu sao mà đỏ lên. Đúng là tấm lòng cha mẹ. Có một câu rất đúng đi đâu cũng không bằng được về nhà. Quyết định hôm nay của cô quả thật sáng suốt.

"Trời sắp tối rồi, không cần đâu mẹ, để mai con đi siêu thị mua đồ về nấu, thịt cá con ăn nhiều rồi, chỉ thèm rau mẹ trồng thôi." Cô không muốn giờ này mẹ phải loay hoay nấu nướng nữa, với lại chỉ cần thấy mặt ba mẹ là đủ, chuyện ăn uống không quan trọng. Ở nhà có gì ăn nấy là được.

"Nhưng mà..." Kỳ Vân cắt ngang cô chỉ vào đám rau: "Con thèm rau kia kìa, con hái mẹ nấu nha."

Vậy là buổi tối cả vườn rau nhỏ nhanh chóng giảm xuống còn một nửa. Một bàn toàn rau xanh bị Kỳ Vân càng quét hết vào bụng.

Rau nhà trồng với rau mua đúng là khác một trời một vực nha, mùi vị thơm ngon hơn nhiều.

...

Sáng hôm sau, Kỳ Vân theo kế hoạch đi siêu thị mua vài nguyên liệu về trổ tài nấu một bữa cơm cho ba mẹ thưởng thức.

Kỳ Vân quyết định nấu lẩu hải sản chua cay, bò nhúng mẻ và mực dồn thịt hấp gừng.

Đi sớm nên nguyên liệu rất đầy đủ và tươi ngon. Mới đi vài vòng mà đã gần đầy giỏ hàng, chuyện cô thực tập để trở thành giáo viên chưa thông báo cho ba mẹ biết. Nhân dịp này cô sẽ nói luôn. Chắc chắn ba mẹ sẽ ủng hộ quyết định của cô.

Người mua hàng ngày một đông, cô phải tranh thủ mua nhanh rồi tính tiền mới được. Kỳ Vân nhanh chân đẩy xe hàng ra quầy thu ngân.

Điện thoại cô rung lên "mới sáng mà ai lại gọi đến". Nhìn vào màn hình là số lạ, cô ấn nút nghe: "Alô!"

"Là tôi!" Giọng nói hơi trầm của đàn ông vang lên.

Tôi là ai chứ? Nói tên luôn được không, mắc công cô phải suy đoán. Nhưng mà nhất thời nghĩ cũng không ra.

"Em không lưu số tôi?" Bên kia rõ ràng giọng không được tốt. Ngày đầu tiên khi cô đến trưởng khoa đã cung cấp thông tin liên lạc của từng giáo viên hướng dẫn vậy mà cô gái này lại không thèm lưu tên anh vào danh bạ.

Lần này nghe kỹ hơn, hình như rất quen.

Đối phương mất nhẫn nại đợi cô suy nghĩ quá lâu liền lên tiếng: "Là Trần Kha Nghị" Anh nhấn mạnh từng chữ, lộ rõ sự bực bội.

"À, thầy gọi em có việc gì sao?" Mặc dù muốn hỏi là “Thầy sao lại có số của em?” Rõ ràng cô chưa nói mà. Nhưng khi nói ra cô lại chuyển thành thành: "Thầy gọi em có việc gì sao?"

"Anh Khả Uy!” Lúc đang suy nghĩ Kỳ Vân có thói quen hay ngó lung tung, cô nhìn thấy một người đàn ông mặc áo sơ mi tay săn lên một nửa, đang đứng ở hàng rượu, chính là anh của Anh Thu, anh họ cô. Cô không có anh trai, vì vậy Khả Uy chính là đối tượng thay thế anh ruột, từ nhỏ lúc nào cô và Anh Thu rất thích bám dính "Anh Khả Uy của mình". Vì vậy chỉ cần lướt qua là cô có thể nhận ra ngay.

