Hôn Nhân Trí Mạng: Gặp Gỡ Trùm Máu Lạnh! - Chương 91

Chương 91: Thấy muốn buồn nôn

Kỷ Trà Thần đặt chân đứng một bên, thờ ơ lạnh nhạt, trong đáy mắt cô đau đớn, không có ý nghĩa.

Ninh Tự Thủy mạo hiểm một đầu mồ hôi lạnh, mới vừa ngồi xong, nâng cánh tay run rẩy, ngón tay muốn nắm ống tay áo của hắn, trên mặt vui sướng không cần nói cũng biết. Chẳng qua, khi đầu ngón tay xẹt qua ống tay áo của hắn trong nháy mắt, Kỷ Trà Thần rõ ràng đẩy một bước, tránh được tay của cô.

Ninh Tự Thủy không khỏi sững sờ, ánh mắt nhìn hắn, nụ cười trên mặt từ từ cứng ngắc, là mình nhìn lầm rồi sao? Tại sao trong đáy mắt của Kỷ Trà Thần, cô nhìn thấy "Chán ghét"!

Suy nghĩ nhiều ngày như vậy, tưởng nhớ nhiều ngày như vậy...

Hôm nay rốt cuộc hắn đứng trước mặt của mình, nhưng tại sao vẻ mặt lại lạnh lùng, xa lạ như thế? Tại sao hắn muốn tránh thoát tay của mình?

"Kỷ Trà Thần..." Tiếng gọi khổ sở vang lên, trong phòng phẫu thuật, cô thiếu chút nữa cho rằng mình đã chết, là Kỷ Trà Thần tồn tại để cho mình dũng cảm sống sót. Coi như sinh con thì hắn không ở bên cạnh mình cũng không còn quan hệ, hiện tại tất cả đều đã qua...

Con gái là của hắn, mình cũng không sao, hắn đứng ở trước mặt, bọn họ có thể lần nữa bắt đầu.

Ninh Tự Thủy kềm chế hoang mang trong lòng, yếu ớt nặn ra một nụ cười nhàn nhạt ở miệng, giọng khàn khàn cẩn thận hỏi: "Có phải anh tức giận em không chăm sóc tốt cho mình phải không? Anh đừng tức giận, được không? Bây giờ em khỏe rồi, đứa bé cũng rất khỏe, là một bé gái..."

Tròng mắt Kỷ Trà Thần chợt long lên, khí thế lạnh lùng làm Ninh Tự Thủy sợ hãi, sợ hãi từ trong đáy lòng thầm lặng sinh ra.

“Anh làm sao vậy?" Vẻ mặt Ninh Tự Thủy mờ mịt nhìn hắn, không hiểu tại sao hắn muốn tức giận như vậy? hay hắn không thích con gái? Muốn một đứa con trai?

Kỷ Trà Thần lạnh lùng nhìn cô đau nhíu mày, bộ dạng gượng cười với mình. dùng gương mặt thánh thiện và ánh mắt vô tội tranh thủ lòng thương hại của hắn, hắn đã sai lầm, hắn sớm nên giải quyết cô, như thế... Vân nhi cũng sẽ không gặp chuyện không may!

Một tay để phía sau lưng rốt cuộc lấy ra, đem một phần tài liệu quăng vào trên mặt của cô, tiếng nói lạnh lẽo không có một chút tình cảm khạc ra ba chữ: "Ký nó đi".

Mặt bị đập đau rát, ánh mắt không khỏi hoang mang, từ trên mặt Kỷ Trà Thần chuyển dời đến tài liệu, nhìn thấy dòng chữ to thì trong nháy mắt vẻ mặt trắng bệch, trong ánh mắt viết đầy không thể tin. Lắc đầu: "Không phải vậy... Tại sao lại... Không phải là giấy thỏa thuận li hôn..."

Ngẩng đầu lên nhìn gương mặt lạnh lùng của hắn, hốc mắt đỏ lên. Ánh mắt cầu khẩn van xin hỏi: "Kỷ Trà Thần, đây là ý gì? Có phải nghĩ sai rồi không? Con gái là của anh, em không hề có lỗi với anh... Tại sao anh còn muốn cùng tôi ly hôn?"

Đôi tay Kỷ Trà Thần đặt sau lưng, nắm thật chặt thành quả đấm, nhìn thấy bộ dáng cô lệ rơi đầy mặt, thật là điềm đạm đáng yêu, đáng tiếc... hắn sẽ không rơi vào bẫy bị lừa gạt!

"Kỷ Trà Thần, là hiểu lầm phải hay không? Nhất định anh đùa với em phải không?" Giọng nói Ninh Tự Thủy nghẹn ngào, trong đôi mắt còn tràn đầy một hy vọng, Kỷ Trà Thần chắc chắn muốn mình. Đứa bé đã được sinh ra rồi, có giám định ADN, quan hệ của bọn họ không nói cũng biết.

"Ninh Tự Thủy, đừng làm mất đi sự kiên nhẫn của tôi" Trong không gian vang lên giọng nói lạnh lẽo của hắn một lần nữa, như từ địa ngục đến, tàn nhẫn bàu mòn tận xương tủy.

Gió từ khe hở cửa sổ cũ rách thổi lên, không khí lạnh lẽo đè nén làm cho người thở không nổi. Thân thể gầy gò nhỏ yếu đang đắp chăn thật dầy vẫn lạnh run rẩy, ngón tay nắm chặt giấy thỏa thuận, nước mắt lăn xuống càng thêm mãnh liệt, bả vai khẽ run, nghẹn ngào, giọng nói đứt quãng trong không khí thê lương quay về: "Rốt cuộc em đã làm sai điều gì? Kỷ Trà Thần, em không thể không có anh. Rốt cuộc em làm gì để cho anh tức giận như vậy hả? Em sai rồi, em sửa đổi có được không? Anh đừng không quan tâm em... Sau này em không bao giờ nữa bốc đồng rời khỏi anh nữa, cầu xin anh... Đừng bỏ em... Kỷ Trà Thần, em cũng sẽ không tùy hứng nữa"

Khi một người đem tự ái của mình để dưới đất mặc cho người khác chà đạp, chỉ có thể nói cô yêu người kia như mạng. Cô đã từng vì mình rời khỏi hắn, cũng có thể trôi qua rất tốt, nhưng kết quả nói cho cô biết, cô sai rồi, sai rất thái quá. Cô không thể không có hắn, không có thế giới của hắn, cô giống như là cá mất đi nước, làm sao sống sót đây?

Cá rời đi nước kết cục chỉ có hai loại: Một là chết, hai là đổi cách hô hấp khác.

"Kỷ Trà Thần, anh đừng không để ý tới em... Không nên dùng ánh mắt như thế nhìn em, em sẽ không làm cho anh tức giận nữa, về sau, nhất định em sẽ nghe lời của anh. Chỉ cần anh không thích, em sẽ sửa đổi tất cả... Như vậy cũng không thể được sao?" Ánh mắt Ninh Tự Thủy cầu khẩn nhìn hắn, chỉ cần có thể ở bên cạnh hắn, làm gì mình cũng nguyện ý.

Chỉ cần không rời khỏi hắn!

Vẻ mặt Kỷ Trà Thần âm trầm, con ngươi sắc bén khóa chặt dung nhan tiều tụy, môi bạc tình phun ra một câu: "Cái gì cũng nguyện ý?"

Ninh Tự Thủy gật đầu, tâm trạng quá đau khổ. Thừa chết thiếu sống, sinh ra con gái, chính là vì có thể ở lại bên cạnh hắn, có thể một nhà đoàn tụ. Vì chuyện này, cái gì cô cũng có thể chịu được, chỉ cần Kỷ Trà Thần không tức giận. Mình có thể làm một người vợ tốt, người mẹ tốt.

"Ký tên".

Hai chữ đơn giản không ngừng vang vọng bên tai, một thanh đao bén nhọn hung hăng đâm thủng trái tim của cô, muốn đâm cô đến chết.

"Không ký... Không ký... Em sẽ không ký... Em không muốn rời khỏi anh... Em không muốn ly hôn với anh..." Ninh Tự Thủy bốc đồng đem giấy thỏa thuận ly hôn vứt trên mặt đất, ôm chăn nức nở, nước mắt thấm ướt chăn, một mảng lớn. Nức nở tiếng thê lương đau lòng, bóp chặt tim người.

Bất kỳ người đàn ông nào nhìn thấy tình cảnh như thế cũng sẽ đau lòng, sẽ dao động, nhưng Kỷ Trà Thần, ngay cả chân mày cũng không nhíu qua, trong tròng mắt lạnh lùng có chút khinh bỉ và xem thường: "Cô đem tự ái ném dưới chân để người khác tùy ý chà đạp thì cũng không có bất luận kẻ nào yêu cô. Ninh Tự Thủy, ký tên đi. Tôi không muốn Kỉ gia có một chút vết nhơ như cô, bây giờ... cô làm cho người ta nhìn cảm thấy muốn buồn nôn"

Thân thể cứng đờ, ngẩng đầu lên, hai mắt đẫm lệ, kinh ngạc nhìn hắn: "Anh nói cái gì? Muốn buồn nôn?"

Tôi là vết nhơ của Kỉ gia?

Thì ra là.

Anh vẫn không tin tôi!

Môi mỏng của hắn nâng lên nụ cười châm chọc, giọng nói lạnh lùng: "Bốn chữ, thấy muốn buồn nôn để hình dung cô cũng có chút uất ức, Ninh Tự Thủy, bây giờ ký tên hậu quả vẫn không tính là nghiêm trọng, nếu không..."

Đã nói đến nước này, không cần nhiều lời nữa.

Ninh Tự Thủy giật mình, trong lòng trầm xuống, chẳng lẽ hắn sẽ làm chuyện gì bất lợi với đứa bé sao?

Nước mắt lần lượt cuốn lấy, cắn môi, ánh mắt nhìn xuống giấy thỏa thuận ly hôn dưới đất, lòng đau như đao cắt, lại ngẩng đầu nhìn khuôn mặt lạnh lùng của hắn. Lông mi kịch liệt run rẩy, cuối cùng dần dần trở nên tuyệt vọng.

"Có phải... Tôi làm bất cứ cái gì, anh cũng sẽ không quay đầu lại hay không?"

Trả lời cô chỉ có một bầu không khí lạnh lẽo và tiếng hít thở nặng nề, trầm mặc.