Hôn Nhân Trí Mạng: Gặp Gỡ Trùm Máu Lạnh! - Chương 136

Chương 136: 4000+

"Đáng chết!" Si Mị tức giận ngũ quan vặn vẹo chung một chỗ, hướng về phía người đàn ông sắp chết kia nổ súng, bắn thành tổ ong vò vẽ, đến bộ dạng không kịp tắt thở, trợn tođôi mắt, chết không nhắm mắt.

Đêm khuya, bệnh viện yên tĩnh. Hành lang to như vậy cũng không có ánh sáng chói mắt, mùi thuốc tiêu độc gay mũi lan tràn trong không khí. Trong phòng giải phẫuđèn đã sáng lên hai giờ, bác sĩ y tá ra vào đều là khuôn mặt căng thẳng, đầu đầy mồ hôi, cảnh tượng vội vã.

Ninh Tự Thủy một thân đầy máu an tĩnh ngồi trên ghế, trong con ngươi sạch sẽ không một tia lo lắng, mím môi từ đó tới đây cũng không mở miệng nói câu nào. An tĩnh giống như tượng gỗ không có linh hồn, kỳ quái là trên người cô có hơi thở đặc biệt làm cho người ta không thể coi thường sự tồn tại của cô.

Si Mị đi tới đi lui trước cửa phòng phẫu thuật, liền nghiêm mặt sắc, cho dù hắn không phải bác sĩ, nhưng lăn lộn nhiều năm như vậy thấythương thế trên người Kỷ Trà Thần cũng biết rất nghiêm trọng, vô cùng nghiêm trọng. Nghiêng đầu nhìn lại một Ninh Tự Thủy đang ngồi vô cùng an ổn, không nhịn được mở miệng: "Tôi nói cô có phải vô tình quá hay không? Kỷ thiếu gia vì cô bị thương thành như vậy, cô không lo lắng chút nào sao?

Ninh Tự Thủy vẫn rũtầm mắt, nhìn hắn một cái, tầm mắt rơi xuống, tiếp tục nhìn mặt đất.

Si Mị vô cùng tức giận, bước tới trước mặt cô, tức giận quát: "Cô không biết người khác đang nói chuyện với cô à, cô không trả lời không biết đó là hành động vô cùng không lễ phép?”

Tiếng của hắn rất lớn, ở trong hành lang yên tĩnhđể lại hồi âm thật dài.

Ninh Tự Thủy cau màyxinh đẹp, rốt cuộc có phản ứng. Ngẩng đầu nhìn hắn hỏi: "Tôi cầu xin hắn tới?”

Si Mị sững sờ, ngây người như phỗng nhìn cô nói không ra lời.

"Tôi cầu xin hắn thay ngăn sung thay tôi?"

Giọng nói vô cùng lạnh lẽo và xa lánh, ánh mắt sắc bén vài phần, dừng lại một lúc lại tiếp tục: "Hắn đã chết sao?"

"Cô" Si Mị bị cô hỏi á khẩu không trả lời được, rồi lại nổi trận lôi đình, muốn phản bác lại phát hiện mình không có một lời nào để phản bác vấn đề của cô.

Đáng chết, cô gái này miệng lưỡi rất lanh lợi!

Kỷ thiếu gia lần này thật là tự mình chuốc lấy cực khổ, người ta còn không thèm để ý.

Ninh Tự Thủy rũ mắt xuống, tiếp tục an tĩnh chờ đợi từng giây từng phút trôi qua. Si Mị lỗ mũi rầm rì rầm rì mấy tiếng, không để ý tới cô nữa, lo lắng chuyển hướng nhìn đèn đỏ trên phòng phẫu thuật, hi vọng đèn đỏ nhanh tắt một chút!

Lúc Liên Phượng Vũ chạy tới bệnh viện, thấy cô một thân vết máu, tim thót lên cổ họng, trực tiếp chạy tới trước mặt cô. Hai tiếng "Tự Thủy" thiếu chút nữa từ trong miệng phát ra, bởi vì thấy có người ở một bên, lập tức sửa lời nói: "EV, em không sao chớ?"

Ninh Tự Thủy nghe được tiếng của hắn, ngẩng đầu, lắc đầu, ánh mắt trầm xuống, không có mở miệng.

Liên Phượng Vũ nhíu mày, đau lòng nắm tay cô lên lúc này mới phát hiện tay cô lạnh như băng. Không do dự chút nàocởi áo khoác của mình, bao lấy thân thể của cô. Mắt tinh nhìn thấy vết thương trên cổ cô, cũng phát hiện gương mặt sưng đỏ của cô.

"Tại sao có thể như vậy? Rốt cuộc là người nào làm?" Liên Phượng Vũ đưa tay muốn sờ mặt cô, lại sợ làm đau cô, thu tay về, đổi thành nắm lấy bả vai của cô.

"Em không sao, đừng lo lắng." Ninh Tự Thủy phun ra sáu chữ, bắt lấy tay hắn, để cho hắn an tâm.

Si Mị ở một bên nhìn bọn họ "Thâm tình " không nhịn được hừ lạnh: "Cô ta không có việc gì, người có chuyện đang ở bên trong."

Liên Phượng Vũ nghiêng đầu nhìn phòng phẫu thuật, suy nghĩ một chút mới mở miệng hỏi "Là Kỷ tiên sinh đến cứu em sao?"

Ninh Tự Thủy không lên tiếng, chỉ là gật đầu.

Liên Phượng Vũ nhẹ nhàng vỗ bả vai của cô, trấn an nói: "Đừng lo lắng, tin tưởng Kỷ tiên sinh không có việc gì."

Ninh Tự Thủy không có lo lắng chút nào hắn gặp chuyện, chỉ là lo lắng mấy người kia nếu thật chết đi rồi, chuyện kế tiếp không dễ làm. Liên Phượng Vũ chợt nghiêng đầu đến gần lỗ tai của cô dùng âm lượng chỉ hai người mới nghe thấy nói: "Tịch Nhược biết không tìm thấy em, tìm em khắp nơi. Bây giờ đang ở bên ngoài bệnh viện chờ em đi ra ngoài."

Ninh Tự Thủy rốt cuộc có phản ứng nghiêng đầu nhìn hắn, trong đôi mắt có mấy phần trách cứ, không phải nói không cho phép nói cho Tịch Nhược sao? Thân thể của nó suy yếu như vậy, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì làm sao?

Liên Phượng Vũ rất bất đắc dĩ, cũng không phải là hắn nói.

Phòng phẫu thuật rốt cục cũng tắt đèn, Thuộc Vũ Hiên từ bên trong đi ra, lấy khẩu trang xuống, đầu đầy mồ hôi, mồ hôi thấm ướt tóc trước trán. Con ngươi quét qua Ninh Tự Thủy rơi trên người Si Mị thở dài một cái: "Gãy bốn cái xương sườn, đạn thiếu chút nữa bắn tới tim, đùi phải bị gãy; may mắn nhặt lại được cái mạng, nhưng phải điều dưỡng thật lâu mới hoàn toàn hồi phục."

Si Mị thở phào nhẹ nhõm, không có chết là tốt rồi!

Đang lúc nghe những lời này, lông mày Ninh Tự Thủy run rẩy, đáy mắt một mảnh tối tăm, không có bất kỳphản ứng.

Kỷ Trà Thần được đẩy ra ngoài, an tĩnh nằm trên giường, trên người chỗ nào cũng bị băng bó. Mặt tái nhợt tiều tụy không chịu nổi, mày kiếm vẫn nhíu chặt như cũ, giống như trong lòng có rất nhiều tâm sự.

Ninh Tự Thủy không lên tiếng, nhìn hắn bị đẩy vào phòng bệnh, mặt tái nhợt từng chút từng chút biến mất trước tầm mắt của cô.

Si Mị hung hăng trợn mắt nhìn cô một cái, hừ lạnh một tiếng nữa, bước chân bước về phía phòng bệnh.

Thuộc Vũ Hiên dùng ánh mắt kì quái nhìn cô một lúc nữa, cổ họng khẽ động mấy cái, không lên tiếng, nhìn qua rồi cũng rời khỏi.

"Chúng ta đi." Giọng Ninh Tự Thủy khàn khàn không còn hơi sức vang lên, không đợi hắn nói chuyện, trực tiếp bước chân đi.

Đáy mắt Liên Phượng Vũ thoáng qua mấy phần u buồn, cuối cùng vẫn là đi theo sau cô, ra khỏi bệnh viện, đến khúc quanh của một con hẻm nhỏ, dừng trước một chiếc xe màu đen. Mở cửa xe cho cô, mới vừa ngồi lên xe liền nghe thấy tiếng lo lắng của Tịch Nhược: "Mẹ"

Ninh Tự Thủy ôm lấy thân thể cô đang nhào tới, nhíu mày: "sao lại không nghe lời, trễ như vậy còn chạy loạn?"

Tịch Nhược không có trả lời câu hỏi của cô..., mượn ánh sáng nhàn nhạt thấy vết máu trên người cô, cổ họng căng thẳng: "Mẹ, mẹ bị thương. Khụ khụ"

Ninh Tự Thủy lập tức vuốt lưng cô, giải thích: "Không phải máu của mẹ, là máu của Kỷ Trà Thần. Mẹ không có bị thương"

"Khụ khụ" Tịch Nhược bụm miệng, quật cường đem chất lỏng bên môi nuốt xuống.

Không thể, tuyệt đối không thể để mẹ nhìn thấy mình bị ho ra máu.

Ánh mắt Ninh Tự Thủylúc này mới hiện lên đau lòng cũng lo lắng, thật không nên để Tịch Nhược biết, tham dự vào. Thân thể của nó càng ngàu càng không ổn.

Liên Phượng Vũ lái xe với tốc độ cực nhanh, chỉ trong 20’ ngắn ngủnđã về đếnnhà. Tịch Nhược còn chưa kịp nói chuyện, liền bị Trạc Mặc ôm trở về phòng, biết mình thân thể chống đỡ được lâu, cô cũng không có quật cường. Có chú Liên chăm sóc mẹ, cô rất yên tâm.

Ninh Tự Thủy ngâm mình ở trong bồn tắm, đem vết máu trên tóc rửa sạch, lau khô thân thể đổi áo choàng tắm. Liên Phượng Vũ đã chuẩn bị tốt hòm thuốc, ngồi ở bên giường.

"Đáng chết!" Si Mị tức giận ngũ quan vặn vẹo chung một chỗ, hướng về phía người đàn ông sắp chết kia nổ súng, bắn thành tổ ong vò vẽ, đến bộ dạng không kịp tắt thở, trợn tođôi mắt, chết không nhắm mắt.

Đêm khuya, bệnh viện yên tĩnh. Hành lang to như vậy cũng không có ánh sáng chói mắt, mùi thuốc tiêu độc gay mũi lan tràn trong không khí. Trong phòng giải phẫuđèn đã sáng lên hai giờ, bác sĩ y tá ra vào đều là khuôn mặt căng thẳng, đầu đầy mồ hôi, cảnh tượng vội vã.

Ninh Tự Thủy một thân đầy máu an tĩnh ngồi trên ghế, trong con ngươi sạch sẽ không một tia lo lắng, mím môi từ đó tới đây cũng không mở miệng nói câu nào. An tĩnh giống như tượng gỗ không có linh hồn, kỳ quái là trên người cô có hơi thở đặc biệt làm cho người ta không thể coi thường sự tồn tại của cô.

Si Mị đi tới đi lui trước cửa phòng phẫu thuật, liền nghiêm mặt sắc, cho dù hắn không phải bác sĩ, nhưng lăn lộn nhiều năm như vậy thấythương thế trên người Kỷ Trà Thần cũng biết rất nghiêm trọng, vô cùng nghiêm trọng. Nghiêng đầu nhìn lại một Ninh Tự Thủy đang ngồi vô cùng an ổn, không nhịn được mở miệng: "Tôi nói cô có phải vô tình quá hay không? Kỷ thiếu gia vì cô bị thương thành như vậy, cô không lo lắng chút nào sao?

Ninh Tự Thủy vẫn rũtầm mắt, nhìn hắn một cái, tầm mắt rơi xuống, tiếp tục nhìn mặt đất.

Si Mị vô cùng tức giận, bước tới trước mặt cô, tức giận quát: "Cô không biết người khác đang nói chuyện với cô à, cô không trả lời không biết đó là hành động vô cùng không lễ phép?”

Tiếng của hắn rất lớn, ở trong hành lang yên tĩnhđể lại hồi âm thật dài.

Ninh Tự Thủy cau màyxinh đẹp, rốt cuộc có phản ứng. Ngẩng đầu nhìn hắn hỏi: "Tôi cầu xin hắn tới?”

Si Mị sững sờ, ngây người như phỗng nhìn cô nói không ra lời.

"Tôi cầu xin hắn thay ngăn sung thay tôi?"

Giọng nói vô cùng lạnh lẽo và xa lánh, ánh mắt sắc bén vài phần, dừng lại một lúc lại tiếp tục: "Hắn đã chết sao?"

"Cô" Si Mị bị cô hỏi á khẩu không trả lời được, rồi lại nổi trận lôi đình, muốn phản bác lại phát hiện mình không có một lời nào để phản bác vấn đề của cô.

Đáng chết, cô gái này miệng lưỡi rất lanh lợi!

Kỷ thiếu gia lần này thật là tự mình chuốc lấy cực khổ, người ta còn không thèm để ý.

Ninh Tự Thủy rũ mắt xuống, tiếp tục an tĩnh chờ đợi từng giây từng phút trôi qua. Si Mị lỗ mũi rầm rì rầm rì mấy tiếng, không để ý tới cô nữa, lo lắng chuyển hướng nhìn đèn đỏ trên phòng phẫu thuật, hi vọng đèn đỏ nhanh tắt một chút!

Lúc Liên Phượng Vũ chạy tới bệnh viện, thấy cô một thân vết máu, tim thót lên cổ họng, trực tiếp chạy tới trước mặt cô. Hai tiếng "Tự Thủy" thiếu chút nữa từ trong miệng phát ra, bởi vì thấy có người ở một bên, lập tức sửa lời nói: "EV, em không sao chớ?"

Ninh Tự Thủy nghe được tiếng của hắn, ngẩng đầu, lắc đầu, ánh mắt trầm xuống, không có mở miệng.

Liên Phượng Vũ nhíu mày, đau lòng nắm tay cô lên lúc này mới phát hiện tay cô lạnh như băng. Không do dự chút nàocởi áo khoác của mình, bao lấy thân thể của cô. Mắt tinh nhìn thấy vết thương trên cổ cô, cũng phát hiện gương mặt sưng đỏ của cô.

"Tại sao có thể như vậy? Rốt cuộc là người nào làm?" Liên Phượng Vũ đưa tay muốn sờ mặt cô, lại sợ làm đau cô, thu tay về, đổi thành nắm lấy bả vai của cô.

"Em không sao, đừng lo lắng." Ninh Tự Thủy phun ra sáu chữ, bắt lấy tay hắn, để cho hắn an tâm.

Si Mị ở một bên nhìn bọn họ "Thâm tình " không nhịn được hừ lạnh: "Cô ta không có việc gì, người có chuyện đang ở bên trong."

Liên Phượng Vũ nghiêng đầu nhìn phòng phẫu thuật, suy nghĩ một chút mới mở miệng hỏi "Là Kỷ tiên sinh đến cứu em sao?"

Ninh Tự Thủy không lên tiếng, chỉ là gật đầu.

Liên Phượng Vũ nhẹ nhàng vỗ bả vai của cô, trấn an nói: "Đừng lo lắng, tin tưởng Kỷ tiên sinh không có việc gì."

Ninh Tự Thủy không có lo lắng chút nào hắn gặp chuyện, chỉ là lo lắng mấy người kia nếu thật chết đi rồi, chuyện kế tiếp không dễ làm. Liên Phượng Vũ chợt nghiêng đầu đến gần lỗ tai của cô dùng âm lượng chỉ hai người mới nghe thấy nói: "Tịch Nhược biết không tìm thấy em, tìm em khắp nơi. Bây giờ đang ở bên ngoài bệnh viện chờ em đi ra ngoài."

Ninh Tự Thủy rốt cuộc có phản ứng nghiêng đầu nhìn hắn, trong đôi mắt có mấy phần trách cứ, không phải nói không cho phép nói cho Tịch Nhược sao? Thân thể của nó suy yếu như vậy, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì làm sao?

Liên Phượng Vũ rất bất đắc dĩ, cũng không phải là hắn nói.

Phòng phẫu thuật rốt cục cũng tắt đèn, Thuộc Vũ Hiên từ bên trong đi ra, lấy khẩu trang xuống, đầu đầy mồ hôi, mồ hôi thấm ướt tóc trước trán. Con ngươi quét qua Ninh Tự Thủy rơi trên người Si Mị thở dài một cái: "Gãy bốn cái xương sườn, đạn thiếu chút nữa bắn tới tim, đùi phải bị gãy; may mắn nhặt lại được cái mạng, nhưng phải điều dưỡng thật lâu mới hoàn toàn hồi phục."

Si Mị thở phào nhẹ nhõm, không có chết là tốt rồi!

Đang lúc nghe những lời này, lông mày Ninh Tự Thủy run rẩy, đáy mắt một mảnh tối tăm, không có bất kỳphản ứng.

Kỷ Trà Thần được đẩy ra ngoài, an tĩnh nằm trên giường, trên người chỗ nào cũng bị băng bó. Mặt tái nhợt tiều tụy không chịu nổi, mày kiếm vẫn nhíu chặt như cũ, giống như trong lòng có rất nhiều tâm sự.

Ninh Tự Thủy không lên tiếng, nhìn hắn bị đẩy vào phòng bệnh, mặt tái nhợt từng chút từng chút biến mất trước tầm mắt của cô.

Si Mị hung hăng trợn mắt nhìn cô một cái, hừ lạnh một tiếng nữa, bước chân bước về phía phòng bệnh.

Thuộc Vũ Hiên dùng ánh mắt kì quái nhìn cô một lúc nữa, cổ họng khẽ động mấy cái, không lên tiếng, nhìn qua rồi cũng rời khỏi.

"Chúng ta đi." Giọng Ninh Tự Thủy khàn khàn không còn hơi sức vang lên, không đợi hắn nói chuyện, trực tiếp bước chân đi.

Đáy mắt Liên Phượng Vũ thoáng qua mấy phần u buồn, cuối cùng vẫn là đi theo sau cô, ra khỏi bệnh viện, đến khúc quanh của một con hẻm nhỏ, dừng trước một chiếc xe màu đen. Mở cửa xe cho cô, mới vừa ngồi lên xe liền nghe thấy tiếng lo lắng của Tịch Nhược: "Mẹ"

Ninh Tự Thủy ôm lấy thân thể cô đang nhào tới, nhíu mày: "sao lại không nghe lời, trễ như vậy còn chạy loạn?"

Tịch Nhược không có trả lời câu hỏi của cô..., mượn ánh sáng nhàn nhạt thấy vết máu trên người cô, cổ họng căng thẳng: "Mẹ, mẹ bị thương. Khụ khụ"

Ninh Tự Thủy lập tức vuốt lưng cô, giải thích: "Không phải máu của mẹ, là máu của Kỷ Trà Thần. Mẹ không có bị thương"

"Khụ khụ" Tịch Nhược bụm miệng, quật cường đem chất lỏng bên môi nuốt xuống.

Không thể, tuyệt đối không thể để mẹ nhìn thấy mình bị ho ra máu.

Ánh mắt Ninh Tự Thủylúc này mới hiện lên đau lòng cũng lo lắng, thật không nên để Tịch Nhược biết, tham dự vào. Thân thể của nó càng ngàu càng không ổn.

Liên Phượng Vũ lái xe với tốc độ cực nhanh, chỉ trong 20’ ngắn ngủnđã về đếnnhà. Tịch Nhược còn chưa kịp nói chuyện, liền bị Trạc Mặc ôm trở về phòng, biết mình thân thể chống đỡ được lâu, cô cũng không có quật cường. Có chú Liên chăm sóc mẹ, cô rất yên tâm.

Ninh Tự Thủy ngâm mình ở trong bồn tắm, đem vết máu trên tóc rửa sạch, lau khô thân thể đổi áo choàng tắm. Liên Phượng Vũ đã chuẩn bị tốt hòm thuốc, ngồi ở bên giường.