Anh ấy mấy năm nay lên chức trưởng phòng, vì thành tích tốt nên được điều đến công ty mẹ, vừa đi làm vừa học thêm chuyên môn để ứng cử chức phó giám đốc chi nhánh. Công ty bên ngành xây dựng thường xuyên phải đi khảo sát công trình. Tương đối vất vả.

Nghe tiếng gọi, Khả Uy nhìn sang phía Kỳ Vân, hơi bất ngờ, sau khi nhận ra Kỳ Vân, anh mỉm cười, đẩy xe hàng lại gần Kỳ Vân.

"Kỳ Vân, lâu rồi không thấy em gọi cho anh."

"Hì, do anh bận nên em không dám làm phiền, sao anh lại ở đây?" Gặp Khả Uy ở đây cô có chút bất ngờ.

Khả Uy xoa đầu Kỳ Vân: "Về thăm em.”

"Em lớn rồi, đừng xoa đầu em như con nít nữa.” Kỳ Vân dẩu môi. Cô bất mãn vì hành động của anh Khả Uy.

Từng lời đối thoại của hai người lọt vào điện thoại không sót một chữ.

Trần Kha Nghị đã suy nghĩ rất lâu mới bấm gọi cho Kỳ Vân, anh muốn biết cô đã khỏe chưa. Nhưng lần thứ nhất cô không nhận ra anh, lần thứ hai cô lại bỏ qua anh mà nói chuyện với người khác. Đáng chết lại là giọng của đàn ông, cô lại gọi bằng cái giọng nũng nịu thân mật như vậy. Đối phương lại có hành động xoa đầu cô, đây chính là cử chỉ biểu hiện sự cưng chiều dành cho một người nào đó.

Trần Kha Nghị siết chặt điện thoại gân xanh cũng nổi lên, anh đợi một lát vẫn không thấy cô ngó ngàng gì đến mình, anh tức giận ném mạnh điện thoại vào tường, điện thoại bay một đường cung "đâm sầm" vào tường vỡ làm hai.

Mà Kỳ Vân sau khi thấy anh Khả Uy của cô cũng quên mất cô còn đang nghe điện thoại.

"Hừ, anh lại nói xạo rồi."

"Anh đi công tác gần đây tiện về thăm nhà, sẵn ghé siêu thị mua quà về biếu ba mẹ và bác ba." Làn này Khả Uy mới nghiêm túc nói thật.

Nhìn mấy chai rượu và thuốc bổ trong giỏ hàng, Kỳ Vân cũng đoán ra đây là quà cho người lớn.

"Gia Kiệt nó hay nhắc đến em lắm đó!" Khả Uy bổ sung thêm.

Kỳ Vân bĩu môi: "Anh ấy cũng giống như anh, không thèm quan tâm đến em, rõ ràng là đi lâu như vậy mà không gọi cho em lần nào." Càng nói cô càng bất mãn.

Không phải vì nó sợ nghe được giọng của em rồi, chịu không nổi sẽ lập tức bay về sao?

Nghĩ vậy nhưng Khả Uy không nói, chỉ mỉm cười, đánh trống lãng: "Em mua xong chưa, chúng ta về nhà."

Sau khi lên xe, Kỳ Vân mới nhớ ra thầy Trần gọi cho cô, kiểm tra điện thoại hai phút ba giây bên kia cúp máy. Cũng tại vì lâu quá mới gặp được anh họ nên cô phấn khích quá  quên hết mọi chuyện.

Bây giờ cô có nên gọi xin lỗi không? Nhưng lỡ Trần Kha Nghị nói có chuyện gấp bắt cô về thì sao? Cô sẽ về chứ? Không đâu! Có gì đến thứ hai rồi tính. Bây giờ cứ giả vờ như không biết vui vẻ hưởng thụ hai ngày này đã.

"Kỳ Vân anh về nhà trước, lát nữa sang thăm hai bác."

"Dạ tạm biệt anh Khả Uy."

 

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor