Hôn Sai 55 Lần - Chương 930

Hôn Sai 55 Lần
Chương 930: Học cách không cự tuyệt (20)
gacsach.com

Qua một lúc lâu, Tô Niên Hoa mới mở miệng, thanh âm của anh rất bình thản, bình thản gần như không có bất kỳ cảm xúc nào: "Anh ta... Đối với em tốt sao?"

Lục Tục đối với cô đích thực vô cùng tốt, tốt không thể soi mói, mặc dù mới vừa rồi cô nói dối, nhưng là bây giờ, cô cũng là rất chân tâm thật ý nói: "Anh ấy rất tốt, đối với tôi cũng rất tốt, những năm ở nước Pháp kia, rất chăm sóc tôi. "

Bỗng nhiên, Tứ Nguyệt chỉ vào đồ ăn trên bàn, nói tiếp: "Rất bao dung tôi, anh ta còn nói, có thể vì tôi, buông tha công việc ở nước Pháp, tới Bắc Kinh."

Tô Niên Hoa nắm chặc chén nước trong tay, vốn là trong lồng ngực trống rỗng, trong lúc bất chợt liền nhảy lên, còn kèm theo tê tâm liệt phế đau đớn.

Cô rõ ràng chỉ nói rồi lác đác mấy lời, nhưng là giữa những hàng chữ này, đã tiết lộ ra người kia đối với cô thương yêu cùng dung túng, không giống như là anh, cho cô, chỉ là thương tổn cùng tàn nhẫn.

Tô Niên Hoa cảm thấy trong miệng có chút khổ sở, anh mất khí lực thật lớn, mới miễn cưỡng làm cho mình phát ra một chút thanh âm: "Nói như vậy, em cùng anh ta ở chung một chỗ, rất hạnh phúc."

Tứ Nguyệt lần này không có ở nói chuyện.

Nếu như có thể không thương anh, cô nghĩ cô mới có thể thật sự nhận được hạnh phúc.

Tô Niên Hoa không biết nên nói những gì, ánh đèn sáng ngời trong phòng khách đánh vào trên mặt của anh, phụ trợ khuôn mặt của anh, hơi có chút tái nhợt, anh buông thỏng mi mắt, dùng sức nắm chén nước trong tay.

Tứ Nguyệt cũng không còn lên tiếng.

Bên trong nhà an tĩnh có chút dọa người, không khí từ từ trở nên bắt đầu lúng túng.

Đến cuối cùng, cuối cùng Tứ Nguyệt có chút không chịu nổi lên tiếng, phá vỡ trận lúng túng này: "Cái kia, hiện tại đã là lúc ăn cơm tối, Lục Tục mới vừa mua đồ ăn cho tôi, anh có muốn ăn chút gì hay không?"

Tô Niên Hoa nghe nói như thế, liền phục hồi tinh thần lại, nhìn trên bàn trà bày đặt mất giấy đồ ăn, lắc đầu, đem chén nước cầm trong tay, đặt ở trên bàn, sau đó liền thất kinh đứng lên: "Không, tôi không đói bụng, em ăn đi."

Nói xong, Tô Niên Hoa càng bổ sung thêm một câu: "Tôi còn có việc, đi trước."

"Ân. " Tứ Nguyệt ngồi ở trên ghế sa lon không có đứng dậy: "Tôi sẽ không tiễn anh."

"Gặp lại. " Tô Niên Hoa nói xong, nhìn chằm chằm Tứ Nguyệt trong chốc lát, sau đó liền xoay người, nện bước chân, hướng về phía cửa đi tới.

Tứ Nguyệt không có quay đầu xem bóng dáng Tô Niên Hoa, cô nghe thấy thanh âm Tô Niên Hoa đổi giày ở cửa, cũng nghe thấy thanh âm Tô Niên Hoa mở cửa đóng cửa, sau đó qua một lúc lâu, cô mới mở trừng hai mắt, phục hồi tinh thần lại, nhìn phòng trống rỗng một vòng, cuối cùng đem tầm mắt rơi vào ghế ngồi Tô Niên Hoa mới vừa ngồi, phát ngốc.

Mặc dù anh từng thương tổn cô như vậy, nhưng là cô vẫn yêu anh, thậm chí trong lòng cô, còn muốn lấy chuyện tối ngày hôm qua, uy hiếp anh và cô kết hôn.

Ba năm rưỡi trước kia, cô vì để cho anh nhận được hạnh phúc của anh, mới buộc chính mình buông tay, nhưng là không ai biết, cô cùng anh mới vừa ly hôn xong, cô liền hối hận.

Ngày đầu tiên cô đến nước Pháp, dưới đáy lòng liền bắt đầu ngóng nhìn khi nào có thể trở lại Bắc Kinh.

Nhưng là, cho dù cô trở lại, cô rốt cuộc cũng không trở về làm cái Tứ Nguyệt dám yêu dám hận kia rồi.

Bởi vì, cái Tứ Nguyệt kia từng cố gắng theo đuổi hạnh phúc, đã bị cái người đàn ông gọi là Tô Niên Hoa từng điểm từng điểm đích thân giết chết.

...

Tô Niên Hoa căn bản không biết rốt cuộc mình làm như thế nào từ bên trong nhà Tứ Nguyệt đi ra, đợi đến thời điểm anh phục hồi tinh thần lại, người anh đã ngồi ở trên xe của mình.

...

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor