Hôn Sai 55 Lần - Chương 922

Hôn Sai 55 Lần
Chương 922: Học cách không cự tuyệt (12)
gacsach.com

Từ dãy Bát Đạt trở về Bắc Kinh, là Lục Tục lái xe, Tứ Nguyệt ngồi ở ghế kế bên tài xế, nghiêng đầu, nhìn ngoài cửa xe, ánh mắt cũng không nháy mắt một chút.

Ở thời điểm xe sắp vào thành phố, Tứ Nguyệt rốt cuộc có động tĩnh, mở ra túi của mình, từ bên trong lấy ra điện thoại di động, cô xem đến trên màn hình hiện 24 cuộc gọi nhỡ, toàn bộ đều là Tô Niên Hoa gọi tới, toàn thân theo không nhịn được mà căng thẳng.

Lục Tục xuyên qua kính chiếu hậu, thỉnh thoảng quét mắt nhìn Tứ Nguyệt một vòng, phát giác cô vẫn nhìn chằm chằm điện thoại di động gần một giờ, cũng không có phản ứng gì.

Lục Tục nhìn càng ngày càng đến gần trong thành phố, nghĩ tới Tứ Nguyệt lúc này, hoàn toàn không có bất kỳ tâm tình phụng bồi chính mình du ngoạn, cho nên liền lên tiếng hỏi một câu: "Tôi đưa em về nhà? Em thoạt nhìn có chút mệt mỏi."

Tứ Nguyệt ở thật lâu sau, mới hậu tri hậu giác ngẩng đầu, có chút mờ mịt hướng về phía Lục Tục nhẹ nhàng mà "Hả? " một tiếng.

Lục Tục giật giật môi, nở ra một tia cười dung túng: "Tôi thấy em mệt mỏi, tôi đưa em về nhà nghỉ ngơi nhé."

Tứ Nguyệt nhìn thoáng qua thời gian, chẳng qua mới hai giờ chiều, cô nghĩ đến mình và Lục Tục còn không có ăn cơm trưa, cho nên liền lắc đầu, nói: "Chúng ta còn chưa ăn cơm, bằng không chúng ta tìm một chỗ ăn chút gì?"

Lục Tục trầm tư một chút, không có cự tuyệt: "Tốt."

Sau đó nhìn chằm chằm con đường phía trước trong chốc lát, lại hỏi Tứ Nguyệt: "Chúng ta đi nơi nào ăn?"

Cô gái bên cạnh lại một lần nữa lâm vào trầm mặc, Lục Tục không có ở mở miệng hỏi thăm, chẳng qua là nghiêm túc lái xe.

Lục Tục đối đường phố Bắc Kinh cũng chưa quen thuộc, khi anh không biết mình dọc theo cái đường tên là "Tam hoàn " này đi vài vòng, cô gái ngồi ở bên cạnh anh, mới mở miệng nói: "Di, không phải là ăn cơm trưa sao? Làm sao đi lâu như vậy còn chưa tới?"

Tứ Nguyệt nói xong, thấy ngoài cửa xe một dãy quán trà, là địa phương Thịnh Đường thường xuyên đến chiêu đãi khách hàng uống trà chiều, cho nên liền chỉ vào cái quán trà kia, hướng về phía Lục Tục nói: "Chỗ kia đi, được không?"

Tô Niên Hoa hai giờ chiều, hẹn một khách hàng ở quán trà tại đường Tam Hoàn gặp mặt.

Anh đi ô-tô từ nhà Tứ Nguyệt đi ra, vừa vặn nhận được điện thoại thư ký thúc giục, vừa lái xe hướng quán trà Tam Hoàn, vừa gọi điện thoại cho Tứ Nguyệt.

Song, cũng là trạng thái không người nào đón nghe.

thời điểm Tô Niên Hoa đã tới quán trà, khách hàng cùng thư ký của anh đã sớm chờ ở đây, cùng thứ khách hàng cần, thật ra thì ngay từ lúc trước anh đã nhìn rồi, nhưng là ngồi ở trước bàn ăn, đầu óc của anh trống rỗng, thỉnh thoảng cầm lên điện thoại di động của mình liếc mắt nhìn Tứ Nguyệt có gửi điện trả lời hay không.

Bởi vì Tô Niên Hoa im lặng, trên bàn ăn hơi có chút lúng túng, khách hàng vì không khí hòa hoãn, thỉnh thoảng tìm đề tài cùng Tô Niên Hoa tán gẫu, nhưng là mỗi một lần mở miệng, Tô Niên Hoa hoặc là im lặng, hoặc là Hãy nói "Ừ? " một tiếng, khiến cho không khí chẳng những không có hòa hoãn, ngược lại trở nên càng thêm lúng túng, thư ký Tô Niên Hoa chưa từng thấy qua cấp trên của mình thất thố như thế, không thể làm gì khác hơn là ra sức che dấu lúng túng, nhưng là ai ngờ, thời điểm không khí thật vất vả mới hòa hoãn, Tô Niên Hoa thế nhưng trực tiếp cầm lấy điện thoại di động, bắt đầu gọi điện thoại, cuối cùng làm khách hàng tức giận đứng lên, ở trong tiếng không ngừng nhận lỗi của thư ký, tức giận rời đi.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor