Kế Hoạch Theo Đuổi Giáo Sư - Chương 06 - Đi ăn

Vừa muốn ăn thịt nướng vừa muốn ăn lẩu thì BBQ là sự lựa chọn tốt nhất. Hiện nay BBQ có rất nhiều loại, chưa hết giá cả cũng rất đa dạng từ tầm trung đến cao cấp, còn thường xuyên tổ chức chương trình khuyến mãi nên lượng khách đến khá đông.

Anh Thu vất vả canh khuyến mãi trên một trang mua sắm trực tuyến, cũng nhờ nhanh tay mà cô đã mua được hai vé BBQ với giá rất rẻ. Cô vui sướng báo cho Kỳ Vân nhưng lần trước Kỳ Vân bị chép phạt làm kế hoạch bị dời lại, đến tận hôm nay mới có thể đi ăn. Anh Thu thông báo địa điểm cho Kỳ Vân, buổi tối đúng giờ cả hai đã có mặt ở quán BBQ.

Trong quán Buffet, khói trắng bốc lên nghi ngút, thịt đặt trên lò chạm với mặt nóng của vĩ nướng phát ra tiếng "xèo xèo!” Kèm theo đó là mùi thơm toả ra làm người ta không thể cưỡng lại sức hấp dẫn của nó. Nhìn mà nuốt nước miếng "ực ực!” Chỉ mong nhanh thịt chín một chút.

Kỳ Vân và Anh Thu đang tập trung nướng thịt, trán lấm tấm mồ hôi cũng không quan tâm, mắt chăm chăm nhìn vào miếng thịt trên vĩ nướng. Trên bàn dĩa dơ đã chất một chồng, vừa nhìn đã biết hai cô gái này đã ăn không ít.

Trong khi chờ phục vụ đem thức ăn lên, Kỳ Vân đảo mắt nhìn xung quanh, có rất nhiều cặp đôi đang ăn chung, đa phần các cô gái đều ngại ngùng không dám gắp nhiều thức ăn, một chén đa số chỉ toàn là rau xanh. Tại sao phải vậy chứ? Được ăn ngon là niềm vui của cuộc sống, phải vui vẻ hưởng thụ. Hay vì cô là dân FA nên không hiểu nổi khổ của những cô gái đang yêu muốn giữ hình tượng với đối phương. Nhưng nếu là cô chắc có lẽ cô cũng sẽ không như vậy, giữ hình tượng cái gì chứ, ăn no bụng có phải tốt hơn không. Cô lại hơi thô tục rồi, khi nào mới có người yêu đây.

Kỳ Vân cuộn một miếng thịt nóng hổi vào lá xà lách tươi xanh, kèm theo một số loại rau mùi, rồi chấm vào nước sốt sền sệt màu đỏ tươi của ớt, sau đó hả miệng thật to cho vào, nhắm mắt tận hưởng cái mùi vị đang tan dần trên đầu lưỡi, cay cay của ớt, đậm đà của miếng thịt, thanh đạm không béo của rau xanh. Cuối cùng là nhai liên tục rồi nuốt một cái ực.

Rất thoả mãn! cô cười một cái. Như vậy mới là ăn đúng nghĩa, đâu như mấy cô gái kia.

Đồ ăn trên bàn sắp hết Kỳ Vân cao hứng gọi: "Phục vụ cho thêm năm phần thịt bò bắp, năm phần bò ba chỉ và bốn phần bạch tuộc.” Kỳ Vân vẫy tay không ăn thua, đập bàn gây sự chú ý với nhân viên.

Anh chàng phục vụ mồ hôi ra ướt hết áo, hôm nay quán đông khách nên phục vụ tương đối vất vả, chạy bàn không ngừng nghĩ vẫn chưa xong, nhanh chóng ghi lại thực đơn giao cho nhà bếp chuẩn bị.

"Chị còn ăn nổi không, chúng ta còn món lẩu nữa đó." Anh Thu nhìn Kỳ Vân đang chăm chú nghiên cứu mấy món mới trong thực đơn nhỏ giọng nhắc nhở.

"Đương nhiên, em khinh thường sức công phá của chị sao, bây giờ chúng ta ăn hết phần thịt này, tầm nữa tiếng sau ăn thêm lẩu là vừa.” Nói rồi Kỳ Vân vui vẻ gắp miếng thịt bò nóng hổi bỏ vào miệng nhai. Thịt nướng vừa chín tới, khi nhai hương thơm cùng vị ngọt nguyên tươi của thịt đem lại một cảm giác thật tuyệt vời.

Được ăn, Kỳ Vân mới như lấy lại được sức sống, ăn nhiều thịt bò bồi bổ lại sức khoẻ, cô vừa mới ngất xỉu, rất mất sức đó. Nhờ ăn nhiều mà Kỳ Vân cảm thấy thể lực hồi phục cũng không ít. Đã là Buffet thì phải ăn đến khi nào không nuốt được nữa thì thôi. Lấy tinh thần mới có có thể tác chiến lâu dài với giáo sư Trần.

Được một lúc Kỳ Vân bắt đầu xoa bụng: "Anh Thu, em nói đi bây giờ chị phải làm như thế nào đây, chị sắp cố hết nổi rồi."

"Em đã bảo chị ăn ít thôi!" Cô nói rồi lại không nghe, no căng bụng đến nổi dùng tay xoa cho tiêu bớt kia kìa.

"Không phải chuyện này, là chuyện của Trần Kha Nghị." Kỳ Vân xoa bụng cho dễ tiêu chứ vẫn còn chứa nổi thức ăn.

Nhắc đến Trần Kha Nghị, Anh Thu cũng hơi áy náy, chỉ trách lúc chiều mình xông vào quá nhanh phá vỡ không gian riêng của hai người. Nói không gian riêng cũng hơi quá, nhưng dù sao lần sau cô phải chú ý hơn một chút. Anh Thu vỗ trán, cách nào chị cô cũng làm rồi, bây giờ phải tìm kế nào đây.

"Khoan! Chị để lỡ cơ hội ngồi xe của Trần giáo sư thì lần này tìm cách ngồi cho bằng được đi. Tạo không gian gặp riêng ngoài trường có lẽ anh ta sẽ thoải mái hơn khi gặp chị thì sao?" Kế hoạch bị phá vỡ ở đâu thì bắt đầu lại ở đó là được. Hơn nữa nhân cơ hội này gia tăng sự tiếp xúc giữa hai người.

"Chính xác! em không hổ là quân sư "quạt mo" của chị, chị đã có mục tiêu rồi giờ chỉ cần nghĩ kế sách thôi, nào cạn ly cho quân sư của chúng ta." Nghe Anh Thu nói, Kỳ Vân như người trong cõi mộng bừng tỉnh. Em họ cô nói rất hợp lý, cô nên thử một phen.

Hai cô gái sảng khoái uống cạn cốc bia lớn.

Món lẩu ở quán này đúng là rất cay nhưng lại vô cùng ngon. Nước dùng có vị ngọt từ xương hầm trong nhiều giờ, và hải sản, thêm vị cay nồng của ớt tươi xay nhuyễn mùi vị đậm đà đặc trưng tạo nên một nét riêng rất khác với những quán trước đây cô từng đến. Có lẽ vì vậy mà quán lúc nào cũng đông. Đây được xem như món chính thu hút thượng khách.

Đúng là tiền nào của đó!

Kỳ Vân và Anh Thu khuôn mặt đã đỏ bừng nước mắt chảy ra mũi hít hít không ngừng nhưng vẫn không thể dừng lại, đang nhiệt tình uống hết nước lẩu trong chén. Hôm nay đúng là sảng khoái, tâm trạng cũng nhờ vậy mà tốt lên.

Đến khi quán bắt đầu chỉ còn lác đát vài vị khách, Anh Thu cùng Kỳ Vân mới chịu bỏ cuộc đứng lên tính tiền rời khỏi quán.

"Vân Vân, đã khuya rồi hôm nay chị ngủ lại ở nhà em đi, ngày mai đến trường đại học A cũng gần hơn." Hai cô gái ngà ngà hơi men ra đường lúc này dễ trở thành đối tượng cho mấy kẻ xấu.

Sáng mai giáo sư Trần dạy tiết đầu, bây giờ trở về ngày mai lại phải dậy sớm quay lại rất tốn thời gian. Nhìn sắc trời tối đen, ngoài đường cũng không mấy người qua lại, bây giờ về một mình cũng không tốt lắm, vì vậy Kỳ Vân quyết định ở nhà của em họ mình một đêm. Dáng dấp Kỳ Vân và Anh Thu gần bằng nhau, cho nên không cần lo lắng chuyện không chuẩn bị đồ mặc.

Anh Thu và cô là người thành phố khác đến, cha mẹ là viên chức nhỏ ở quê. Năm đó thi đại học cả hai đều lấy trường đại học A làm mục tiêu, mong rằng sẽ được sống cùng để có gì chị em sẽ bao bọc lẫn nhau. Nhưng cuối cùng chỉ có Anh Thu đậu trường đại học A còn Kỳ Vân vì thành tích kém hơn một chút nên đành nộp hồ sơ tuyển sinh vào trường đại học T.

Ban đầu hai cô định thuê chung phòng trọ với nhau. Dù sao nơi đất khách quê người có chị em thân thiết cũng yên tâm hơn. Nhưng lại gặp một vấn đề là hai ngôi trường cách nhau quá xa, đi lại rất bất tiện nên đành mỗi người một nơi. Hằng tháng tiền ba mẹ gửi lên kèm theo thu nhập từ việc làm thêm Kỳ Vân thuê một căn phòng nhỏ ở một mình. Việc ở ghép rất phức tạp, người lạ thì chẳng thể nào phân biệt được đâu là người tốt đâu là người xấu, vì vậy chi bằng vất vả làm thêm một chút ở một mình vẫn thoải mái hơn.

Còn Anh Thu, mấy năm nay anh họ cô chính là anh ruột của Anh Thu thuê một căn nhà cho Anh Thu ở,  anh họ thì thường xuyên đi công tác ở thành phố khác rất ít khi về.

Bình thường tụ tập phải hẹn lên hẹn xuống, sắp xếp lịch làm mới có thể gặp mặt. Nhưng không vì vậy mà tình cảm xa cách, mỗi lần gặp nhau Anh Thu cùng Kỳ Vân có rất nhiều chuyện để tâm sự, cũng không giấu nhau điều gì. Cho nên đêm nay ở lại nhà Anh Thu dự là một đêm trò chuyện thâu đêm suốt sáng rồi đây.

 

 

 

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor