Hương Yêu - Chương 48

Hương Yêu
Tiểu Chước Vi Huân
www.gacsach.com

Chương 48

Tình hình của nhà họ Lương hiện giờ có thể dùng sứt đầu mẻ trán để hình dung.

Hứa Mộ gây hoạ, cả người đều tiu nghỉu ủ rũ, cụp đuôi đi theo phía sau Lương Phinh Đình.

Người mà đi quá nhanh quá cao, có đôi khi sẽ bị lạc phương hướng trước mặt. Thời gian Hứa Mộ ở Dật Hương không ngắn, có thể nói là một tay Lương Phinh Đình đề bạt lên. Con người anh ta có năng lực làm việc, xử sự khéo đưa đẩy, cũng có thể nói là biết nói chuyện. Công việc được đề bạt, đồng thời cũng câu tới tay Lương Phinh Đình.

Xem như sự nghiệp và tình trường đều đắc ý. Nhưng mà chuyện hỏng là ở chỗ đắc ý.

Sau khi Lương Phinh Đình có thai, công ty là do Hứa Mộ tiếp nhận, mấy hạng mục làm đều có thành tích. Dần dà lâu ngày, cẩn thận cũng từ từ bốc hơi bay mất, cảm thấy mình mắt tinh tường độc đáo, cho đến khi rơi vào bẫy mới há hốc mồm.

Giờ đây tài chính đổ vỡ, khoản vay ngân hàng lâm vào thế bí, Lương Phinh Đình mấy ngày trước hai má còn đẫy đà bây giờ đã ốm xuống một vòng.

Sau ngày ấy Lương Duệ Tư cũng không có xuất hiện nữa.

Cái nhà này dường như ngoài cô ta ra thì không ai để ý Hứa Mộ cả. Tuy nhiên ấm lạnh tự biết, Hứa Mộ ngoại trừ con người nông cạn một chút, nhưng đối xử với cô ta thì đúng là không có gì để bới móc.

Lương Phinh Đình luôn cảm thấy ở tuổi này của cô ta có thể gặp được người đối xử thiệt tình với mình thì sẽ không cần cầu gì nữa. Tóm lại là ngoại trừ người như vậy, cô ta không thiếu cái gì cả.

Sau khi chuyện xảy ra, cô ta đã suy ngẫm, cuối cùng vẫn không có quá mức oán giận đối với Hứa Mộ. Nhưng mà không ngờ Lương Duệ Tư luôn tốt tính nhìn thấy Hứa Mộ thì không nói hai lời đã bắt đầu đánh.

Lương Phinh Đình biết, trong lòng Dật Tư đau cho tâm huyết của cha. Cơ nghiệp này nhà họ Lương đạt được không dễ, chẳng ngờ lại gãy trong tay của người ngoài.

Giờ phút này Lương Phinh Đình ngồi trong văn phòng rộng lớn, nhìn một đống văn kiện mở ra trên bàn, trị số buồn bực đã đạt tới đỉnh. Quẳng văn kiện đến trên bàn, tiếng vang chói tai khiến Hứa Mộ ngồi ở bên kia rụt vai lại.

Dè dặt liếc nhìn Lương Phinh Đình, thấy sắc mặt cô ta khó coi, Hứa Mộ cuối cùng vẫn không dám đi qua.

Chợt vang lên tiếng chuông xé rách bầu không khí căng thẳng. Lươn Phinh Đình nhìn chằm chằm điện thoại một hồi mới thở dài một hơi cầm ống nghe lên.

“Xin chào, cho hỏi Chủ tịch Lương có ở đó không?”

“Tôi là Lương Phinh Đình.”

Bên kia điện thoại là Hồng Đông Đồng. Cậu ta vô cùng không hiểu ý nghĩ của Thư Luật, nhưng vẫn tuân lệnh gọi cuộc điện thoại này.

“Xin chào Chủ tịch Lương, là Tổng giám đốc Thư kêu tôi liên hệ ngài. Về chuyện của Dật Hương, anh ấy muốn thảo luận với các người một chút.”

Lương Phinh Đình ngồi thẳng người lên, nắm chặt điện thoại trong tay xác nhận lại: “Tổng giám đốc Thư?”

“Đúng vậy.” Hồng Đông Đồng duy trì giọng điệu giải quyết việc chung. “Tổng giám đốc Thư có ý tương trợ, nhưng anh ấy yêu cầu giáp mặt cùng Lương Duệ Tư tiên sinh bàn bạc chi tiết.”

“Lương Duệ Tư?” Lương Phinh Đình nghi ngờ mình đã nghe lầm. “Tổng giám đốc Thư muốn bàn bạc với cậu ấy?”

Hồng Đông Đồng đáp lại câu trả lời khẳng định: “Đúng vậy.”

***

Trong ống nghe chỉ còn lại tiếng tít tít, nhưng tư thế Lương Phinh Đình vẫn ngồi ngay ngắn, vẻ mặt có chút sững sờ.

Cô ta bất ngờ vì Thư Luật sẽ nhúng tay vào chuyện này, cũng không biết tại sao anh lại đề nghị bàn bạc cùng người không để ý đến chuyện của công ty như Lương Duệ Tư.

Nhưng đây là một tia hy vọng, cô ta không thể bỏ qua.

Lương Phinh Đình đứng dậy lấy chìa khoá xe định đi tìm người.

Thấy cô ta động, Hứa Mộ sợ nhảy dựng lên, vội vàng đi tới, cụp mi thuận mắt hỏi: “Bà xã, em muốn đi đâu?”

Liếc anh ta một cái, Lương Phinh Đình lãnh đạm nói: “Đừng đi theo.”

Bên kia, Hồng Đông Đồng đang báo cáo toàn bộ quá trình với Thư Luật.

Thư Luật dựa vào ghế, ánh mắt nhìn chăm chú vào ánh chiều tà ngoài cửa sổ. Ánh chiều tà trong mùa đông rét lạnh cũng có thể thêm một chút ấm áp.

Hồng Đông Đồng dứt lời, anh không có phản ứng gì. Nhưng mà Hồng Đông Đồng lại không nhịn được nói.

“Thư tổng, ngài thật sự định giúp đỡ Dật Hương vô điều kiện à?”

Theo Hồng Đông Đồng hiểu biết, Thư thị cùng Dật Hương không có lui tới làm ăn, Thư Luật và nhà họ Lương cũng không có quan hệ cá nhân qua lại gì. Xảy ra chuyện này, cậu ta vô cùng không hiểu nổi.

Thư Luật bắt tréo chân, nghe thấy câu hỏi của Trợ lý Hồng thì thoáng nở nụ cười.

Hôm đó Trì Tịnh rời công ty sớm đi nơi nào, anh không hề hỏi một câu. Không hỏi, là bởi vì đã khẳng định. Biết cô đi đâu, gặp ai.

Thư Luật thu hồi ánh mắt dừng ở ngoài cửa sổ, trong mắt giống như bị rặng mây đỏ tiêm nhiễm.

Vô điều kiện?

Ha. Anh sẽ cắt thịt từ trong lòng người nào đó.

***

Buổi tối, khi Trì Tịnh biết được tin này cũng khá ngạc nhiên. Suy nghĩ trong lòng cô không khác gì với của Hồng Đông Đồng.

Nhưng ngoài suy nghĩ đó, cô đúng là vui mừng.

Suy cho cùng bởi vì đủ chuyện lúc trước, với Lương Duệ Tư cô bất kể như thế nào đều hy vọng anh được tốt. Cho nên Dật Hương có thể vượt qua gập ghềnh này, trong lòng Trì Tịnh cũng lặng lẽ thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Ánh sáng ngoài xe khi sáng khi tối lướt qua cửa kính xe, Trì Tịnh ngồi ở ghế phó lái, ngẩn người nhìn một cửa tiệm đối diện bên kia đường.

Xe bị đèn giao thông cản lại, Thư Luật theo tầm mắt Trì Tịnh nhìn qua, ánh mắt cùng dừng một hướng với của cô.

Xe lại chạy, Trì Tịnh phát hiện hướng đi thay đổi.

Quay đầu hỏi anh: “Đi đâu vậy?”

Thư Luật không đáp, dừng xe, một mình đi vào tiệm kia. Chẳng mấy chút lập tức đi ra.

Quần áo đi làm của anh luôn kín đáo bảo thủ. Áo bành tô cashmere màu tím bao lấy thân hình to lớn của anh, vạt áo mở rộng lộ ra âu phục phẳng phiu.

Bộ dáng cao ngạo như vậy, trong tay lại không hề thích hợp cầm một cốc kem. Kem thật cao cầm ở trước ngực, đỉnh gần như đụng vào cằm anh.

Trì Tịnh ngồi ở trong xe, cười đến híp cả mắt.

Hiếm thấy anh còn nhớ rõ.

Đẩy cửa xuống xe, Trì Tịnh đón nhận kem trong tay anh. Gương mặt ngưỡng lên bị ánh đèn lờ mờ che phủ, đôi mắt mềm mại như nước.

“Cao thế này, không cách nào ăn ở trên xe.”

“Vừa đi vừa ăn.”

Vì thế trong trời đông tuyết phủ, xe Bentley bị vứt ở một bên. Một cặp nam nữ trưởng thành, bộ dạng cùng trang phục đều rất bắt mắt, cầm một cốc kem thật cao sóng vai mà đi.

Trong hơi thở đều là khói trắng, Trì Tịnh liếm một ngụm kem, cảm thấy được vị ngọt từ cổ họng kéo dài vào trong lòng.

Về đến nhà, không tránh khỏi lại triền miên một phen.

Bất tri bất giác, Trì Tịnh đã liên tục ngủ ở phòng chính hơn một tháng. Chuyện ngủ cùng giường đã là sự thật không thể đổi từ lâu.

Sau vận động kịch liệt, Trì Tịnh làm ổ trong khuỷu tay Thư Luật, hít thở hơi có chút mất trật tự. Bàn tay ấm áp của Thư Luật khẽ vuốt ve đường cong của lưng cô. Xúc cảm mịn màng đầy đầu ngón tay, khiến anh quyến luyến không rời.

Bên trong vô cùng yên lặng. Cảm giác triền miên qua đi, đầu óc Trì Tịnh khôi phục tỉnh táo, câu hỏi canh cánh trong lòng lại nổi lên.

Sau lưng tay vẫn chậm rãi vuốt ve. Thư Luật thì nhắm mắt lại, im lặng chờ câu hỏi của cô.

“Nghĩ sao mà muốn giúp Dật Hương vậy?”

Theo Trì Tịnh thấy, lý do hợp lý duy nhất là nể mặt Nghiêm Hạo. Nhưng cái này cũng quá gượng ép. Dù sao cũng chỉ là vài mối quan hệ.

Đầu ngón tay Thư Luật dừng lại, mở mắt nhìn cô. Khoảng cách gần trong gang tấc, trong mắt Trì Tịnh phản chiếu bóng dáng của anh rõ ràng.

Tay thon dài trượt dọc theo xương quai xanh của Trì Tịnh, dần dần di chuyển xuống, cuối cùng dừng ở trên vị trí trái tim cô.

Anh nói: “Đây là ân tình nên trả.”

Sống trên đời, khó nhất là trả hết nợ ân tình. Một dao kia, dùng toàn bộ an nguy của Dật Hương đến trả, không đến nỗi chênh lệch nhiều lắm.

Trả hết nợ, tính toán rõ ràng, mới có thể kết thúc. Mới có thể nhổ tận gốc cái rễ ở trong lòng này.

Trì Tịnh dường như nghe hiểu ý ngầm của anh, than nhẹ: “Đó là em thiếu.”

Thư Luật cúi đầu hôn trên môi cô.

Chờ trả hết toàn bộ nợ, từ nay về sau cô không nợ người khác, chỉ nợ anh!

Mà tất cả của anh, đều là của cô.

***

Đêm mùa đông luôn tới rất sớm. Chưa đến sáu giờ, đô thị phồn hoa đã bị ánh đèn rực rỡ thắp sáng một mảnh.

Trong phòng khách không có bật đèn, chỉ có ánh sáng từ màn hình ti vi chiếu ra lúc sáng lúc tối.

Lương Duệ Tư mặt không biểu cảm nhìn, đáy lòng dần sinh ra một nỗi khó chịu chưa bao giờ có. Dứt khoát ấn xuống điều khiển từ xa, tắt ti vi đi.

Không có nguồn sáng, chung quanh giống như hoàn toàn yên tĩnh lại. Lương Duệ Tư nằm xuống trên sa lon, tầm mắt rơi vào túi thuốc ở trên bàn trà hình vuông.

Giữa cánh tay tựa như còn lưu lại độ ấm của cô ấy.

Anh nâng tay, vân vê mũi.

Chuyện hôm đó, có thể khống chế nhưng anh không hề muốn khống chế. Tất cả cảm xúc đều bùng nổ khi nhìn thấy bóng lưng sắp rời đi của Trì Tịnh. Lời của cô ấy xuyên qua màng nhĩ tiến vào trong tai, như là lông chim quét nhẹ trong lòng. Từng lời khiến anh run rẩy.

Cho nên bản năng anh muốn giữ cô ấy lại.

Nhưng mà hiện giờ, trước mắt lại đều là động tác lui về sau cùng ánh mắt với thái độ rõ ràng của cô ấy.

Lương Duệ Tư nâng cánh tay lên, đặt trên mí mắt run rẩy.

Chấn động liên tục đột nhiên tới đã kéo về suy nghĩ của anh. Lương Duệ Tư cầm lên di động đặt ở phía trên đầu, thấy được tin nhắn của Lương Phinh Đình gởi tới.

Khi mở cửa, Lương Phinh Đình đang định gởi đi tin nhắn thứ hai. Tiếp đó, liền thấy Lương Duệ Tư với vẻ hơi suy sụp.

Hai chị em đối diện nhau ở cửa một lát, Lương Duệ Tư nghiêng người, ý bảo cô ta đi vào.

Đèn tắt cả ngày, lúc này rốt cuộc bắt đầu công dụng của mình.

“Vết thương đều tốt rồi?”

Lương Duệ Tư trề môi, gật gật đầu.

Lời tình cảm giữa chị em, Lương Phinh Đình sẽ không nói nhiều. Hỏi xong câu này, chỉ hỏi vài câu đối với tình hình gần đây của Lương Duệ Tư, sau đó khai báo tình hình dạo này của Dật Hương.

Lương Duệ Tư lẳng lặng nghe, vẻ mặt trầm tĩnh.

Lương Phinh Đình nắm ly nước, thật lâu sau chuyển lời tới trên người Thư Luật.

“Chị... Hôm nay nhận được một cú điện thoại, đối phương có ý định muốn giúp Dật Hương. Không có nói là nhập cổ phần hay là vay tiền tạm thời.”

Lương Duệ Tư vô cùng tỉnh táo: Công ty nào?

“Thư thị.” Lương Phinh Đình nhìn anh nói. “Trợ lý của Tổng giám đốc Thư gọi điện tới, yêu cầu giáp mặt thảo luận với em.”

Những lời này hiển nhiên khiến Lương Duệ Tư cảm thấy bất ngờ. Anh rũ mắt suy nghĩ, bỗng nhiên trề trề môi. Vẻ mặt không phải là nghe được tin vui gì, mà là châm chọc.

“Em cùng Tổng giám đốc Thư rất quen?”

Những lời này rõ ràng dư thừa. Trong tiệc cưới, quan hệ giữa anh và Thư Luật đã sáng tỏ rõ ràng.

Lương Duệ Tư trầm ngâm hồi lâu sau mới chậm rãi giơ tay ra dấu với Lương Phinh Đình: Em sẽ đi. Hẹn thời gian với anh ta đi.

Theo bản năng, Lương Phinh Đình thở dài nhẹ nhõm một hơi. “Có vấn đề gì liên lạc với chị.”

Sau đó lại tán gẫu vài câu, Lương Phinh Đình liền rời đi. Mà Lương Duệ Tư như là pho tượng, duy trì một tư thế ngồi trên sa lon, rất lâu cũng không hề nhúc nhích.

Loại người như Thư Luật, chủ động đưa ra giúp Dật Hương thoát nguy, anh an tâm cái quái gì?

Lương Duệ Tư bật cười.

Đứng dậy, cầm lên túi thuốc kia nhắm ngay thùng rác. Nhưng mà tay giơ cả nửa ngày vẫn không ném được.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor