Hương Thơm Mê Hoặc Của Hoàng Hậu - Quyển 1 - Chương 31

Hương Thơm Mê Hoặc Của Hoàng Hậu
Quyển 1 - Chương 31: Ý nghĩ của quân vương thật khó lường
gacsach.com

Thanh âm vừa dứt, bóng dáng cao kia cũng nhẹ nhàng tiến đến, áo dài màu trắng xám tôn lên đôi tròng mắt rực rỡ như sao của hắn, trên gương mặt tuấn mỹ lộ ra vài phần ôn hoà nhàn nhạt, thấy hắn, làm cho người ta nghĩ đến ánh nắng ấm áp ngày xuân, cử chỉ nho nhã phiêu dật, giống thần tiên ngoài nhân thế, là Tần Tiêu, bên hông mang theo một cây sáo trúc màu xanh nạm nhiều viên ngọc trắng.

"Tần nhạc sư!" Thị vệ nhanh chóng bỏ đao xuống, cung kính hướng về phía hắn thi lễ. Xem ra hắn ở trong cung có địa vị không bình thường, hắn cũng không phải chỉ là một người nhạc sư bình thường như người ngoài nhìn thấy.

"Làm sao vậy?" Tần Tiêu bình tĩnh nhìn Lệ Hưu một cái, ánh mắt rơi vào trên lưng của nàng -- Tần Hương Y đang an tĩnh ngủ, gương mặt mỹ lệ đỏ bừng, người sáng suốt vừa nhìn, đã biết là bị bệnh, bệnh lại không nhẹ.

Vùng xung quanh lông mày của hắn thoáng nhíu lại, trong mắt có thêm một phần thương tiếc.

"Đại nhân, nương nương bị bệnh, Lệ Hưu muốn mang nương nương đi tìm thái y, thế nhưng bọn họ --" Lệ Hưu cũng không hiểu rõ Tần Tiêu, nàng chỉ biết ngày hôm qua hắn mang Trảm Long và Nhược Băng vào cung, vậy hắn nhất định là thân tín của Bắc Đường Húc Phong. Cầu xin hắn có lẽ hữu dụng.

Nha đầu Lệ Hưu này thật là nóng lòng bảo vệ chủ, thanh âm nói chuyện cũng run rẩy, nước mắt ào ào rơi xuống, nhỏ lên trên sàn gỗ bóng loáng, tựa hồ nghe được âm thanh.

Tần Tiêu ngẩn ra, âm thầm cảm thán, nha đầu kia thật là có tình có nghĩa.

"Lệ Hưu cô nương. Ngươi đỡ Hoàng hậu nương nương nằm lên giường." Tần Tiêu vừa nói vừa nhìn thoáng qua thị vệ ở cửa, "Ngươi xông ra như vậy cũng không phải là cách hay. Dù sao cũng là mệnh lệnh của hoàng thượng. Như vậy đi, ta đi mời Lý thái y." Sau khi trấn an Lệ Hưu, hắn đảo mắt ôn nhu nhìn lướt qua Tần Hương Y, xoay người gần ly khai.

"Đại nhân, nhưng mà --" Lệ Hưu gọi Tần Tiêu lại, liếc mắt qua thị vệ ở cửa, tựa hồ rất không yên tâm, bọn họ có thể để Lý thái y vào sao?

"Yên tâm, chuyện ta đã đồng ý chắc chắn làm được. Ngươi trước đỡ hoàng hậu nương nương trở lại nghỉ tạm." Khoé miệng Tần Tiêu cong lên, ôn hoà như nước nói.

"Ah." Lệ Hưu nhợt nhạt nhìn Tần Tiêu một cái, trên vầng trán nam tử này lộ ra một cỗ hơi thở an bình, siêu nhiên thoát tục, nên tin tưởng hắn. Hiện tại không ai có thể giúp nàng được, đánh cuộc một keo xem. Nếu như xông ra, bị thị vệ giam giữ, sợ là càng không cứu được tiểu thư, bình tĩnh mới có thể ứng phó được. Đợi đến lúc nàng nhìn lại, bóng dáng dài màu trắng xám đã đi xa.

===

Trên chiếc giường chạm trổ hình phượng hoa lệ, Tần Hương Y vẫn nhắm nghiền đôi mắt, lông mi đen dày run run lên, tựa như con bướm bị kinh động chuẩn bị giương cánh bay đi, trên gương mặt xinh đẹp đỏ ửng lên tựa như màu mây ngũ sắc ở chân trời, quyến rũ mà nhu hòa, tỉ mỉ ngắm nhìn, vẻ đẹp khi bị bệnh của nữ tử này càng làm người ta mê muội.

Lệ Hưu canh giữ ở bên giường, vẫn không ngừng vắt khăn lông ướt đặt lên trán của nàng, nhưng một chút khởi sắc cũng không có, toàn thân của nàng đều rất nóng.

"Tần nhạc sư, như vậy không ổn. Hoàng thượng có lệnh, không cho bất kỳ kẻ nào ra vào Phượng Du cung." Không bao lâu sau, cửa cung truyền đến tiếng ngăn cản của thị vệ.

"Vạn nhất hoàng hậu xảy ra chuyện gì, không chỉ hoàng thượng không tha cho các ngươi, sợ là thái hậu cũng sẽ truy cứu trách nhiệm. Các ngươi cần phải suy nghĩ kỹ!" Đây là tiếng của Tần Tiêu, thanh âm ôn nhu đột nhiên trở nên nghiêm túc lên, thêm vài phần khí phách.

"Nhưng --" thị vệ do dự.

"Lý thái y, chúng ta đi vào." Nói xong, một loạt tiếng bước chân gấp gáp truyền đến, thị vệ không ngăn cản, xem ra Tần nhạc sư này có địa vị không bình thường trong cung, hắn nhất định rất được hoàng thượng coi trọng. Chỉ nhìn sự cơ trí lộ ra trên trán hắn một cách đơn thuần đã biết hắn nhất định không phải phàm phu tục tử gì.

Ngay lúc Lệ Hưu đang mừng rỡ, trong nháy mắt Tần Tiêu đã mang Lý thái y bước vào cung khuê.

Trong phòng nhất thời yên tĩnh xuống, Lệ Hưu lui một bên, bàn tay nhỏ bé càng không ngừng nắm chặt góc áo, con mắt vẫn nhìn chằm chằm Tần Hương Y, vẻ mặt sốt ruột. Sao nàng có thể không vội, Lý thái y một mực bắt mạch cho Tần Hương Y, hai hàng lông mày trói chặt, biểu tình nghiêm túc cực kỳ. Có nghĩa là bệnh tình của Tần Hương Y rất nặng.

"Lý thái y, nương nương thế nào rồi?" Đợi đến lúc Lý thái y bắt mạch xong đứng dậy, Lệ Hưu liền đi đến khẩn trương hỏi.

Lý thái y hít một hơi, nhẹ nhàng lắc đầu, cũng không có nói gì.

"Lý thái y, có chuyện cứ nói thẳng." Tần Tiêu tiến lên, nhìn thoáng qua Tần Hương Y, trấn định mà hỏi thăm.

"Tần đại nhân, thứ cho lão thần vô năng. Hoàng hậu nương nương phát sốt cũng không phải là bị phong hàn, mà nàng có bệnh cũ nhiều năm tích lại, lại thêm lúc trước nàng hao phí quá nhiều nội lực, vết thương cũ chưa lành, đã thêm vết thương mới, đến nỗi huyết khí bị ngăn trở, ngũ tạng bị thương, sợ là..." Lý thái y nửa khom người, hơi than thở, vẻ mặt bất đắc dĩ.

"Sợ là cái gì?" Cả người Lệ Hưu run lên.

"Sợ không phải thuốc và kim châm cứu có thể cứu được." Lý thái y dừng một chút, trả lời.

"Không thể nào, không thể nào, Lý thái y, ngươi gạt người, ngươi gạt người! Nương nương vốn rất khỏe. Sao lại có thể như thế? Không thể nào!" Lệ Hưu tức giận giậm chân, túm tay áo dài của Lý thái y, như muốn xé rách, nàng nhất thời không dám nhìn nhận sự thật này.

"Lệ Hưu cô nương, ngươi không nên như vậy, để Lý thái y nói cho hết lời." Trên gương mặt bình tĩnh của Tần Tiêu cũng hiện lên một tia đau thương, hắn ngăn Lệ Hưu đang kích động không ngớt, kéo nàng đến một bên, hỏi tiếp: "Lý thái y, còn có biện pháp khác không?"

"Bệnh của nương nương do tiêu hao nội lực nhiều quá mà ra, nếu có một người có nội lực rất mạnh nguyện ý kéo dài tánh mạng cho nương nương, nương nương có lẽ cứu được." Lý thái y không quá khẳng định nói ra, đôi mắt lóe lên, xấu hổ cúi đầu.

"Lý thái y, ngươi trước xuống phía dưới." Tần tiêu nhíu nhíu mày.

"Vâng." Lý thái y cầm lên tà áo dài, lắc đầu thở dài, cúi người chậm chậm rời khỏi.

Lệ Hưu cắn cắn môi, hít hít mũi, tâm tình dần dần bình phục xuống, bất đắc dĩ nhìn thoáng qua Tần Tiêu, thong thả bước đến bên giường, nắm lấy tay Tần Hương Y đặt trong lòng bàn tay, nước mắt lại rơi xuống. Nội lực thâm hậu? Như vậy chỉ có cốc chủ và Nguyên Tinh thiếu gia mới có thể cứu tiểu thư. Thế nhưng hiện tại bọn họ đang ở đâu? Đều do mình bình thường không luyện công tốt, nếu không bây giờ đã có thể dùng.

"Lệ Hưu cô nương, ngươi đỡ Hoàng hậu nương nương ngồi lên. Ta thử xem sao." Tần Tiêu trầm mặc một lát, đôi mắt sâu sắc trầm xuống, đáy mắt hiện lên một tia cảm xúc rất dị dạng.

"Đại nhân, ngươi?" Đại nhân hào hoa phong nhã này có thể không? Hắn có võ công hay không cũng là một vấn đề. Lệ Hưu đột nhiên giật mình, đôi mắt linh hoạt chớp chớp, càng không ngừng quét qua đối phương, tràn đầy nghi vấn.

"Tần đại nhân của Trẫm từ khi nào thích giúp người như vậy?" Đúng lúc này, cửa truyền đến một thanh âm thuần hậu, tiếp theo một bóng dáng màu vàng sáng tiến đến, gương mặt tuấn dật từ từ rõ ràng, là Bắc Đường Húc Phong, hắn chắp tay đi đến, trên mặt lộ vẻ cười nhàn nhạt, cười rất âm trầm, kỳ thật hắn đã ở cửa một lát, trong phòng nói gì hắn nghe được rất rõ ràng.

"Vi thần khấu kiến hoàng thượng!" Tần Tiêu nhanh chóng hành lễ, trên mặt lộ ra vài phần xấu hổ. Dù sao cũng là tẩm cung của hoàng hậu, hắn cứ chỗ này xác thực không đúng lắm.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3